Tiếng Chim Việt
Tin Nóng :
Bài Mới

Đăng bởi BTV VANEWS on Thứ Năm, ngày 03 tháng 9 năm 2015 | 23:30

Bài học kỷ năng sống: cho các em tập đi mạnh dạn trên thủy tinh


Bộ Giáp dục và Đào tạo VN yêu cầu thu hồi cuốn sách “Thực hành kĩ năng sống dành cho học sinh lớp 1”, xuất bản năm 2014. Nhiều phụ huynh và học sinh lên tiếng đã đến lúc cần áp dụng giáo trình dạy kỹ năng sống một cách thực tiễn và hiệu quả. Hòa Ái tìm hiểu và trình bày trong phần sau.

Trong thời gian gần đây, nhiều phụ huynh và dư luận phản ánh gay gắt nội dung dạy học sinh vượt qua sợ hãi bằng cách đi trên thảm thủy tinh vỡ vụn trong cuốn sách “Thực hành kỹ năng sống dành cho học sinh lớp 1” được Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam ấn hành năm 2014.

Hậu quả và rủi ro khó lường

Mặc dù bộ sách “Thực hành kỹ năng sống cho học sinh” đối với học sinh cấp tiểu học do nhóm Tâm Việt biên soạn chỉ là sách tham khảo, không phải là sách giáo khoa trong hệ thống giáo dục phổ thông nhưng các nội dung như đi trên thảm thủy tinh, lấy kim tiêm tự đâm vào tay sau đó tự xoa thuốc và băng bó vết thương hay học nhớ tên 5 hoa hậu thế giới…khiến cho những người làm cha mẹ có con ở độ tuổi đến trường lo lắng và hoài nghi về những kỹ năng sống như vậy có tạo ra sự lệch lạc hay phản tác dụng hay không? Đơn cử 1 trường hợp là các cháu nhỏ học lớp 1 sẽ không phân biệt sự nguy hiểm giữa thảm thủy tinh được “chuẩn bị kỹ lưỡng” khi thực hành ở trung tâm huấn luyện kỹ năng sống với những mảnh vỡ thủy tinh sắt nhọn từ bóng đèn hay chai lọ trong môi trường sống thực tiễn. Các cháu có thể dũng cảm ngang nhiên đạp lên những mảnh vỡ này và hậu quả của những rủi ro không thể nào lường được.

Trước sự phản đối mạnh mẽ của dư luận, Bộ GD-ĐT yêu cầu Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam khẩn trương thu hồi cuốn sách “Thực hành kỹ năng sống dành cho học sinh lớp 1” hiện còn đang lưu hành trên thị trường, đồng thời yêu cầu Nhà xuất bản tổ chức kiểm điểm trách nhiệm đã ấn hành quyển sách vừa nêu. Tuy nhiên, nhiều phụ huynh và những người quan tâm đến lãnh vực giáo dục nêu lên vấn đề Bộ GD-ĐT phải nghiêm túc thẩm định, kiểm duyệt những giáo trình giảng dạy kỹ năng sống cho học sinh phổ thông.

Tìm hiểu và trao đổi với một số phụ huynh, họ cho rằng những cháu nhỏ ở lứa tuổi cấp tiểu học cần được học các kỹ năng như hòa đồng khi chơi chung với bạn, đối phó với người lạ ở nơi đông người ra sao, thất lạc người thân phải ứng phó như thế nào, khi gặp cháy nổ thì phải biết làm gì…Còn những học sinh ở độ tuổi trung học bày tỏ rằng các em muốn được học các kỹ năng sống ở trường, chẳng hạn như môn bơi lội để không bị đuối nước như nhiều bạn học cùng trang lứa gặp phải hàng ngày. Một học sinh ở thành thị vùng sông nước miền Tây Nam Bộ chia sẻ rằng ở trường không được học bơi nhưng lại không đủ điều kiện để tự học ở trung tâm bơi lội:

“Đăng ký học theo giờ bơi trong các trung tâm để giải trí, còn có nhu cầu học thì phải gặp riêng huấn luyện viên trong đó, tự bàn bạc giá cả, tự lo chứ không có giá chính thức gì hết”.

  Đi trên thảm thủy tinh, lấy kim tiêm tự đâm vào tay sau đó tự xoa thuốc....Những người làm cha mẹ có con ở độ tuổi đến trường lo lắng và hoài nghi về những kỹ năng sống như vậy có tạo ra sự lệch lạc hay phản tác dụng hay không?
Trả lời câu hỏi của Hòa Ái nếu được lựa chọn học các môn kỹ năng sống theo khả năng và sở thích ở trường, nhiều bạn học sinh đều mong muốn như học sinh nữ này:

“Học bơi, học những cách thực tế, dã ngoại…Mong được học những môn này càng sớm, càng tốt, càng dễ hơn”.

Sinh hoạt hướng đạo

Phong trào Hướng Đạo Sinh đang cố gắng tồn tại hiện nay ở TPHCM (blog BS Hồ Hải)
Đề cập đến các kỹ năng thực tế, dã ngoại khiến không ít người nghĩ đến sinh hoạt hướng đạo rất bổ ích trong việc hỗ trợ cho thanh thiếu niên. Ông Võ Thành Nhân định cư tại Maryland-Hoa Kỳ, hiện là Chủ tịch Hội đồng Trung ương Hướng đạo VN, nói với đài ACTD về mục đích của sinh hoạt hướng đạo:

“Mục đích của hướng đạo là làm thế nào để cung cấp một phương tiện hoặc một môi trường giáo dục cho trẻ em được phát triển một cách toàn diện, vừa về thể lực, vừa về tinh thần của các em có đức tính cao thượng để trở thành những người tốt, phục vụ cho tha nhân. Ngoài học đường thì hướng đạo tìm cách tạo môi trường để đào tạo cho các em từ lúc nhỏ đã có lý tưởng để khi các em trưởng thành sẽ trở thành những công dân hữu ích mà muốn trở thành những công dân thực sự hữu ích thì phải có kỹ năng”.

  Mục đích của hướng đạo là làm thế nào để cung cấp một phương tiện hoặc một môi trường giáo dục cho trẻ em được phát triển một cách toàn diện, vừa về thể lực, vừa về tinh thần của các em có đức tính cao thượng để trở thành những người tốt, phục vụ cho tha nhân

Ông Võ Thành Nhân
Sinh hoạt hướng đạo xuất hiện ở VN từ năm 1930, được chính thức thành lập và có hội viên tham gia từ năm 1957. Tổ chức Sinh hoạt hướng đạo VN luôn tuân thủ theo phương châm “Ngành Ấu là luôn gắng sức-Ngành Thiếu là sắp sẵn-Ngành Thanh là khai phá-Ngành Tráng là giúp ích”.

Chủ tịch đương nhiệm của Hội đồng Trung ương Hướng đạo VN trình bày cặn kẽ trong sinh hoạt hướng đạo có 4 nhóm gọi là “Ngành” : “Ngành Ấu” từ 5 đến 10 tuổi; “Ngành Thiếu”, từ 11 đến 18 tuổi; “Ngành Thanh”, từ 14 đến 21 tuổi; và “Ngành Tráng”, từ 18 đến 25 tuổi. Dựa theo độ tuổi và trong những điều kiện sống ở đia phương, nhu cầu tâm lý cũng như sự học hỏi của mỗi em mà các em được giúp phát triển một cách trọn vẹn. Sinh hoạt hướng đạo có những chương trình giáo dục cho từng em một. Các em Ấu sinh được học cách học vâng lời và học cách quan sát. Những em Thiếu sinh bắt đầu học các kỹ năng khó khăn và độc lập hơn cũng như tập sống và giúp đỡ nhau trong môi trường tập thể. “Ngành Thanh” thì các em được đưa ra khỏi môi trường sinh sống thân thuộc, học hỏi nhiều điều mới lạ để trở về phục vụ cho xóm giềng nơi mình sinh sống. Và “Ngành Tráng” học cách suy nghĩ chính chắn để vào đời, giúp ích cho xã hội. Ông Võ Thành Nhân nói thêm chi tiết về chương trình giáo dục trong sinh hoạt hướng đạo:

“Có những chuyên hiệu như chuyên hiệu cứu thương, chuyên hiệu biết nấu ăn, chuyên hiệu biết lập những lộ trình bằng bản đồ và la bàn để đi sống ngoài trời, chuyên hiệu về vấn đề thiên văn, chuyên hiệu biết sửa xe…Nhiều chuyên hiệu như vậy giúp các em biết làm thợ mộc, thợ hồ, nuôi cá…”

Mục đích của sinh hoạt hướng đạo là giúp phát triển về thể chất đồng thời phát triển về các kỹ năng sống cần thiết chung quanh cho thanh thiếu niên từ lúc còn nhỏ cho đến khi trưởng thành. Thế nhưng kể từ tháng 5 năm 1975 cho đến nay, sinh hoạt hướng đạo không được công nhận và cấp phép hoạt động ở VN.

Câu hỏi dư luận đặt ra liệu rằng đã đến lúc sinh hoạt hướng đạo được chấp nhận hợp pháp ở VN và Bộ GD-ĐT cần cân nhắc hợp tác với Hội Hướng đạo trong việc hỗ trợ huấn luyện kỹ năng sống cho học sinh, sinh viên để đào tạo những công dân tương lai thực thụ tháo vát, có lý tưởng cũng như trách nhiệm với bản thân, gia đình, xã hội và tổ quốc.

Hòa Ái
phóng viên RFA
Theo RFA



Chính quyền Hà Nội luôn cho rằng xã hội Việt Nam hiện đang rất ổn định, đặc biệt mỗi khi xảy ra những bất ổn ở những nước trong khu vực như đánh bom, biểu tình quần chúng…
Thực chất có đúng thế không hay đang có rất nhiều mầm mống bất ổn trong nước?

Những vụ ‘chém giết’

Vào mấy tháng gần đây truyền thông trong nước loan tin một số vụ thảm sát được mô tà là ‘kinh hoàng’ như vụ giết chết 6 người trong một gia đình tại Bình Phước; rồi vụ cả 4 người trong một nhà bị giết giữa rừng ở Nghệ An, chuyện thảm sát ở Khe Sanh, Quảng Trị; rồi ở huyện Chư Prong tỉnh Gia Lai mới hôm ngày 23 tháng 8, hung thủ dùng dao chém chết 4 người và làm bị thương 3 người...

Dân tiếp tục kêu oan

Hiện nay tại Hà Nội nhiều người dân từ các địa phương khắp nơi trên cả nước thường xuyên tập trung với những biểu ngữ kêu oan về những hành xử của chính quyền địa phương đối với họ trong nhiều năm qua.

Một cựu tù nhân bị bắt và bỏ tù khi quay lại cảnh cưỡng chế trái luật của cơ quan chức năng, bà Cấn Thị Thêu, cho biết lý do vì sao họ phải liên tục đến các cơ quan công quyền trung ương tại Hà Nội để khiếu kiện:

“ Họ cướp hết đất của chúng tôi, chúng tôi đi kiếu kiện 7 năm trời theo đúng chính sách, pháp luật của nhà nước; nhưng họ cứ ‘dưới đùn lên, trên đùn xuống’ không giải quyết cho chúng tôi. Chúng tôi không còn cách nào nữa: đòi một ngày không được, chúng tôi phải đòi hai ngày, 1 tháng không được, phải đòi 2 tháng… Chúng tôi sẽ tiếp tục đi đòi cho đến khi nào họ trả lại quyền lợi cho chúng tôi, chúng tôi mới dừng đấu tranh.

  Họ cướp hết đất của chúng tôi, chúng tôi đi kiếu kiện 7 năm trời theo đúng chính sách, pháp luật của nhà nước; nhưng họ cứ ‘dưới đùn lên, trên đùn xuống’ không giải quyết cho chúng tôi

bà Cấn Thị Thêu
Chúng tôi nghĩ họ thể hiện bản chất ăn cướp của họ: cướp hết đất của chúng tôi, đẩy chúng tôi vào cảnh nghèo đói, cùng quẩn; này họ cho rằng chúng tôi đi như thế là mất cảnh quan đô thị, mất vệ sinh. Điều đó theo tôi cho thấy họ không suy nghĩ gì đến người dân chúng tôi cả, họ chĩ lo vơ vét cho đầy túi tham của họ, bỏ mặc người dân sống đói nghèo, lay lắt! Đó là điều mà chúng tôi căm thù, lên án họ.

Chúng tôi mong muốn những bà con trong và ngoài nước cùng chúng tôi lên án những hành vi, hành động phi pháp của nhà nước Việt Nam gây ra tội ác, đẩy chúng tôi đến cảnh phải khổ thế này: bị tù oan sai, bị đánh đập, bị mất hết tư liệu sản xuất. Chúng tôi mong muốn tất cả bà con giúp đỡ nhân dân chúng tôi.”

Nhiều lần cơ quan chức năng các địa phương đã đến tại thủ đô đưa người dân về lại quê quán của họ. Cơ quan chức năng cho rằng người dân đi khiếu kiện là gây mất vẻ mỹ quan của thành phố, gây bất ổn xã hội. Tuy nhiên ngày càng có nhiều người vì bị đối xử bất công, vụ việc của họ không được giải quyết theo đúng pháp luật của chính quyền Hà Nội đưa ra nên họ cho rằng chính hành xử của cơ quan công quyền mới là nguyên nhân dẫn đến những bất ổn trong xã hội.

Người dân biểu tình phản đối Trung Quốc lấn chiếm lãnh hải cũng bị đánh đập bắt bớ
Nhận định thực tế

Ông Vũ Văn Luân, tổng thư ký Liên chi hội Nuôi trồng thủy sàn Nước lợ huyện Tiên Lãng, người được cựu tù nhân Đoàn Văn Vươn ủy quyền đứng đơn một số vụ kiện khi ông này đang ở trong tù, đưa ra nhận định về nguyên nhân dẫn đến những bất ổn tại Việt Nam như sau:

“Theo như Mác nói, một xã hội phát triển phải có những yếu tố: dân chủ và phân chia quyền lực. Dân chủ để phản biện và phân chia quyền lực để giám sát. Nhưng xã hội Việt Nam không học theo Mác nên sự độc quyền cực lớn: độc quyền nhà nước và tham nhũng. Việt Nam đang rơi vào 2 cái ‘bẫy’ này. 

Tôi khẳng định nếu không có báo chí tư nhân thì không có tiếng nói phản biện của người dân trong xã hội này. Nếu không có tiếng nói phản biện thì không thể nào tìm được một hình ảnh và một gương lãnh đạo tốt cho xã hội.”

Còn theo cựu tù nhân lương tâm, mục sư Nguyễn Trung Tôn ở Thanh Hóa, thì sự ổn định hiện nay ở Việt Nam chỉ là giả tạo:

  Khi nói đến bất ổn xã hội có thể bằng cách đánh giá này, đánh giá kia; nó không chỉ thể hiện trên bề nổi mà có thể là những tảng băng ngầm, như những khối ung thư tiềm ẩn trong lòng xã hội

mục sư Nguyễn Trung Tôn
“ Khi nói đến bất ổn xã hội có thể bằng cách đánh giá này, đánh giá kia; nó không chỉ thể hiện trên bề nổi mà có thể là những tảng băng ngầm, như những khối ung thư tiềm ẩn trong lòng xã hội. Ví dụ như khi người dân đến ủy ban nhân dân xã, công an xã để làm việc, trong tâm thức, suy nghĩ của họ luôn ẩn chứa sự sợ hãi vì công quyền Việt Nam nhiều khi làm việc không căn cứ trên cơ sở pháp luật. Vừa dùng luật pháp vừa dùng luật rừng; khi nào không dùng được luật pháp, họ sử dụng đầu gấu, luật rừng để ép người dân phải đồng thuận, chấp nhận vào một số điều họ không đồng ý.

Đó là sự bất ổn xã hội trầm trọng, nó như một khối ung thư, một căn bệnh cực kỳ nguy hiểm và có thể bùng phát bất cứ lúc nào. Không phải là nổ bom chỗ này, bắn giết người chỗ kia mà cho là bất ổn mà khi ý thức của người dân đầy đủ thì họ khắc phục được những hậu quả đó, xã hội vẫn phát triển và người dân vẫn bảo đảm được những quyền lợi chính đáng của họ. 

Còn ở Việt Nam, tuy rằng họ dùng tất cả mọi biện pháp để trấn áp không để những vụ việc xảy ra trên mặt bề nổi, nhưng lại âm thầm cho phép sự ra tay của xã hội đen làm cho bất ổn xảy ra âm thầm, ngấm ngầm và triệt tiêu đi tinh thần, ý chí của người dân; làm cho người dân trở nên những người luôn mang trong mình sự sợ hãi. Thậm chí triệt tiêu đi ý thức tranh đấu làm cho người ta trở nên nhu nhược.

Đó là sự bất ổn có thể giết chết cả một thế hệ, một dân tộc trong tương lai.”
Một người từ Quảng Nam, mục sư Lưu Văn Kiều, cũng có nhận định về tình hình hiện nay ở Việt Nam:

“ Thực ra đây là sự im lặng trước cơn bão. Khi gặp những người nông dân ‘dốt chữ’ mới nghe họ nói, nghe họ phản ứng như thế nào về chính quyền, về đảng cộng sản, về cuộc sống hiện tại thì mới thấu được tình hình. Nên như tôi nói đây là sự yên lặng trước cơn bão. Chắc chắn sẽ bùng phát. Đã là một lò thuốc súng rồi thì vấn đề chỉ cần có một ngòi nổ. Theo tôi nghĩ phải có một phong trào, bắt đầu từ tự phát. Sự tự phát không làm được gì nhưng nó khích lệ tinh thần của một số con người, một số sự kiện mà khi có sự kiện xãy ra rồi thì với ‘điểm nóng’ đó vô tình những sự kiện trước đó khích lệ cho họ và sẽ có một ngòi nổ lớn.”

Nhiều người trong nước thừa nhận họ rất bất an trong tình hình hiện nay. Tất cả mọi thành phần đều là đối tượng của những mối đe dọa hiện diện tại nhiều nơi; trong khi đó chính quyền luôn nhắc rằng ‘đa nguyên, đa đảng’ và dân chủ như những quốc gia khác là ‘quá trớn’; như thế sẽ dẫn đến những vụ đánh bom, phá hoại chứ không ‘bình lặng’ như ở Việt Nam.

Gia Minh
phóng viên RFA
Theo RFA

Hàng trăm người Việt đã đón mừng bà Betty Tisdale tại phòng sinh hoạt của nhật báo Người Việt ở Westminster chiều 30 tháng Tư năm 2010.


Tưởng nhớ người mang 219 cô nhi ra khỏi Sài Gòn những ngày cuối tháng Tư 1975

Đó là bản tin buổi chiều trên đài truyền hình Hoa Kỳ, nói về bà Betty Tisdale, vừa qua đời ngày 19 tháng Tám năm 2015, hưởng thọ 92 tuổi.

Trong cuộc chiến Việt Nam, bà Betty Tisdale đã cố vận động bằng mọi cách để mang cho được 219 trẻ mồ côi từ cô nhi viện An Lạc ra khỏi Việt Nam trong những giờ phút hấp hối sau cùng của Sài Gòn.

Từ mối duyên nợ gắn bó với cô nhi Việt Nam, điển hình là 5 em gái mồ côi bà nhận làm con nuôi từ năm 1970, trở về Hoa Kỳ bà Betty Tisdale đã sáng lập tổ chức H.A.L.O Helping And Loving Orphans, Giúp Đỡ Và Yêu Thương Trẻ Mồi Côi.

Đó là cách sống của tôi. Bạn phải nghĩ đến kết quả sau cùng của việc bạn đang làm, hãy thực hiện điều gì đó khiến cuộc sống của mình có ý nghĩa hơn...

Khi loan báo về cái chết của bà Betty Tisdale hôm 19 tháng Tám, bản tin của đài truyền hình tôn vinh bà là một phụ nữ can trường đã cứu vớt biến đổi thật tốt đẹp bao nhiêu cuộc đời bơ vơ non trẻ trên thế giới.

Câu chuyện bà Betty Tisdale và trẻ mồi côi Việt ở cô nhi viện An Lạc sống lại trong trí nhớ người di tản khi bà, năm đó 87 tuổi, xuất hiện trong một buổi tri ân do nhật báo Người Việt tổ chức ở California chiều 30 tháng Tư năm 2010:

  Đó là cách sống của tôi. Bạn phải nghĩ đến kết quả sau cùng của việc bạn đang làm, hãy thực hiện điều gì đó khiến cuộc sống của mình có ý nghĩa hơn...
Bà Betty Tisdale gặp cộng đồng người Việt

Khoảng 300 người đã đến phòng sinh hoạt của nhật báo Người Việt để gặp gỡ và cảm ơn bà Betty Tisdale mà câu chuyện của bà đăng trên báo người Việt khiến mọi người cảm kích, thán phục.

Tại sao phải đến những 35 năm người Việt ở Hoa Kỳ mới gặp người phụ nữ Mỹ có tấm lòng nhân hậu đối với trẻ mồ côi Việt Nam này. Chủ bút Phạm Phú Thiện Giao của báo người Việt giải thích rằng câu chuyện bà Betty Tisdale thì truyền thông Hoa Kỳ nói rất nhiều mà người Việt thế hệ lớn tuổi cũng biết nhưng trước giờ chưa có một cuộc gặp gỡ nào giữa bà Betty Tisdale với cộng đồng Việt Nam cả:

Một lần, một cô nhi ngày xưa bây giờ đã 35 tuổi tên Vũ Tiến Kinh hiện đang sống ở miền Đông Hoa Kỳ, về lại bệnh viên UCLA để tìm lại người bác sĩ đã cứu mình 35 năm trước. Vũ Tiến Kinh là một trong 219 cô nhi được bà Betty Tisdale đưa sang Hoa Kỳ năm 1975.

Tiếp đó, nhật báo Người Việt đưa tin về buổi gặp gỡ giữa Vũ Tiến Kinh và vị bác sĩ ân nhân đã chăm sóc, cứu sống anh khi anh được bốc qua Hoa Kỳ lúc 4 tháng tuổi:

Và chúng tôi tự hỏi như vậy thì người đưa Vũ Tiến Kinh qua đây là ai. Qua tìm hiểu thì chúng rôi biết đó là bà Betty Tisdale, chúng tôi gởi phóng viên qua tận nhà của bà ở Seattle, Washington, để viết lại những gì đã xảy ra 35 năm trước. Có nhiều người khi đọc về câu chuyện của bà Betty Tisdale thì mới hỏi thêm rất nhiều câu hỏi mà chúng tôi không thể trả lời được nên chúng tôi nghĩ rằng tốt nhất là nên tổ chức một cuộc gặp gỡ với cộng đồng. Đây là cuộc gặp gỡ tại báo người Việt nhưng ban tổ chức gồm nhiều cơ quan truyền thông khác như TV, báo, đài phát thanh Việt ngữ ở Quận Cam.

Cùng đi với bà Betty Tisdale khi đó là cô Liên, một trong 5 em bé mồ côi của cô nhi viện An Lạc, được bà nhận làm con nuôi từ năm 1970, cùng với anh Vũ Tiến Kinh là người đã dẫn đến với câu chuyện Betty Tisdale bốc trẻ mồ côi Việt sang Mỹ

Thật lạ, tôi cũng nghĩ tôi gắn bó với Việt Nam và người Việt biết chừng nào. Những việc tôi đã làm cho trẻ mồi côi Việt Nam, tình cảm và sự khâm phục của tôi đối với bà Vũ Thị Ngải, người sáng lập và giám đốc cô nhi viện An Lạc,có thể chứng tỏ điều đó.

Kể lại những giây phút khó khăn mà có lúc tưởng chừng như bế tắc khi cố vận động với Cơ Quan Di Trú Hoa Kỳ cũng như với chính phủ miền Nam lúc đó hầu có thể đưa một lúc 400 em mồ côi và bà Vũ Thị Ngải, người mà bà Betty Tisdale gọi là bà mẹ nhân ái của trẻ mồi côi ở cô nhi viện An Lạc.

Tiếc thay, bà Betty Tisdale kể tiếp lúc ấy chỉ mang được 219 em sơ sinh và dưới 10 tuổi thay vì hết cả 400 như dự tính.

Ngày 12 tháng Tư 1975, chiếc phi cơ vận tải quân sự chở 219 cô nhi Việt Nam phải đáp khẩn cấp xuống phi trường Los Angeles vì một số em nhỏ quá yếu không thể bay tiếp đến Fort Benning ở Georgia là nơi mà bà Betty Tisdale muốn đưa hết về đó để tìm cha mẹ nuôi cho các em.

Bà Betty Tisdale
Tôi luôn nhớ ơn và coi bà như một bà mẹ đã ôm tôi trong tay, mang tôi đến một cuộc đời mới 35 năm về trước, khi mà tôi chưa đủ trí khôn để cảm nhận điều gì xảy ra

Trước một cử tọa đang xúc động lắng nghe từng lời kể của mình, bà Betty Tisdale Tisdale luôn miệng nhắc nhở Madame Ngải, tức bà Vũ Thị Ngải, giám đốc viện mồ côi An Lạc, đã phải ở lại cùng những em nhỏ không đi được.

Bà nói như tâm sự:

Cách đây mấy tuần tôi đi dự một buổi họp mặt của khoảng 60 đứa trẻ An Lạc tôi mang qua Hoa Kỳ mà nay đều đã lớn. Những đứa con ấy gần như không biết gì về Việt Nam, chúng không nói được tiếng Việt trong lúc tôi biết chúng là người Việt

  Cách đây mấy tuần tôi đi dự một buổi họp mặt của khoảng 60 đứa trẻ An Lạc tôi mang qua Hoa Kỳ mà nay đều đã lớn. Những đứa con ấy gần như không biết gì về Việt Nam, chúng không nói được tiếng Việt trong lúc tôi biết chúng là người Việt

bà Betty Tisdale
Và rồi bổng dưng như hôm nay, nhờ cuộc gặp gỡ này, bản thân tôi bỗng nhận ra có một cộng đồng người Việt Nam ở Mỹ biết về tôi và rất gần với tôi mà bao lâu tôi không hề nghĩ tới. 

Cuốn phim The Children Of An Lac

Năm 1980, câu chuyện 219 ở cô nhi viện An Lạc và bà Betty Tisdale, được quay thành phim với tựa đề The Children Of An Lac. Nữ nghệ sĩ Kiều Chinh, cũng có mặt trong buổi đón tiếp bà Betty Tisdale hồi 2010 ở phóng sinh hoạt báo Người Việt, nói về cuốn phim mà bà được mời giữ một vai trong đó:

Năm 1980 bà tài tử Ina Bailing, cũng là người đi tới đi lui giúp các trẻ mồ côi và chính bà cũng nuôi một số trẻ mồ côi, bà có viết một script để quay thành phim The Children Of An Lac, nói về cuộc đời bà Ngải và bà Betty Tisdale. 

Lúc đó cả bà Ina Bailing lẫn nhà sản xuất là Jay Benson đề rất muốn vai bà Ngải phải là  Kiều Chinh đóng. Nhưng lúc đó Kiều Chinh hãy còn trẻ quá để đóng vai bà Ngải. Bà Ngải thì dáng người nhỏ thấp hơn Kiều Chinh, vì thế sau này họ mời một tài tử Tàu, bà Beulah Ko, đóng vai bà Ngãi, còn Kiều Chinh thì đóng vai người phụ tá của bà Ngải tức là bà Thục. Ngoài ra Kiều Chinh còn đóng một vai trò khác phia sau máy quay phim, tức là người cố vấn về kỹ thuật . The Children Of An Lac sau nay trở thành một cuốn phim mà các trường tiểu học thường chiếu cho trẻ em coi. 

Hôm nay Kiều Chính tới đây mục đích để gặp những nhân vậy thật trong chuyện mà mình có cơ duyên đóng về cuộc đời của họ. Điều thứ hai mình cũng tới để cám ơn ân nhân của một số các em đã được họ trông nom bảo trợ. 

Tại buổi gặp gỡ và tri ân bà Betty Tisdale ở nhật báo Người Việt 5 năm về trước, rất nhiều người đã xếp hàng để tặng hoa và nói lời cảm tạ đến bà Betty Tisdale. Nhiều người còn tự động đóng góp vào ngân quĩ của H.A.L.O Help And Love Orphans do bà sáng lập để giúp vào công việc thiện nguyện đầy ý nghĩa của bà .

Chị Trâm Anh, mong muốn được ngỏ lời chào ân nhân của những trẻ mồ côi An Lạc ngày trước, bày tỏ:

Tôi cảm kích khi thấy một người đàn bà Mỹ nhỏ thó, trông có vẻ bình thường nhưng đã làm một việc đối với tôi quá sức phi thường. 

Cả đời bà giúp và cứu được 219 em mồ côi sang Mỹ, tất cả các em đã thanh tài và thành nhân. Trong buổi này một câu bà nói tôi nhớ nhất là cả đời bà tất cả cho Việt Nam. Khi bà nói như vậy thì tôi nghĩ bà nói tới những trẻ mồ côi bất hạnh bên Việt Nam. Bên nước mình bây giờ trẻ mồ côi rất đông, cho nên đến giờ này đã 87 tuổi bà vẫn tiếp tục công việc từ thiện, đến những vùng sâu vùng xa để giúp để giúp các em đó. Tôi rất hoan nghênh bào người Việt đã tổ chức buổi họp hôm nay. 

Thời gian và sự sống không dành đặc quyền cho bất cứ ai, những người tốt lành cả đời như bà Betty Tisdale rồi cũng đến lúc xuôi tay nhắm mắt trong nỗi tiếc thương của 5 con nuôi Việt Nam của bà.
Có thể nỗi ưu tư mà bà Betty Tisdale mang theo về bên kia thế giới, là những trẻ Việt Nam vì sang Mỹ lúc còn quá nhỏ và không hiểu biết gì về cội nguồn của mình khi lớn lên, sẽ tan biến đi nếu bà có thể nghe lại cảm nghĩ của anh Vũ Tiến Kinh rằng

Bây giờ niềm hạnh phúc là khi bước xuống thành phố Westminster, nơi có nhiều người Việt như mình, chấp nhận mình dù như còn phải học hỏi rất nhiều nữa về cội nguồn của mình. 

Hoặc là cảm nghĩ của cô con gái tên Liên mà bà nhận nuôi khi còn ở Việt Nam năm 1970, không ngần ngại thú nhận chừng như cô quá bị Mỹ hóa, không bận tâm đến nguồn gốc và có lúc đã không thỏa hiệp được với bản thân rằng cô là một đứa bé mồ côi người Việt:

Thế nhưng khi cùng mẹ bước ra khỏi máy bay và được ân cần đón tiếp, tôi chợt thấy xúc động vì tình cảm họ dành cho mẹ tôi.

Thật khó diễn tả cảm xúc trong lần đầu gặp gỡ với cộng đồng người Việt, cô Liên nói, vì đã quá nhiều lần cô không chịu nhận mình là Việt Nam dù trong thâm tâm cô vẫn nghĩ không nên nuôi cảm giác như thế. Càng nói chuyện thì càng thấy gần gũi hơn, nhất là sau buổi ăn tối với một số người trong cộng đồng thì cô nghĩ:

Tôi mới tìm thấy một cái gì đó hoặc vừa tìm về một nơi nào đó mà có thể gọi là nhà, tiếng nhà đích thực tôi chưa bao giờ biết đến trước kia.

Thanh Trúc tạm chấm dứt chuyện kể về bà Betty Tisdale và những trẻ em mồ côi An Lạc ở phút này. Hẹn các bạn trong chương trình kỳ tới.

Thanh Trúc
phóng viên RFA
Theo RFA

Thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam đang thụt lùi so với Hàn quốc khoảng 30-35 năm, Malaysia khoảng 25 năm, Thái Lan khoảng 20 năm....

Việt nam vừa tổ chức lễ kỷ niệm 70 năm giành được độc lập, với màn diễu bình tốn kém là điều khiến cho tầng lớp những người có hiểu biết tỏ ra thất vọng. Vì theo họ, màn "diễn binh" hoành tráng đó chỉ nhằm mục đích che đậy sự thất bại trong việc quản trị đất nước của ban lãnh đạo Đảng CSVN trong suốt 70 năm qua mà thôi.

Ý kiến nói trên dường như đi ngược lại quan điểm chính thống của nhà nước Việt nam, cũng như suy nghĩ của các tầng lớp những người (được cho là) kém hiểu biết, kể cả đa phần giới nhà giàu ở Việt nam hiện nay, khi cho rằng, trong nhiều chục năm gần đây kinh tế Việt nam đã phát triển rất mạnh mẽ. Bằng chứng không chỉ là hệ thống đường xá, cầu cống, nhà cửa... được xây dựng mới mọc lên như nấm gặp trời mưa; các khu chế xuất, khu công nghiệp mọc lên khắp mọi nơi; kể cả diện mạo nông thôn và đời sống của dân chúng đã có sự thay đổi lớn hơn so với trước kia v.v...

Đã thực sự tụt hậu

Nếu biết thu nhập bình quân đầu người của người Việt nam đến nay chỉ vào khoảng 2.200 USD/người và khi đối chiếu theo Báo cáo mới nhất của Tổng cục Thống kê tại Hội thảo “Cải cách thể chế kinh tế Việt Nam để hội nhập và phát triển giai đoạn 2015-2035”, cho biết, thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam đang thụt lùi so với Hàn quốc khoảng 30-35 năm, Malaysia khoảng 25 năm, Thái Lan khoảng 20 năm, Indonesia và Philippines khoảng 5-7 năm. thì có thể thấy sự bi đát của nền kinh tế đất nước. Đó là chưa kể đến các khoản nợ công bình quân trên mỗi đầu người Việt nam đến thời điểm này là khoảng 1.200 USD/người, có nghĩa là kể từ cụ già chuẩn bị tắt thở cho đến cháu bé vừa lọt lòng đều chịu một khoản nợ khoảng 25 triệu đồng.

Chưa hết, truyền thông Malayxia vừa đưa tin, trong vòng 5 năm tới Malayxia sẽ đứng trong nhóm các quốc gia phát triển với mức thu nhập bình quân đầu người khoảng 15.000 USD/người. Như vậy, Malayxia là quốc gia thứ 2 trong khối Asian đạt được kỳ tích này sau Singapore. Nhắc đến tin này vào thời điểm Malayxia vừa tổ chức kỷ niệm lần thứ 58 ngày độc lập, ngày 31/8/1957 sau thời gian đô hộ của Anh Quốc. Đây là bằng chứng cho thấy  sự may mắn của quốc gia láng giềng khi không có một đảng cộng sản vinh quang lãnh đạo, ngược lại đó cũng là sự bất hạnh của người dân Việt nam. Cũng như Việt nam, Malayxia là một quốc gia có thiên nhiên trù phú, giàu tài nguyên, tuy Malayxia giành được độc lập sau Việt nam 12 năm, song đến hôm nay việc Việt nam đang đứng trong nhóm 4 nước chậm phát triển nhất trong khu vực Asian, đó là Lào, Campuchia và Myanmar; không chỉ thế đã và đang bị các nước này vượt qua.

Việc Việt nam đã tụt hậu về mọi mặt trong tất cả các lĩnh vực kinh tế, xã hội, giáo dục v.v... so với các nước trong khu vực là điều không phải bàn cãi. Như phát biểu của TS.Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam tại hội thảo “Cải cách thể chế kinh tế Việt Nam để hội nhập và phát triển giai đoạn 2015-2035” đã khẳng định rằng: “Không nên nói nguy cơ tụt hậu vì chúng ta đã tụt hậu rồi. Thậm chí một số lĩnh vực tụt hậu xa. Phải tuyên bố rằng vấn để tụt hậu là rất gay gắt và đặt trong bối cảnh hội nhập thì nó sẽ còn nguy hiểm cỡ nào?”.

Nguyên nhân do đâu?

Để tìm ra nguyên nhân đã khiến Việt nam thua kém thiên hạ về tất cả mọi mặt, thì cần phải chỉ ra được thứ lực cản vô hình ấy là gì?

Gần đây, Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam đã đặt câu hỏi “Tại sao mình thua kém thiên hạ nhiều thế?”, Phát biểu này được dư luận đánh giá rằng, cho dù Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam đã có câu trả lời một cách chính xác, tuy vậy ở cương vị của ông - một kẻ ăn theo thì ông không dại gì mà nói ra, vì khác nào tự đục thuyền mình ngồi giữa vùng nước xoáy. Tuy nhiên, điều đó cũng cho thấy tất cả mọi lĩnh vực, trên tất cả mọi phương diện của kinh tế - xã hội ở Việt nam đều vấp phải một thứ lực cản vô hình vô cùng lớn, từ đó dẫn đến việc Việt nam đã trở thành "một quốc gia không chịu phát triển".

Thực tế trong thời gian qua đã cho thấy, đường lối và những chính sách của Đảng CSVN là hoàn toàn sai lầm, đó chính là lý do đã kìm hãm sự phát triển của Việt nam trên mọi lĩnh vực. Vấn đề phát triển kinh tế là một ví dụ chua xót, Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh khi nói về thể chế kinh tế của Việt nam hiện nay-nền kinh tế thị trường định hướng XHCN đã khẳng định rằng “Chúng ta cứ nghiên cứu mô hình đó, mà mãi có tìm ra đâu. Làm gì có cái thứ đó mà đi tìm”. Chính vì sự sai lầm như thế nên nền kinh tế Việt nam dường như bị trói buộc và không thể cất cánh, nói như chuyên gia kinh tế Võ Đại Lược thì: “Chúng ta là nền kinh tế thị trường duy nhất trên thế giới lấy kinh tế nhà nước làm chủ đạo, làm kinh tế thị trường bị biến dạng, gia tăng vai trò can thiệp hành chính của Nhà nước”.

Nói một ví dụ về lĩnh vực kinh tế để thấy thực trạng của đất nước hiện nay hệt như một kẻ tự trói chân trói tay mình song vẫn không biết nguyên nhân do đâu, vì đâu mà không theo kịp được người khác. Theo sách Luận ngữ, Khổng tử nói rằng: "Làm thầy thuốc lầm thì giết một người. Làm thầy địa lý lầm thì giết một họ. Làm thầy chính trị lầm thì giết một nước.", điều này hoàn toàn đúng với Việt nam hiện nay và thủ phạm không ai khác là Đảng CSVN.

Nhìn vào thực trạng xã hội Việt nam hiện nay, ai ai cũng thấy mọi đường lối, chính sách phát triển về mọi mặt của đất nước đều không giống ai và không có ai giống. Từ chỗ các nhà lãnh đạo Việt nam tự cho mình quyền một mình một chợ để tự tung, tự tác, dẫn đến sai lầm về cơ cấu tổ chức của các cơ quan quyền lưc Nhà nước. Điều đó đã làm cho cơ chế giám sát và điều chỉnh quyền lực nhà nước bị vô hiệu hóa, đồng thời để nảy sinh một tầng lớp đặc quyền có thể đứng trên Hiến pháp và pháp luật, khiến cho pháp luật không nghiêm minh và đạo đức xã hội băng hoại.

Giải pháp nào?

Có thể khẳng định, nguyên nhân của mọi nguyên nhân khiến cho đất nước tụt hậu như hiện nay là do hệ tư tưởng cộng sản với Chủ nghĩa Marx-Lenine làm nền tảng tư tưởng của Đảng CSVN, điều mà đến nay chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa và duy nhất ở Việt nam. Trên thực tế, ban lãnh đạo Đảng CSVN hiện nay dẫu đã gián tiếp thừa nhận sai lầm của chủ thuyết này và đã từng bước chuyển sang con đường Tư bản chủ nghĩa. Sở dĩ họ không công khai thừa nhận, vì thể chế chính trị hiện nay đã tạo cho họ có được đầy đủ những gì họ muốn, vì thế họ nếu họ thừa nhận sự phá sản của học thuyết này sẽ làm cho thế hệ các đảng viên kỳ cựu trong đảng - những người đã chấp nhận hy sinh tất cả để theo đuổi, nay nếu như họ phải chứng kiến sự phản bội lý tưởng cộng sản  thì sự giận dữ của họ sẽ có ảnh hưởng đến sự tồn vong của Đảng CSVN.

Cũng phải nói thêm, không phải chỉ có ở Việt nam mà ở đâu trên thế giới này cũng vậy, đa số dân chúng chỉ mong muốn được sống trong một xã hội ấm no, thịnh vượng, có một nền giáo dục phát triển trên cơ sở pháp luật được thượng tôn và một chính quyền minh bạch và trong sạch. Khi đó những nhu cầu về dân chủ chỉ là đòi hỏi của một thiểu số có tham vọng quyền lực, những kẻ muốn lợi dụng quần chúng nhân dân để đạt được điều đó.

Ngày nay trong một thể chế chính trị hiện hiện đại bao gồm ba trụ cột chính, đó là nền kinh tế thị trường hoàn chỉnh, một Nhà nước pháp quyền và một hệ thống các tổ chức xã hội dân sự. Khi đó thị trường đảm bảo các yếu tố quyết định phân bổ hiệu quả các nguồn lực, đảm bảo dịch chuyển nguồn lực; Nhà nước dùng chính sách để điều tiết, xử lý những thất bại của thị trường; và các tổ chức xã hội dân sự đóng vai trò phản biện, xây dựng chính sách, và giám sát  thực thi chính sách. Vì thế giải pháp để giải quyết có thể là phải cải các thể chế chính trị một cách sâu rộng trên cơ sở:

1. Về kinh tế: Phải lấy kinh tế tư nhân làm trung tâm, đóng vai trò đầu tàu của nền kinh tế đất nước. Trên cở sở nhà nước quản lý bằng cách chính sách vĩ mô và giảm thiểu đến mức tối đa trong việc tham gia làm kinh tế, trừ các doanh nghiệp quan trọng mang tính chất đảm bảo an ninh kinh tế. Đồng thời nhà nước cần tạo mọi nguồn lực, kể cả các chính sách ưu đãi cao nhất có thể cho khu vực kinh tế này phát triển mạnh mẽ. Có như thế sẽ tạo ra một thị trường lao động khổng lồ và vị thế của người lao động được nâng cao. Điều này cũng đúng như Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh khi cho rằng: “Chỉ có xây dựng khu vực doanh nghiệp tư nhân, doanh nghiệp nhỏ và vừa của Việt Nam lớn mạnh cả về số lượng và chất lượng thì mới tạo ra triệu triệu công ăn việc làm cho đất nước và doanh nghiệp tư nhân có thể phát triển ở mọi nơi, mọi ngõ ngách của cuộc sống, tạo ra nhiều sản phẩm có ích cho xã hội và làm cho chúng ta bớt lệ thuộc hơn vào các nền kinh tế khác”.

2. Xây dựng Nhà nước pháp quyền: Nhà nước pháp quyền là sự kết hợp giữa Nhà nước và pháp quyền, ở đó không có ai đứng trên luật hay ngoài luật, mà tất cả mọi người phải tuân thủ và bình đẳng trước pháp luật. Khi đó, các quy định hay văn bản pháp luật mà Nhà nước đưa ra và ban hành phải tuân thủ toàn thể các quy phạm pháp luật cao hơn như Hiến pháp, các luật, hay điều ước quốc tế, không được hưởng bất kì đặc quyền nào. Muốn vậy phải xây dựng một nền tư pháp độc lập trên cơ sở một hệ thống pháp luật phù hợp và hoàn chỉnh. Việc thiết lập thiết chế tam quyền phân lập, trong đó là quyền lập pháp (Quốc hội), quyền hành pháp (Chính phủ) và quyền tư pháp (Tòa án) là 3 cơ quan độc lập khác nhau để kiểm tra và giám sát hoạt động lẫn nhau với mục tiêu kiềm chế quyền lực để hạn chế lạm quyền, bảo vệ tự do và công bằng pháp luật. Và về mặt lý thuyết thì Nhà nước pháp quyền dựa trên nguyên tắc dân chủ. Dân chủ là nền tảng để hoàn chỉnh pháp luật. Pháp luật là công cụ để bảo vệ quyền công dân.

3. Xây dựng một hệ thống XHDS thực sự: XHDS là xã hội trong đó các tổ chức khác nhau của các công dân như đảng phái, công đoàn, hợp tác xã, nhóm,.. không chịu sự chi phối của nhà nước, nhằm thực hiện mối liên hệ giữa công dân với nhà nước, không để cho nhà nước áp bức các công dân của mình. Các tổ chức XHDS luôn có vai trò mang tính đối trọng với chính quyền, nhằm giám sát mọi hoạt động của nhà nước nhằm để khắc phục tệ quan liêu, tham nhũng của bộ máy nhà nước, nhằm đạt tới mục tiêu cuối cùng là xây dựng một xã hội ngày một hoàn thiện hơn. Mọi hoạt động của các tổ chức XHDS đóng vai trò rất cần thiết cho xã hội, vì ở một chừng mực nào đó nó là lực lượng giúp đỡ Nhà nước trong việc xây dựng và thực thi pháp luật, Nên nhớ, các tổ chức XHDS tồn tại không chỉ với mục đích duy nhất là tranh giành quyền lực với nhà cầm quyền.

Kết

Việc Việt nam chậm phát triển thường được người ta đổ lỗi cho chiến tranh kéo dài, song nếu nhìn lại các nước thoát ra khỏi chiến tranh giống Việt nam, như Đức, Nhật bản hay Hàn quốc thì sẽ thấy, trong một thời gian không đến 30 năm sau chiến tranh họ đã vươn lên trở thành các cường quốc kinh tế hàng đầu trên thế giới. Việt nam hoàn toàn có thể phát triển mạnh mẽ, trở thành Rồng, thành Hổ như các quốc gia khác đã thực hiện thành công, nếu có một đường lối phát triển đúng đắn, phù hợp.
Theo Báo cáo phát triển của Ngân hàng Thế giới năm 2009 cho biết, thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam tụt hậu tới 51 năm so với Indonesia, 95 năm so với Thái Lan và 158 năm so với Singapore. Nếu so với con số thống kê tại hội thảo “Cải cách thể chế kinh tế Việt Nam để hội nhập và phát triển giai đoạn 2015-2035” nói trên thì cũng thấy khả năng chuyển mình của Việt nam là điều có thật và hoàn toàn có thể.

Ngày nay, để thúc đẩy sự phát triển nền kinh tế của một quốc gia không hoàn toàn khó khăn như trước đây. Đối với các nhà lãnh đạo có khả năng quản trị quốc gia tốt, người ta có thể có các chính sách kinh tế để vực dậy một nền kinh tế ù lý, không chịu phát triển buộc nó phải chuyển mình trong thời gian 6 tháng đến 1 năm. Đối với Việt nam hiện nay, nếu các nhà lãnh đạo hiện tại thực sự có tâm với đất nước và dân tộc, họ dám hy sinh quyền lợi cá nhân của mình và đồng bọn để từ bỏ ý thức hệ cộng sản một cách dứt khoát, thì chắc chắn chỉ trong vòng 15-20 năm Việt nam sẽ chuyển mình một cách mạnh mẽ không thể ngờ.

Với nhận thức và tư duy chính trị của trí thức Việt nam hiện nay (thể hiện qua mạng xã hội facebook) thì việc thiết lập một nền dân chủ rộng rãi kiểu phương Tây, kể cả việc đa đảng là chưa thực sự cần thiết. Chính trị của các quốc gia Asian đã cho thấy điều đó. Mà hãy thiết lập một nền dân chủ "tự do một phần" kiểu Singapore như hiện nay có lẽ là mô hình thích hợp đối với Việt nam trong vòng 20 năm tới./.

70 năm ngày Quốc khánh. 02/9/2015

Kami
Theo blog RFA

     
Về lý thuyết, Việt nam đáng ra phải là đối thủ đánh bại Thái lan, thế nhưng Việt nam lại đang phải cố hết sức để cho bằng Campuchia. Tại sao? Bởi vì du khách không cảm thấy được đón chào và được đối xử như một cơ hội duy nhất để kiếm tiền.

Một bài báo gần đây trên báo Tuổi Trẻ đã được dịch và in trên tờ Tuần Việt Nam và Thanh niên với tiêu đề “Tại sao chúng ta thất bại và tại sao họ lại thành công,” đã có một cái nhìn khá hạn hẹp tại sao Thái lan lại là một điểm du lịch nổi tiếng mà Việt nam lại không.

Theo bài báo này thì Thái lan đã thành công vì họ đã thưởng công cho các đối tác du lịch của họ, và Việt nam không thành công vì họ đã thuê một đại sứ du lịch không hợp lý.

Điều đáng buồn là điều này lại không đơn giản như thế, và người viết cũng đã phạm tất cả các lỗi sơ đẳng khi phỏng đoán về các phần thưởng đó, hay về đại sứ du lịch và các biện pháp quảng cáo du lịch tương ứng. Nhưng những điều này lại không phải như vậy.

Du khách đến thăm đất nước này có biết gì đâu về những giải thưởng hay Lý Nhã Kỳ, và thậm chí cho là họ có biết đi nữa, thì điều này chắc cũng chẳng ảnh hưởng gì đến lựa chọn du lịch của họ.

Tốc độ rùa bò

Công nghiệp du lịch Thái lan tiếp tục làm nên các điều kỳ diệu: 22 triệu lượt khách trong năm 2012 và trên 24 triệu trong năm nay, trong số đó khoảng 50% khách quay trở lại, Bangkok là điểm được nhiều người đến thăm nhất trên toàn thế giới... và sự kiện này xảy ra sau cuộc biểu tình năm 2010 và trận lũ năm 2011. So sánh và đối chiếu với Việt nam chỉ có 6 triệu trong năm 2012, năm 2013 giảm sút và lượng khách quay trở lại chỉ 5% cùng với sự lan truyền rộng rãi về nạn lừa gạt và chặt chém. Vậy thì tại sao lại có sự khác biệt về con số lớn như thế?

Để biện hộ cho Việt nam, người ta có thể cho rằng Thái lan đã có nền công nghiệp du lịch từ những năm 1960, trong khi đó ở Việt nam mãi đến giữa thập kỷ 90. Nhưng điều này lại có vẻ quá đơn giản và có thể sẽ bỏ qua mất sự thiếu phát triển của nền công nghiệp du lịch Việt nam trong 20 năm qua, trong thời gian này số lượng du khách có tăng, nhưng trình độ phục vụ, hạ tầng cơ sở, quảng cáo, và ý thức lại phát triển với tốc độ rùa bò.

Nhiều người nước ngoài đã viết về rằng, dù cho các vấn đề mà họ gặp phải ở Việt nam, thì họ cũng không thể chấp nhận một cách đơn giản rằng sự giận dữ phải đổ lên tất cả người Việt. Điều này sẽ tạo ra một sự biện minh để cho đất nước này có cớ ngồi ỳ một chỗ và chờ thêm 30 năm nữa để cải thiện tình hình, một lời xin biện minh đã là quá đủ.

Việt nam cố cho bằng Campuchia

Tôi đã sống ở Việt nam từ năm 2003 cho đến cuối năm 2012, và khi đến Thái lan tôi đã trải nghiệm được cả hai nền du lịch và lý do cho sự cách biệt như thế đã trở nên rất rõ ràng là nền văn hóa.

Anh có thể quảng cáo một điểm du lịch về bất kỳ điều gì anh muốn, nhưng nếu người ta đi đến nơi và chỉ có được các trải nghiệm xấu thì người ta đơn giản sẽ không quay lại nữa. Văn hóa du lịch Thái lan là tất cả để đem lại sự đón tiếp nồng nhiệt và cung cấp những trải nghiệm thú vị, và điều này bắt đầu ngay từ ở sân bay Bangkok, nơi du khách không cần phải có bất cứ loại visa nào, nơi có dãy xe taxi được tổ chức tốt, và nơi có cả mạng giao thông bằng tàu và xe buýt nhanh chóng, rẻ và hiệu quả để đưa khách du lịch vào tận trong thành phố.

So sánh điều này với tình trạng visa ở Việt nam, nơi mà du khách phải trả trước một cái giá đắt đỏ ( 45 đô la mỹ) để xin một visa du lịch, nơi mà muốn tìm một chiếc taxi trung thực thì như mò kim đáy bể, hay mạng lưới xe lửa nối với sân bay chỉ là một kế hoạch viển vông. Quá nhiều du khách đến Việt nam đã có các ấn tượng ngay từ trải nghiệm xấu ở sân bay và sẽ không bao giờ hồi phục được.

Người Thái đã nhận thức được rằng lợi nhuận lâu dài là cung cấp trải nghiệp thú vị cho du khách hơn là vắt kiệt hết những gì du khách có và rồi đuổi họ đi, không bảo giờ quay trở lại. Chắc chắn là ở Thái cũng có lừa gạt, nhưng sự lừa gạt là ngoại lệ chứ không phải là luật. Điều cần nhấn mạnh là sự lễ phép, lịch sự, và đem đến cho du khách những gì họ muốn, dù là các quầy rượu ngoài biển, các thú vui về đêm đến các khu mua sắm đa dạng với giá phải chăng, hoặc điều quan trọng nhất là sự ôn hòa, yên tĩnh, và thoải mái. Tóm lại Thái lan mà một nơi nồng ấm, thoải mái và không căng thẳng để đến tham quan.

Việt nam cũng có thể cạnh tranh được. Trong khi Thái lan thiếu các điểm du lịch nổi tiếng toàn cầu, thì Việt nam có Vịnh Hạ Long. Các thành phố ở Việt nam có cuộc sống sôi động kiểu xưa của Châu Á và các con đường sống động mà Bangkok đã mất đi từ lâu do sự phát triển quá độ. Việt nam còn có các cảnh núi non hùng vĩ và trên 3 nghìn km bờ biển. Việt nam còn có các tòa nhà có lối kiến trúc thuộc địa tuyệt vời ( dù là các tòa nhà loại này đã dần dần bị phá hủy một cách đáng buồn. Việt nam còn có những người dân thân thiện cởi mở và tò mò muốn gặp gỡ du khách. Và Việt nam lại còn có sự hấp dẫn của vùng Đông Nam Á mà Thái lan không có. Về lý thuyết, thì Việt nam đáng ra phải là đối thủ đánh bại Thái lan, thế nhưng Việt nam lại đang phải cố hết sức để cho bằng Campuchia.

Tại sao? Bởi vì du khách không cảm thấy được đón chào và được đối xử như một cơ hội duy nhất để kiếm tiền.

Ai cũng hiểu, chỉ Việt nam không chịu hiểu

Bất kỳ quốc gia nào tính phí du khách 45 đô la một cái visa và bắt họ phải nộp đơn xin trước thì quốc gia ấy không nghiêm túc làm du lịch. Bất kỳ quốc gia nào cho phép du khách bị lừa gạt và làm phiền với mức độ như ở Việt nam, ngay cả ở sân bay thì họ không thật sự nghiêm túc làm du lịch. Bất kỳ quốc gia nào cho phép xây dựng các khu nghỉ mát ở bờ biển lớn mà không đi kèm theo việc phát triển các của hàng tiện ích, các quán rượu hay nhà hàng ngoài bãi biển ( như Đà Nẵng) thì cũng không hoàn toàn nghiêm túc làm du lịch. Tất cả các chế độ thưởng, đại sứ du lịch và các quầy triển lãm thương mại trên thế giới không thể thay đổi được điều này. Nếu tạo khó khăn cho du khách đến đất nước này và rồi lại cung cấp các trải nghiệm không hài lòng khi họ đến nơi, thì nền công nghiệp du lịch sẽ không bao giờ thành công. Nhưng nếu làm cho du khách cảm thấy được đón tiếp nồng nhiệt, cho họ những gì mà họ muốn, và làm mọi cách để cho họ có được khoảng thời gian vui thú nhất, rồi thì họ sẽ quảng cáo và tiếp thị giúp cho.

Thái Lan hiểu được điều này. Thậm chí Campuchia cũng hiểu được. Thật đáng buồn là Việt nam vẫn không chịu hiểu, và tiềm năng, kiến thức và sự sáng tạo của rất nhiều người nước ngoài và Việt nam có kiến thức về du lịch sẽ lại bị lãng phí.
     
Dutch tourists visit a coffee shop in the Central Highlands province of Lam Dong. Photo by Gia Binh.
A recent article in Tuoi Tre, translated and reprinted in Vietweek and Thanh Nien News as "Why We Fail and Why They Succeed," took a very reductive look at the reasons why Thailand is a hugely popular tourist destination and why Vietnam isn't.

According to the article, Thailand is successful because it gives awards to tourism industry partners, and Vietnam is unsuccessful because it employs unsuitable tourism ambassadors.

Sadly it isn't that simple, and the writer makes the all too common mistake of assuming that awards, tourism ambassadors and tourism promotions are relevant. They aren't.

Tourists visiting either country are not aware of the "Friends of Thailand" awards or the existence of Ly Nha Ky, and even if they were, it is doubtful that either would have any influence on their travel choices.

Thailand's tourism industry continues to amaze: 22 million visitors in 2012, over 24 million expected this year, a return rate of around 50 percent, Bangkok the most visited tourism destination in the world... and all this after the destructive political protests of 2010 and the floods of 2011.

Compare and contrast with Vietnam, with a mere 6 million visitors in 2012, numbers down in 2013, a return rate of around 5 percent (1), and widespread negative publicity about scams and rip-offs. So why the huge difference in numbers?

In Vietnam's defense, one might cite the fact that Thailand has had a tourism industry since the 1960s, whereas Vietnam didn't start opening up to foreign visitors until the mid-1990s. But that would be overly simplistic and would ignore the lack of development in Vietnam's tourism industry in the last 20 years, during which time visitor numbers have increased, but service levels, infrastructure, promotion and awareness have developed at a snail's pace.

Many expatriates have written to Vietweek concurring that despite the problems they face in Vietnam, it is simply not acceptable that people direct their anger and slurs at all Vietnamese. It would also give the country an excuse to sit back and wait for another 30 years for things to improve, an excuse many in the industry would no doubt welcome.

Having lived in Vietnam from 2003 to late 2012, when I moved to Thailand, I have experienced tourism in both countries and the reason for such disparity has become very clear culture.

You can market a tourism destination all you like, but if people go there and have a negative experience, they simply won't go back. Thailand's tourism culture is all about offering a warm welcome and providing an enjoyable experience, and this begins at Bangkok airport, where most tourists don't need any kind of visa, where there are organized taxi queues, and where there is a fast, cheap and efficient network of trains and buses to get tourists into the city.

Compare this with the visa situation in Vietnam, where tourists have to apply in advance for an overpriced ($45!) tourist visa, where finding an honest airport taxi is like searching for a needle in a haystack, and where airport rail links are but a pipe dream. So many visitors to Vietnam have their initial impression formed by their negative airport experience, and never recover.

The Thais have realized the long-term benefits of providing a pleasant visitor experience, rather than milking tourists for all they have and then sending them on their way, never to return. Sure there are scams, but they're the exception rather than the rule. The emphasis is on politeness, courtesy, and providing tourists with what they want, whether it is beach bars, nightlife, affordable and diverse shopping, or, most importantly, peace, quiet and relaxation. Thailand is, in short, a welcoming, comfortable and stress-free place to travel.

Vietnam should be able to compete. Whereas Thailand lacks a globally-famous marquee attraction, Vietnam has Ha Long Bay. Its cities have the old-school Asian bustle and street life that over-developed Bangkok has lost. It has spectacular mountain scenery and over 3,000km of coastline. It has stunning examples of colonial architecture (though this is gradually being destroyed, sadly). It has outgoing, friendly people who are still curious about meeting foreign visitors. And it has an edgy, raw Southeast Asian vibe that much of Thailand lacks. In theory, it should be competing with Thailand, but is struggling to even compete with Cambodia.

Why? Because tourists are not made to feel welcome and are treated as a one-off opportunity to make money.

Any country that charges tourists $45 for a visa and makes them apply for it in advance is not really serious about tourism. Any country that allows tourists to be scammed and hassled to the degree that happens in Vietnam, even at its airports, is not really serious about tourism. Any country that allows the building of large beachfront resorts without accompanying developments such as convenience stores, beach bars or restaurants (see Da Nang) is not really serious about tourism. And any country which does zero market research with tourism companies and resident expats to find out what visitors really want is most definitely not serious about tourism.

All the awards schemes, tourism ambassadors and tradeshow stands in the world cannot change this. When you make it difficult for people to get into your country and then provide an unsatisfactory experience for them when they arrive, your tourism industry will never be successful. But make them welcome, give them what they want, and go out of your way to make sure they have a great time, and they will do your promotion and marketing for you.

Thailand understands this. Even Cambodia understands this. Sadly, Vietnam still doesn't, and its potential, and the knowledge and creativity of the many expats and locals working in its tourism industry, are going to waste.

Tác giả là một người Anh từng sống và làm việc tại Việt Nam trong 10 năm qua và hiện đang sống tại Thái Lan. Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm của tác giả. The writer is a Briton who used to live and work in Vietnam for 10 years and now lives in Thailand. The opinions expressed are his own.

Tim Russell | TN News
Phương Thảo dịch
Theo VNTB
Nguồn: Simple truth: Vietnam just not 'serious about tourism' - Tim Russell | TN News


Khi biết được tin Nguyễn Đình Vĩnh Khang con trai blogger Nguyễn Ngọc Già qua đời sau vụ tai nạn giao thông vào ngày 28/8/2015 lúc mới 20 tuổi, ngay đêm hôm đó tôi cùng một người bạn đến chùa Vĩnh Nghiêm – Sài Gòn, nơi tổ chức tang lễ để viếng thăm và chia buồn cùng gia đình.

Thật sự mối quan hệ giữa tôi với blogger Nguyễn Ngọc Già và gia đình anh hoàn toàn xa lạ, tuy chưa một lần gặp mặt nhưng tôi cảm mến anh qua các bài viết rất sâu sắc và tấm lòng son sắt của anh đối với quê hương đất nước. Tôi thấy anh thật gần gũi và thân thiết với mình.

Blogger Nguyễn Ngọc Già tên thật là Nguyễn Đình Ngọc, sinh năm 1966, anh là người đấu tranh cho tự do, dân chủ một cách ôn hòa.

Vào ngày 17/12/2014, anh bị bắt giam bởi điều 88 BLHS. Đã hơn 9 tháng qua mọi liên lạc tiếp xúc từ phía gia đình đối với anh đều bị ngăn chặn.

Thông tin từ những người đấu tranh cho tự do – dân chủ và một số tổ chức quốc tế bảo vệ nhân quyền cho rằng, anh bị bắt là do đã đăng tải những bài viết đăng trên mạng nhằm bày tỏ chính kiến của mình, cũng như đã dám lên tiếng cho sự thật và chống lại sự bất công trong chế độ này. Cho đến ngày nay công luận vẫn chưa biết thông tin gì về anh.

Đứng trước linh cữu của Khang, tôi xót xa nghĩ đến Nguyễn Ngọc Già và rùng mình nhớ lại khoảnh khắc kinh hoàng của tôi 5 năm về trước.

Vào một ngày cuối năm 2010, khi ấy hai anh em tôi còn đang trong tù (trại giam Xuân Lộc) thì nhận được tin từ gia đình: mẹ chúng tôi đã qua đời sau cơn bạo bệnh. Lúc bấy giờ tinh thần của tôi và Trí (em ruột của tôi) gần như suy sụp hoàn toàn. Đối với mỗi một con người, mẹ bao giờ cũng là tinh yêu, là nguồn sống, là biển cả mênh mông. Riêng những đứa con trong tù như anh em tôi, mẹ còn là mơ ước của ngày đoàn tụ.

Bao ước mơ đẹp về mẹ của chúng tôi thật sự đã tan vỡ, thậm chí một nén hương tiễn biệt trước linh cửu Người mà chúng tôi vẫn không thực hiện được.- Lạy mẹ tha lỗi cho con tội bất hiếu.

Anh Nguyễn Đình Ngọc trong lao tù, anh có biết được giọt máu mà anh đã sinh thành dưỡng dục trong suốt 20 năm đã ra đi rồi chưa? Thật xót xa vì anh không còn cơ hội để gặp mặt đứa con thân yêu của mình lần cuối nữa rồi.

Tuy nỗi mất mát này quá lớn đối với anh nhưng tôi tin vào tính can trường và sức chịu đựng bền bỉ của anh. Anh sẽ vượt qua. Anh sẽ kiềm chế được cảm xúc của mình và chôn kín nỗi đau thương nghiệt ngã này xuống tận đáy lòng. Anh vẫn sẽ kiên cường, không bao giờ gục ngã trước hoàn cảnh trớ trêu, luôn tự tin bước về phía trước và sẵn sàng đương đầu với mọi áp lực đang đè nặng lên anh.

Anh Nguyễn Đình Ngọc, anh sẽ không còn đơn độc nữa. Bên cạnh anh còn có rất nhiều người quan tâm, thấu hiểu và đồng hành với của anh.

Chúng tôi luôn ở bên anh tiếp tục chiến đấu vì khát vọng tự do dân chủ cho Việt Nam, khát vọng ấm no hạnh phúc cho đồng bào của mình.

Một lần nữa đứng trước linh cữu của Khang, cho tôi được phép thắp thay anh một nén nhang để con trai anh an lòng nhắm mắt.

Một số hình ảnh trong ngày 28,29/8/2015:










Huỳnh Anh Tú
Theo Dân Làm Báo

Dân biểu Lowenthal thăm Việt Nam trong năm nay và gặp một số nhà đấu tranh dân chủ trong đó có cựu tù chính trị Nguyễn Tiến Trung.

Một Dân Biểu Quốc Hội Hoa Kỳ gửi thư tới Chủ tịch nước Việt trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm.

Bức thư đề ngày 2/9/2015 của Dân Biểu Alan Lowenthal gửi tới Chủ tịch Trương Tấn Sang kêu gọi trả tự do cho tù nhân lương lâm nhân dịp Quốc khánh.

Lá thư mở đầu bằng việc đề cập tới việc ân xá hơn 18,000 tù nhân để chào mừng “Kỷ Niệm 70 Năm Ngày Quốc Khánh.

“Tôi vô cùng thất vọng khi thấy không có một nhà hoạt động chính trị hoặc tù nhân lương âm nào có tên trong số những tù nhân được nhận ân xá.

  Đây là một chính sách không công bằng và coi thường quyền con người của công dân Việt Nam

Dân Biểu Alan Lowenthal
“Thật là đáng xấu hổ khi những công dân Việt Nam đã chọn thực thi những quyền căn bản của họ như tự do ngôn luận, tự do tôn giáo và tự do lập hội sẽ phải tiếp tục bị giam cầm bởi Chính Phủ Việt Nam trong khi đó những người đã bị kết án tội phạm hình sự thì được nhận ân xá.

“Đây là một chính sách không công bằng và coi thường quyền con người của công dân Việt Nam,” Dân biểu Lowenthal viết.

Tên của các tù nhân lương tâm được nêu trong thư này gồm Mục Sư Nguyễn Công Chính, Linh Mục Nguyễn Văn Lý, nhạc sĩ Việt Khang, blogger Tạ Phong Tần và Trần Huỳnh Duy Thức, nhà đấu tranh dân oan Trần Thị Thúy, và những nhà hoạt động trẻ như Đinh Nguyên Kha, Hồ Đức Hòa, Đặng Xuân Diệu, và Nguyễn Đặng Minh Mẫn.

“Nếu Việt Nam muốn xây dựng quan hệ với cộng đồng quốc tế và nhận được quy chế thương mại thuận lợi qua Hiệp Ước Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP), thì chính quyền Việt Nam cần phải chứng tỏ sự nghiêm túc trong việc tôn trọng các định mức và giá trị con người của quốc tế.

“Việt Nam không thể tiếp tục bắt giữ và giam cầm những công dân của mình chỉ vì họ thực thi những quyền căn bản của họ trong khi chính quyền tiếp tục tuyên bố tôn trọng nhân quyền,” ông Lowenthal viết.

'Không có pho-mát'

Dân Biểu Alan Lowenthal (thứ hai từ trái sang) cùng các dân biểu khác và Đại sứ Mỹ tại Việt Nam gặp mặt cộng đồng người Việt tại California hồi hè năm nay.

Việt Nam luôn khẳng định không có tù nhân lương tâm mà chỉ bắt giam và xét xử những người vi phạm pháp luật.

Trong bài ‘Hà Nội mua ảnh hưởng ở Washington’ thế nào, nhà báo Mỹ Greg Rushford đề cập tới tình tiết liên quan tới tù nhân lương tâm và quan hệ Mỹ Việt.

“Vào ngày 24/03/2015, Đại sứ Việt Nam Phạm Quang Vinh tham gia với tư cách khách mời bàn tròn thảo luận tại Trung tâm Nghiên cứu Quốc tế và Chiến lược (CSIS).

“Ông Vinh tỏ ra bất bình khi bị cựu tù nhân lương tâm Cù Huy Hà Vũ hỏi rằng bao giờ Việt Nam ngưng bỏ tù những công dân mà tội của họ chỉ là chỉ trích Đảng Cộng sản.

“Ông Vinh khó chịu và trả lời rằng Việt Nam không có tù nhân chính trị và đã tránh nhìn vào mắt ông Vũ.

“Khẳng định rằng Việt Nam không có tù nhân chính trị giống như nói rằng ở Pháp không có pho-mát,” tác giả Greg RushfordHow Hanoi Buys Influence in Washington, D.C. - Greg Rushford, The Rushford Report| comrushfordreport.com so sánh.

Cũng tại CSIS, sau cuộc gặp với Tổng thống Obama ở Tòa Bạch Ốc, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã đọc bài diễn văn .

“Tôi khẳng định Việt Nam hết sức coi trọng vấn đề quyền con người.”

“Bảo vệ và tăng cường quyền con người là mục tiêu chính của chính phủ Việt Nam," ông Trọng nói tại CSIS.


Theo BBC
 
Top ↑ Copyright © 2011. Tiếng Chim Việt - All Rights Reserved
Welcome to Tiếng Chim Việt