Tiếng Chim Việt
Tin Nóng :
Bài Mới

Đăng bởi BTV VANEWS on Thứ Năm, ngày 21 tháng 7 năm 2016 | 16:46

Máy bay ném bom hạt nhân tầm xa chiến lược H-6K của Trung Quốc

Một tuần sau khi Tòa trọng tài bác yêu sách “đường lưỡi bò” của Trung Quốc ở Biển Đông, Bắc Kinh vẫn tiếp tục thách thức luật pháp quốc tế khi triển khai máy bay ném bom hạt nhân tầm xa chiến lược H-6K trên khu vực Biển Đông.

Tân Hoa Xã ngày 20/7 đưa tin, biên đội bay của Trung Quốc bao gồm máy bay ném bom, máy bay chiến đấu, tiếp dầu, đã thực hiện diễn tập trinh sát tầm xa, tuần tra biển đảo và không chiến. Hoạt động này nằm trong khuân khổ cuộc tập trận của Trung Quốc diễn ra từ ngày 19 đến 21/7.

H-6K là máy bay ném bom hạt nhân chiến lược có tầm bay hơn 3000km, mang được 12 tấn vũ khí, có thể bắn tên lửa đạn đạo xuyên châu Á.

Các nhà phân tích cho rằng H-6K được thiết kế để đối trọng với những nhóm tàu sân bay của Mỹ.

Phát ngôn viên Quân đội Trung Quốc còn cho biết, thời gian tới, những chuyến bay tuần tra như thế này sẽ diễn ra đều đặn hơn nữa và rằng Trung Quốc sẽ kiên quyết bảo vệ chủ quyền quốc gia cũng như an ninh hàng hải trong khu vực.

Ngày 12/7, Tòa trọng tài ở La Haye ra phán quyết bác bỏ đòi hỏi quá đáng của Trung Quốc ở Biển Đông trong vụ kiện của Philippines.

Tuy nhiên, Trung Quốc bác bỏ phán quyết này và liên tục có những hành động thách thức công luận và luật pháp quốc tế sau đó.



Nh.Thạch
Nguồn: AP, AFP, Reuters, Petrotimes

Ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc Dương Khiết Trì (trái) và Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh tại Hà Nội vào ngày 27 tháng sáu năm 2016.



Dư luận Việt Nam sôi nổi về việc Việt Nam có thể rút kinh nghiệm của Philippines, khởi kiện Trung Quốc về vô số vi phạm nghiêm trọng trên Biển Đông.

Nhiều lý do để kiện

TS Trần Công Trục, nguyên Trưởng Ban biên giới của chính phủ Việt Nam nói với chúng tôi là Việt Nam hoàn toàn có khả năng sử dụng các cơ chế tài phán quốc tế trong tranh chấp Biển Đông. Qua điện đàm từ Hà Nội vào tối 19/7, TS Trần Công Trục phát biểu:

“Giống như học tập Philippines, thì có thể kiện liên quan đến áp dụng Công ước. Thí dụ như kiện Trung Quốc đã vạch đường cơ sở bao lấy toàn bộ quần đảo Hoàng Sa như một quốc gia quần đảo để chiếm lĩnh vùng biển, thì cái đó có thể kiện họ giải thích sai Công ước. Hay là kiện Trung Quốc đã bắt bớ, đánh đập, giam cầm, phạt tù, bắn cháy, đâm húc tàu của các ngư dân. Hành xử đó sai với những qui định Công ước, cho dù người dân trong khi làm ăn có thể có những vi phạm…Tôi không nói đến chuyện vùng biển đó của ai…như vậy chúng ta có thể kiện về mặt dân sự và hình sự trong quan hệ của các tổ chức cá nhân hay các tổ chức quốc tế.

Cũng có thể kiện Trung Quốc đào bới xây dựng các đảo nhân tạo ảnh hưởng đến môi trường biển, phá hủy sinh thái môi trường biển mà loài người cần phải bảo vệ. Những hành động đó có người nói là tội ác nhân loại…”


  Cũng có thể kiện Trung Quốc đào bới xây dựng các đảo nhân tạo ảnh hưởng đến môi trường biển, phá hủy sinh thái môi trường biển mà loài người cần phải bảo vệ. Những hành động đó có người nói là tội ác nhân loại…

- TS Trần Công Trục
Theo TS Trần Công Trục, trong phạm vi Biển Đông nên hình dung có nhiều loại tranh chấp, cần hiểu rõ tranh chấp nào có thể đơn phương đưa lên các cơ quan tài phán mà họ xem xét có thẩm quyền, loại tranh chấp nào không thể kiện đơn phương…như vừa rồi Philippines kiện là kiện giải thích áp dụng Công ước, phán quyết của Tòa hoàn toàn liên quan đến giải thích áp dụng Công ước, chứ không liên quan đến quyền thủ đắc lãnh thổ hoặc phân định biển. Phán quyết chỉ giải quyết một vấn đề như đã biết là bác bỏ quyền lịch sử vùng biển nằm trong đường lưỡi bò, hoặc xác định các thực thể ở Trường Sa không đủ điều kiện để có vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý. Phán quyết không liên quan tới chủ quyền Hoàng Sa Trường Sa, hay phân định vùng biển chồng lấn. TS Trần Công Trục nhấn mạnh:

“Nói tóm lại những chuyện gì không liên quan đến chủ quyền lãnh thổ, như Hoàng Sa Trường sa nhiều người cứ bảo rằng kiện Hoàng Sa là không đúng. Nếu không liên quan đến chủ quyền hoặc phân định biển thì anh có thể kiện, vụ kiện đó nằm trong phạm vi mà các cơ quan tài phán người ta xem xét đủ thẩm quyền với đơn kiện đơn phương của các bên đưa lên. Vừa rồi Philippines đã làm điều đó và họ đã chọn lựa vấn đề thiết thực để kiện. Do đó mà Tòa Trọng tài, mặc dù Trung Quốc quay lưng, không tham gia, không tranh luận vụ kiện đó, không công nhận thẩm quyền, nhưng cuối cùng Tòa ra phán quyết, rất nhiều quốc gia đề cao phán quyết hợp lý và kêu gọi các bên nghiêm túc thực hành.”

Được biết cơ chế tài phán quốc tế phân xử các vụ kiện về chủ quyền lãnh thổ là Tòa Công Lý Quốc Tế (The International Court of Justice). Tuy vậy Tòa chỉ thụ lý đơn kiện khi tất cả các bên liên quan đồng thuận tham gia vụ kiện. Trung Quốc hành xử bá quyền coi thường quốc tế, ngay cả một vụ kiện giải thích Công ước Quốc tế về Luật Biển mà Bắc Kinh cũng không tham gia, không công nhận phán quyết cho dù Trung Quốc là một thành viên ký kết và phê chuẩn UNCLOS 1982. Như vậy Việt Nam không có khả năng kiện Trung Quốc về chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa hoặc phân định các vùng biển chồng lấn.

Việt Nam cần quyết đoán

Một công an ngăn cảnh người dân biểu tình chúc mừng chiến thắng của Philippines trước Trung Quốc về phán quyết biển Đông hôm 17/7/2016. AFP photo
Tháng 5/2014 khi Trung Quốc ngang nhiên đưa giàn khoan khổng lồ Hải Dương 981 vào sâu trong vùng đặc quyền kinh tế thềm lục địa miền Trung, Chính phủ Việt Nam nói tới khả năng kiện Trung Quốc. Trong cuộc họp báo ngày 29/5/2014 tại Hà Nội, ông Nguyễn Văn Nên, Bộ trưởng Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ lúc đó, xác nhận là Việt Nam đã chuẩn bị hồ sơ pháp lý, cân nhắc thời điểm khởi kiện ra Tòa án quốc tế hoặc Hội đồng trọng tài quốc tế. Ông Nên còn nhắc tới điều gọi là thông điệp của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng với báo chí nước ngoài, đó là Việt Nam không đổi chủ quyền lấy thứ hữu nghị viển vông.

Thế nhưng từ đó tới nay, Việt Nam chưa bao giờ khởi kiện Trung Quốc dù Bắc Kinh không ngừng tạo căng thẳng trên Biển Đông, xâm phạm vùng trời, vùng biển chủ quyền Việt Nam, mỗi năm xảy ra hàng trăm vụ tàu của lực lượng Trung Quốc tấn công, cướp bóc tàu cá của ngư dân Việt Nam. Không những không kiện Trung Quốc mà Chính quyền Việt Nam còn trấn áp mọi cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc lấn chiếm biển đảo, kể cả các cuộc tuần hành hoan nghênh phán quyết của Tòa Quốc tế.

Sau phán quyết ngày 12/7/2016 của Tòa Trọng tài Thường trực The Hague bác bỏ yêu sách đường lưỡi bò của Trung Quốc, nhà nghiên cứu Biển Đông Hoàng Việt từ Saigon đã nhận định:

“Trong thời gian tới nếu Trung Quốc gây căng thẳng trên vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam như hồi 2014, thì Việt Nam hoàn toàn có thể tự tin, có thể mang Trung Quốc ra trước một tòa trọng tài giống như Philippines đã làm. Như vậy tiếng nói chính nghĩa của Việt Nam, với sự ủng hộ của cộng đồng thế giới sẽ tác động rất lớn đến vấn đề này. Trước đây thì có lẽ Việt Nam, Malaysia…những quốc gia trực tiếp tranh chấp Biển Đông đã nghĩ tới việc kiện Trung Quốc nhưng còn do dự, còn cân nhắc khả năng thẩm quyền của tòa cũng như khả năng phán quyết của tòa như thế nào. Nhưng có lẽ phán quyết của Tòa Trọng Tài ngày 12/7 vừa rồi, rõ ràng đã tạo ra hướng đi mới cho các quốc gia như Việt Nam…”

  Cần phải tính đến việc khởi kiện và cần phải có những biện pháp đấu tranh ngoại giao khác để gây áp lực lên Trung Quốc buộc phải chấp hành trật tự pháp luật quốc tế cũng như Công ước Luật biển năm 1982.

- TS Hoàng Ngọc Giao
Một thí dụ rất cụ thể về việc Trung Quốc thể hiện hành vi sử dụng vũ lực trên Biển Đông, ba ngày trước khi Tòa Trọng tài Thường trực ra phán quyết, hôm 9/7 Tàu hải Cảnh Trung Quốc đã cố ý đâm chìm tàu cá của ngư dân Quảng Ngãi và bỏ mặc ngư dân trên biển.

Tiến sĩ Hoàng Ngọc Giao, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Chính sách Pháp luật và Phát triển của Việt Nam, trong dịp nhận xét về phán quyết của Tòa Trọng tài Thường trực ngày 12/7, đã phát biểu với Đài RFA:

“Trung Quốc vẫn tiếp tục có hành vi sử dụng vũ lực trên Biển Đông: dùng tàu đâm chìm tàu cá của Việt Nam. Trước bối cảnh như thế chính phủ Việt Nam không thể nào chỉ dừng lại ở việc tuyên bố phản đối thông qua người phát ngôn của Bộ Ngoại giao. Chính phủ Việt Nam cần phải có quyết đoán chính trị trong thời điểm này. Cần phải tính đến việc khởi kiện và cần phải có những biện pháp đấu tranh ngoại giao khác để gây áp lực lên Trung Quốc buộc phải chấp hành trật tự pháp luật quốc tế cũng như Công ước Luật biển năm 1982.”

Những gì các học giả, chuyên gia phân tích về khả năng kiện Trung Quốc ra tòa quốc tế cho thấy Việt Nam cần hành động như Philippines, dù các cơ chế tài phán quốc tế hiện nay không thuận lợi cho một vụ kiện về chủ quyền. Nhưng kiện để Trung Quốc phải áp dụng đúng Công ước Liên Hiệp Quốc Luật Biển 1982 vẫn là bước đi cần thiết phải làm.

Nam Nguyên
RFA
Nhấp vào nút play (►) dưới đây để nghe

Tải xuống

Bức ảnh chụp ngày 14 tháng bảy năm 2016 trên một đường phố ở Trung Quốc, cho thấy một người đàn ông đi qua một tấm áp phích với bản đồ tuyên bố lãnh thổ của Trung Quốc ở Biển Đông với đường đứt khúc 9 đoạn..  AFP photo



Một tuần sau phán quyết của tòa thường trực trọng tài quốc tế (PCA) trong vụ kiện giữa Philippines và Trung Quốc liên quan đến những tranh chấp ở khu vực biển Đông. Trung Quốc thông báo nước này sẽ thực hiện một cuộc tập trận ở khu vực biển Đông và đã thực hiện những tuần tra trên không thường xuyên trên các thực thể đang tranh chấp với các nước. Những động thái này cho biết điều gì về chính sách biển Đông sắp tới của Trung Quốc và các nước có thể trông đợi gì về phản ứng của Mỹ.

Việt Hà phỏng vấn giáo sư Allen Carlson, chuyên gia về chính trị Trung Quốc tại đại học Cornell. Trước hết nhận định về những hoạt động quân sự gần đây của Trung Quốc ở biển Đông, giáo sư Carlson cho biết:

Theo tôi đó có thể là mở đầu của một loạt những hành động gây hấn trong phản ứng của Trung Quốc trước phán quyết của tòa. Nhưng thực ra còn quá sớm kể từ khi tòa ra phán quyết khoảng 1 tuần trước. Nhưng theo tôi với hành động quân sự dạng này, Trung Quốc có thể sẽ gia tăng đòi hỏi về chủ quyền bằng cách đưa ra các phản ứng mạnh mẽ hơn thay vì chấp nhận phán quyết của tòa.

Trung Quốc có xuống thang?

Việt Hà: Trong một hội thảo mới đây tại Washington DC ngay sau phán quyết của tòa PCA, một học giả Trung Quốc nói rằng Trung Quốc rất linh hoạt trong việc giải quyết các tranh chấp và có thể chấp nhận một số điểm mang tính kỹ thuật trong một số trường hợp. Liệu đây có thể coi là sự xuống thang trong chính sách biển Đông của Trung Quốc hay chỉ là lời nói nhằm xoa dịu quốc tế sau phán quyết được cho là đã làm ảnh hưởng xấu đến uy tín của Trung Quốc trên trường quốc tế?

  Bắc Kinh sẽ rất căng thẳng từ giờ trở đi và một phần trong cách ứng xử của Trung Quốc theo tôi sẽ phụ thuộc vào cách mà Philippines là nước liên quan trực tiếp trong vụ kiện và Việt Nam sẽ phản ứng thế nào.

- Gs. Allen Carlson
Gs. Allen Carlson: Theo tôi thì họ đang chơi một trò chơi 2 mức. Thứ nhất là họ phải giải thích với dân chúng trong nước. Chúng ta đã biết là có một mức độ nhất định về tinh thần dân tộc ở ngay trong Trung Quốc. Trong bối cảnh đó thì vấn đề chủ quyền khó có thể linh hoạt được. Cùng lúc đó thì Bắc Kinh đang nổi lên là một cường quốc của thế giới, một nước đóng vai trò xây dựng trên thế giới. Theo tôi, với ảnh hưởng rộng của phán quyết, nếu Bắc Kinh phủ nhận ngay lập tức thì đây sẽ là một cú đánh vào tiếng tăm của Trung Quốc trên trường quốc tế cho nên cuối cùng điều mà họ phải làm là cùng một lúc làm thỏa mãn tinh thần dân tộc đối với những đòi hỏi trước đó trong nước liên quan đến vấn đề chủ quyền, trong khi vẫn phải tỏ ra là không quá hiếu chiến trên diễn đàn quốc tế.

Việt Hà: Theo ông phán quyết này có ảnh hưởng thế nào đến tương lai chiến lược ở biển Đông của Trung Quốc trong 10 hay 20 năm nữa?

Gs. Allen Carlson: Dự đoán một tương lai dài như vậy với Trung Quốc là rất khó khăn và có nhiều điều chưa chắc chắn. Nhưng theo tôi thì sẽ dễ hiểu hơn nếu chúng ta nhìn lại quá trình 20 năm vừa qua với những thay đổi có lợi choTrung Quốc. Thay đổi đó là sự tan rã của Liên Xô, một cường quốc ở biển mà trong suốt 3 thập niên đã làm Trung Quốc lo lắng về những vấn đề biên giới và đe dọa có thể có từ Liên Xô.

Đầu những năm 90, khi những đe dọa đó mất đi, Trung Quốc nhìn ra bên ngoài và nhìn vào khu vực biển như một hướng về sức mạnh quân sự và là nguồn năng lượng. Hướng về tương lai, xét trong bối cảnh mà Trung Quốc từ lâu đã có những đòi hỏi về chủ quyền và đang gia tăng những đòi hỏi này, hơn nữa lúc này Trung Quốc lại có khả năng để hỗ trợ những đòi hỏi này với sự phát triển của lực lượng hải quân thuộc quân đội nhân dân Trung Hoa, theo tôi đây là một phán quyết mang tính bước ngoặt và những ảnh hưởng ban đầu từ phán quyết này vẫn chưa thấy hết.

Việt Hà: Ông có nói là Trung Quốc có thể gia tăng những đòi hỏi về chủ quyền ở biển Đông. Trung Quốc cũng đã chính thức khước từ phán quyết và nói sẽ không lùi bước trước những hành động của mình ở biển Đông. Ông đánh giá thế nào về khả năng một xung đột có thể xảy ra ở đây như những gì đã xảy ra giữa Việt Nam và Trung Quốc trước kia?

Gs. Allen Carlson: Tôi nghĩ có một khả năng riêng biệt ở đây nhất là ở mức độ mà phán quyết đưa ra khi trước đó Trung Quốc cũng đã dự đoán là phán quyết sẽ không có lợi cho họ. Nhưng cuối cùng phán quyết quá rộng. Phán quyết đã đụng chạm đến tất cả những gì mà Trung Quốc đã làm trong suốt một thập kỷ qua, từ đường đứt khúc 9 đoạn đến vùng đặc quyền kinh tế có thể thiết lập quanh các thực thể mà Trung Quốc nói là có chủ quyền lịch sử, và cụ thể hơn là những hoạt động cụ thể của Trung Quốc ở biển Đông, như hoạt động xây lấp, nạo vét bị cho là đã không quan tâm đến vấn đề môi trường ở khu vực. Tất cả những điều này đều vi phạm tinh thần của UNCLOS. Bắc Kinh sẽ rất căng thẳng từ giờ trở đi và một phần trong cách ứng xử của Trung Quốc theo tôi sẽ phụ thuộc vào cách mà Philippines là nước liên quan trực tiếp trong vụ kiện và Việt Nam sẽ phản ứng thế nào.

Mỹ sẽ làm gì?

Đô Đốc Viên Dự Bách, Tư Lệnh Hạm Đội Bắc Hải của Hoa Lục (phải) và Đô Đốc Tư Lệnh Hải Quân Hoa Kỳ John Richardson (trái) trong chuyến thăm Bắc Kinh ngày 18 tháng 7 năm 2016. AFP photo
Việt Hà: Trung Quốc mới đây tuyên bố tập trận ở biển Đông và có thể là các nước còn phải tiên liệu những hành động gây hấn khác nữa từ Trung Quốc, liệu chúng ta có thể trông đợi gì vào những hành động của Mỹ trong thời gian tới?

Gs. Allen Carlson: Hoa Kỳ trong nhiều năm qua vẫn duy trì một lập trường là không tham gia vào tranh chấp chủ quyền ở biển Đông nhưng ủng hộ những biện pháp giải quyết hòa bình, và đặt chú trọng vào tự do hàng hải trong khu vực. Tôi nghĩ rằng trong vòng khoảng 6 tháng tới khó có khả năng là những nước lớn sẽ có những hành động quan trọng làm thay đổi thực trạng. Điều mà chúng ta có thể thấy nhiều hơn là những hoạt động phía sau, có thể là những đối thoại mức hai và mức ba để thảo luận và tìm ra những đồng thuận vào lúc mà phán quyết đã được ra. Nếu Bắc Kinh thực sự vẫn kiên quyết theo lập trường của mình thì theo tôi điều này sẽ kéo theo những phản ứng mạnh mẽ hơn từ Việt Nam và Philippines và điều này sẽ kéo Mỹ vào sâu hơn trong xung đột ở đây.

Việt Hà: Ông nhận định thế nào về khả năng sẽ có những thay đổi sắp tới trong chương trình tự do hàng hải mà Mỹ đang tiến hành ở biển Đông?

Gs. Allen Carlson: Hoa Kỳ đang có những vấn đề nội bộ trong khoảng thời gian này. Theo tôi chính quyền của Tổng thống Obama sẽ cố gắng tránh làm những gì khiến căng thẳng tăng cao hơn. Hơn thế nữa, ai mà biết được ai sẽ là Tổng thống tiếp theo ở Mỹ. Có nhiều ẩn số còn chưa được biết rõ.

  Hoa Kỳ trong nhiều năm qua vẫn duy trì một lập trường là không tham gia vào tranh chấp chủ quyền ở biển Đông nhưng ủng hộ những biện pháp giải quyết hòa bình...

- Gs. Allen Carlson
Việt Hà: Ông có nói là nước Mỹ đang trong năm bầu cử. Nếu trường hợp Donald Trump, người đã từng có những tuyên bố có thể làm các đồng minh của Mỹ ở châu Á Thái Bình Dương như Nhật Bản và Nam Hàn phải lo ngại, được bầu làm tổng thống Mỹ, thì điều này có ảnh hưởng thế nào tới cam kết của Mỹ ở biển Đông?

GS. Allen Carlson: Donald Trump đã đưa ra những bình luận khắp nơi liên quan đến chính sách của Mỹ, chính sách của Mỹ ở châu Á. Ông ấy cũng tấn công Trung Quốc theo nhiều cách, chủ yếu là về thương mại và kinh tế. Ông không nói nhiều lắm về yếu tố quân sự và an ninh liên quan đến Trung Quốc. Cho nên đây vẫn là một con bài ẩn. Còn nếu Hillary Clinton được bầu làm Tổng thống thì bà ấy sẽ phải đối phó cùng lúc với một loạt các tranh cãi liên quan đến Trung Quốc kể từ thời bà ta là phu nhân Tổng Thống, đến khi là Thượng nghị sĩ, rồi làm Ngoại trưởng. Thực ra đến giờ vẫn chưa rõ Bắc Kinh thích ai làm tổng thống hơn.

Việt Hà: Một số chuyên gia quốc tế cho rằng Hoa Kỳ đã không đủ mạnh trong phản ứng với Trung Quốc. Một số thượng nghĩ sĩ cho rằng Hoa Kỳ nên chủ động hơn thay vì có phản ứng sau khi Trung Quốc đã có hành động. Theo ông thì Hoa Kỳ có khả năng đưa ra những tiếp cận chủ động nào?

Gs. Allen Carlson: Tôi muốn quay lại câu hỏi về khả năng ai, Trump hay Clinton sẽ là Tổng thống. Theo tôi cả hai đều có thể có những tiếp cận more muscular đối với khu vực này so với những gì mà Tổng thống Obama đã làm trong năm trước. Liên quan đến xung đột ở biển Đông, có những biện pháp trực tiếp và gián tiếp, mà Washington có thể thực hiện. Gián tiếp là xây dựng mối quan hệ sâu hơn với Philippines và Việt Nam và các nước khác trong khu vực Đông Nam Á. Không phải là xây dựng liên minh mà là tăng cường hợp tác trong một loạt lĩnh vực. Về các biện pháp trực tiếp, rõ ràng là Bắc Kinh đã từ chối phán quyết của tòa hồi tuần trước và Hoa Kỳ cảm thấy phải hành động để cho thấy sự ủng hộ của Mỹ với phán quyết này, có thể là tăng cường các hoạt động của chương trình tự do hàng hải. Nhưng ở đây cũng có điểm mỉa mai ở đây là Mỹ chưa phê chuẩn UNCLOS. Vì vậy khi Mỹ ở vị trí ủng hộ một thỏa thuận nhiều phía mà chính Mỹ cũng chưa phê chuẩn sẽ cho thấy vấn đề đạo đức giả.

Việt Hà: Ông nhận định thế nào về khả năng Mỹ sẽ phê chuẩn UNCLOS trong tương lai?

Gs. Allen Carlson: Theo tôi nếu Trump giành chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống thì sẽ rất có ít hy vọng là Mỹ sẽ phê chuẩn UNCLOS. Còn nếu Hillary chiến thắng thì cũng khó khăn vì phải có một thay đổi lớn trong thượng viện. Điều này cũng có thế xảy ra nếu Trump không giành được nhiều sự ủng hộ trong mua thu này và có thể dẫn đến những thay đổi ở thượng viện. Điều này sẽ dẫn đến một khả năng riêng biệt là Hoa Kỳ có thể tiến tới phê chuẩn UNCLOS.

Việt Hà
RFA
Nhấp vào nút play (►) dưới đây để nghe

Tải xuống

Ông Donald Trump được đại hội đảng Cộng Hòa “tấn phong” làm ứng cử viên tổng thống năm nay. Vấn đề trước mắt của ông không phải là vụ bà Melania Trump, vợ ông, đã đọc bài diễn văn trong đêm khai mạc đại hội trong đó có những đoạn giống hệt lời bà Micehlle Obama nói trong đại hội đảng Dân Chủ năm 2008.

Donald Trump
Vấn đề này sẽ được các phụ tá của ông lo. Nhưng trong cuộc tranh cử sắp tới ông Trump sẽ phải giải thích cho cử tri Mỹ những điều ông nói trong mùa tuyển cử sơ bộ. Những tuyên bố nóng bỏng của ông về chính sách kinh tế, di dân, ngoại giao, vân vân đã giúp ông đánh bại các đối thủ, nhưng có khi đi ngược với chủ trương cố hữu của đảng. Dù đắc cử hay không vào Tháng Mười Một, ông Trump đã thay đổi đảng Cộng Hòa, do đó sẽ thay đổi chính trị nước Mỹ.

Về kinh tế, đảng Cộng Hòa xưa nay đề cao tự do mậu dịch, đảng Dân Chủ thường chống lại. Ông Trump tuyên bố sẽ xé bỏ cả hiệp ước NAFTA ký với Canada và Mexico 20 năm trước cũng như thỏa hiệp mậu dịch Thái Bình Dương TPP mới đây; và sẽ đặt hàng rào quan thuế ngăn cản hàng Trung Quốc sang Mỹ. Các hành động này có thể đưa tới một cuộc chiến tranh mậu dịch khiến nước nào cũng thiệt hại. Những công ty Mỹ lớn đang bành trướng ra thế giới đều lo ngại, như Boeing đang bán máy bay, hoặc Apple, Pfizer, General Motors, Fords đang hoạt động mạnh ở bên Tàu. Mặc dù ông Trump la lối rằng mậu dịch tự do khiến nước Mỹ bị thiệt nhiều hơn được lợi, các doanh nghiệp lớn không đồng ý. Eric Schmidt, chủ tịch công ty Alphabet (mẹ của công ty Google), nói rằng, “Mô hình kinh doanh Mỹ đã giúp chúng ta thành công trong 30, 40 năm qua bây giờ còn mạnh hơn bao giờ hết!” Mười công ty lớn nhất thế giới hiện nay, tính bằng giá trị cổ phần, đều thuộc nước Mỹ. Từ lúc kinh tế phục hồi năm 2009, sau cuộc khủng hoảng năm 2007, cho đến nay giá trị 500 công ty trong danh sách S&P 500 đã tăng 137%.

Một chủ trương mà ông Trump đã hô hào sẽ rất khó thực hiện, là bắt các công ty phải bỏ các nhà máy lập ở nước ngoài để đem công việc làm về trong nước. Nếu một ứng cử viên đảng Dân Chủ nói điều này thì ít người ngạc nhiên. Nếu mọi thứ đều làm ở nước Mỹ thì giá thành sản phẩm sẽ lên rất cao, nhiều công ty Mỹ sẽ phải bỏ cuộc vì không thể cạnh tranh trong thị trường thế giới với các hãng Châu Âu, Nhật Bản, Nam Hàn. Ðó là chưa kể ít người Mỹ muốn làm những việc đang giao cho công nhân các nước nghèo hơn.

Chính sách kinh tế của ông Trump đã bị giới kinh doanh phản đối. Các công ty lớn hiện nay bán 40% sản phẩm và dịch vụ trên thị trường quốc tế, chỉ có 60% trong nước Mỹ. Công ty Ford, Coca-Cola, Apple và các ngân hàng Wells Fargo, JPMorgan Chase đã cắt giảm hoặc ngưng không ủng hộ quỹ tổ chức đại hội đảng Cộng Hòa.

Hai lời hứa hẹn khác của ông Trump cũng rất khó thành công là xây một bức tường ở biên giới Mexico rồi bắt chính phủ nước này phải trả tiền, và trục xuất 11 triệu di dân bất hợp pháp. Rất nhiều người sẽ đặt câu hỏi với ông Trump là làm cách nào ông thực hiện được hai điều hứa hẹn đó.

Nhưng ông Donald Trump đã chinh phục được đa số các cử tri Cộng Hòa trong mùa bầu cử sơ bộ, và có thể sẽ thu hút nhiều cử tri Dân Chủ chia sẻ những mối lo chung mà ông đã làm nổi bật lên, trong khi đa số các nhà chính trị khác không muốn nhắc tới.

Một điều làm nhiều người Mỹ lo lắng là vai trò của người da trắng đang bớt quan. Di dân thuộc đủ các sắc mầu gia tăng. Ðặc biệt là người gốc Châu Mỹ La Tinh, đa số rất ngoan đạo và chú trọng đến đời sống gia đình bền chặt, cho nên sanh đẻ nhiều hơn. Các công ty sản xuất hàng tiêu thụ đều biết số khách hàng gốc La Tinh đang tăng thêm 2% mỗi năm, trong lúc số người tiêu thụ da trắng giảm bớt với tỷ lệ tương đương. Trong 40 năm nữa, người da trắng sẽ ít hơn so với tổng số các công dân Mỹ thuộc sắc dân khác.

Vì vậy, nhiều người Mỹ không hề thắc mắc khi ông Trump tỏ ra kỳ thị. Như khi ông đặt câu hỏi về tính công bằng của Thẩm Phán Gonzalo Curiel, người chủ tọa một phiên tòa xử ông, gợi ý rằng ông Curiel là một người gốc Mexico, nhóm di dân mà ông Trump đã xỉ vả nặng lời. Nhiều người ủng hộ ông cũng không thắc mắc khi ông ám chỉ rằng Tổng Thống Barack Obama có cảm tình với lực lượng Quốc Gia Hồi Giáo (IS) ở Iraq và Syria.

Người da trắng cảm thấy họ đang mất thế, đang bị kỳ thị ngược. Vụ một cựu chiến binh da đen giết mấy cảnh sát viên da trắng ở Dallas khiến mọi người lên án phong trào “Trọng mạng sống da đen” (Black Lives matter) đổ mọi tội lên đầu cảnh sát là nguyên nhân gây ra đầu óc thù nghịch đưa tới tội ác này. Ðại biểu Steve King, Cộng Hòa ở tiểu bang Iowa đã bắt mạch đúng tâm trạng này, mới tuyên bố rằng cả nền văn minh hiện nay của nhân loại, phát xuất từ Châu Âu và Mỹ, là do người da trắng theo Thiên Chúa Giáo xây dựng. Tinh thần tự cao về mầu da đi đôi với tôn giáo có thể kích thích rất nhiều cử tri bỏ phiếu, bất kể xưa nay họ ủng hộ đảng nào. Cho nên, ông Trump không ngần ngại khi đòi cấm không nhận người Hồi Giáo nhập cư nước Mỹ.

Nhiều người Mỹ cũng bị thu hút khi ông Trump chống các đại công ty đã lũng đoạn chính trị nước Mỹ qua việc vận động nghị trường (lobby). Các nhóm “lóp bi” này đang sử dụng mỗi năm ba tỷ Mỹ kim để vận động các nhà lập pháp và các cơ quan hành pháp, xúi họ làm ra những luật lệ có lợi cho các nhóm quyền lợi riêng tư (special interest groups). Vì vậy, những đại công ty có đủ các mánh khóe giảm bớt thuế và làm giầu (công ty Apple, lớn bậc nhất thế giới, chỉ trả thuế 18%, sau khi được giảm và miễn nhiều thứ). Hơn nữa, các đại công ty cũng càng ngày càng chiếm phần thị trường tập trung rộng lớn hơn. Một điều khiến dân Mỹ bất mãn là lợi tức và tài sản của người giầu gia tăng nhanh trong khi người nghèo phần lớn vẫn đứng yên tại chỗ. Ông Trump đã lên án “Phòng Thương Mại Hoa Kỳ,” tổ chức lóp bi lớn nhất của các công ty Mỹ, là “hoàn toàn bị các nhóm quyền lợi riêng tư lũng đoạn.” Tháng Sáu vừa qua, ông Trump đã nhắc nhở giới lãnh đạo động Mỹ rằng họ đang bị các chính trị gia và các nhà tài phiệt phản bội!

Với những ý kiến trên, nhiều người Mỹ da trắng với lợi tức không cao sẽ ủng hộ ông Trump, dù họ thuộc khuynh hướng Dân Chủ hay Cộng Hòa. Họ lo lắng không thể cạnh tranh với các công nhân ngoại quốc, hoặc các di dân. Họ lo lắng tầm quan trọng của người da trắng và niềm tin Thiên Chúa Giáo bị giảm bớt trong một nước Mỹ đang thay đổi. Họ có thể tin Donald Trump là người sẽ đảo ngược hiện tượng đó.

Dù ông Trump có đắc cử hay không, ông cũng sẽ ảnh hưởng trên nền chính trị nước Mỹ trong nhiều thập niên tới. Lịch sử Mỹ cho thấy nhiều ứng cử viên tổng thống thất bại nhưng các ý kiến của họ vẫn sống và trở thành ý kiến của đa số trong một thế hệ, hay nhanh hơn.

Vào cuối thế kỷ 19, William Jennings ra tranh cử tổng thống cho đảng Dân Chủ. Ông kêu gọi phải cho phụ nữ quyền bỏ phiếu; phải thâu thuế cho chính phủ liên bang (lúc đó không thâu thuế); phải tổ chức bầu các nghị sĩ Thượng Viện mà lúc đó do các tiểu bang đề cử. Jennings tranh cử ba lần đều thất bại, nhưng trước khi ông chết thì nước Mỹ dã thực hiện đủ ba điều này.

Năm 1964, Nghị Sĩ Barry Goldwater tranh cử cho đảng Cộng Hòa với chủ trương “Cực đoan để bảo vệ tự do không có tội gì hết.” Ông chủ trương giảm bớt quyền hành của chính phủ liên bang, cắt thuế càng nhiều càng tốt, chống phong trào đòi dân quyền (cho người da đen), và chống Cộng đến cùng khắp thế giới; ông được ông Ronald Reagan ủng hộ. Ông Goldwater thất cử, chỉ thắng tại 6 tiểu bang. Nhưng từ đó các ý kiến trên đã thu hút thêm nhiều cử tri cho đảng Cộng Hòa, như dân ở miền Nam nước Mỹ, những người gốc Ý, Ireland, Ba Lan, và nông dân ở miền Trung Tây (Midwest). Bốn năm sau, ứng cử viên Richard Nixon, rồi đến Ronald Reagan năm 1980, đã thắng cử nhờ một cuộc liên kết mới do Goldwater tạo nên.

Năm 1972, ông Nixon đã thắng George McGovern, ứng cử viên Dân Chủ, trong 49 tiểu bang. Ông McGovern thất bại vì đa số cử tri Mỹ lúc đó không chấp nhận những ý kiến được nêu lên trong đại hội đảng Dân Chủ, như quyền bình đẳng của những người đồng tính luyến ái, như đề nghị phải có mức lợi tức tối thiểu cho mọi người dân, do chính phủ bảo đảm. Dù ông McGovern thất bại thảm thương, ngày nay nước Mỹ đã thực hiện cả hai ý kiến trên. Năm 1972, McGovern thắng phiếu của các phụ nữ đang đi làm nhiều hơn nam giới, ông được giới có học ủng hộ nhiều hơn giới lao động, và chiếm 87% phiếu của người Mỹ không da trắng. Trong mấy cuộc bầu cử gần đây, ông Obama đã đắc cử nhờ phiếu của những tầng lớp cử tri này.

Nhiều điều ông Donald Trump nói cũng đã được các nhà chính trị cùng đảng nêu lên. Năm 1992, ông Pat Buchanan muốn đảng Cộng Hòa đưa ra tranh cử tổng thống. Trong bài diễn văn đầu tiên ông đã hứa: “Lên làm tổng thống, việc đầu tiên tôi sẽ làm là dựng một bức tường đôi để ngăn chặn 95% di dân bất hợp pháp!” Năm đó, ông Ross Perot ra tranh cử độc lập, chia phiếu của cựu Tổng Thống George W.H. Bush, với lời hứa sẽ chấm dứt cảnh dân Mexico làm cho bao nhiêu công nhân Mỹ thất nghiệp. Cho tới nay, những ý kiến đó vẫn thu hút rất nhiều người Mỹ, nhất là giới lao động da trắng.

Hy vọng của ông Trump là số người Mỹ da trắng đi bầu năm nay sẽ tăng lên ít nhất 5%, nhờ sức thu hút của cá nhân ông (năm 2012 chỉ có 64% đi bỏ phiếu). Ông cũng hy vọng sẽ chiếm phiếu của những người vẫn bầu cho đảng Dân Chủ nhưng lo sợ trước tự do mậu dịch và lo di dân cướp việc làm. Nhưng dù đắc cử hay không, ông Trump cũng đang làm cho đảng Cộng Hòa thay đổi. Trong tương lai, nước Mỹ có thể sẽ thay đổi hệ thống lưỡng đảng hiện nay, vì các sợi dây liên kết những nhóm dân chúng khác nhau cùng ủng hộ mỗi đảng có thể sẽ đứt đoạn.

Ngô Nhân Dụng
Người Việt

“Phải chăng đã thực sự bắt đầu chiến dịch ‘Đả hổ diệt ruồi’ phiên bản Việt Nam. Nghe nói ông Vũ Huy Hoàng đã bán một căn nhà. Hiện ông BT tai tiếng này đã đi xin chữa bệnh, nói là xuất huyết dạ dày“. Mạnh Quân

Cựu Bộ trưởng Bộ Công thương Vũ Huy Hoàng. Ảnh: internet
rên website của mình, Hiệp hội Các nhà đầu tư tài chính VN (VAFI) vừa đưa ra ý kiến được cho là sai lầm của cựu Bộ trưởng Bộ Công Thương Vũ Huy Hoàng, trong công tác quản lý vốn và tài sản tại doanh nghiệp thuộc bộ này.

Ngày 19/7/2016, tại địa chỉ website: www.vafi.org.vn của Hiệp hội Các nhà đầu tư tài chính Việt Nam (VAFI) có đăng tải một bài viết “Cựu Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng đã sai lầm gì trong công tác quản lý vốn và tài sản nhà nước tại doanh nghiệp” của Phó chủ tịch VAFI – Nguyễn Hoàng Hải. Chưa đầy 1 tháng, VAFI đã có 7 bài viết, văn bản liên quan trong vấn đề hoạt động của Bộ Công thương và DN trực thuộc Bộ này trong thời gian tại vị của Cựu Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng.

Bài viết của Phó Chủ tịch Nguyễn Hoàng Hải đưa ra quan điểm được cho là sai lầm của Cựu Bộ trưởng trong công tác quản lý vốn và tài sản tại doanh nghiệp. Để rộng đường dư luận, VietTimes trích dẫn lại nguyên văn bài viết này:

1. Việc bổ nhiệm các chức danh chủ chốt tại một số Tập đoàn, Tổng công ty nhà nước trực thuộc Bộ Công thương quản lý đã không đòi hỏi nhiều về kinh nghiệm và thành tích quản trị cao:

Nhìn vào việc bổ nhiệm các chức danh Chủ tịch HĐQT tại 3 Tập đoàn kinh tế lớn là Sabeco, Habeco, Vinataba thì thấy :

Thành tích quản trị doanh nghiệp của Chủ tịch Habeco, Vinataba hết sức nghèo nàn, họ không phải là những người thành công và đi lên từ Habeco, Vinataba. Họ chưa đáp ứng được yêu cầu phải là linh hồn của doanh nghiệp, phải được đào tạo thủ thách và có nhiều thành tích tại các vị trí đã kinh qua;

Với Chủ tịch Sabeco, hầu như không có kinh nghiệm quản trị doanh nghiệp, thành tích về quản trị doanh nghiệp, tuy nhiên hiện nay vị này còn kiêm nhiệm luôn cả chức danh Tổng giám đốc SABECO

Hành vi bổ nhiệm này là sai Luật Doanh nghiệp và Luật quản lý vốn nhà nước. Vấn đề đặt ra là tại sao Bộ Công thương không có phương án bổ nhiệm TGĐ Sabeco? Chẳng nhẽ Sabeco không còn ai có thể đảm đương vị trí TGĐ để đến mức phải bổ nhiệm 1 người không có kinh nghiệm quản trị làm TGĐ? Đây là vấn đề hết sức nguy hiểm trong công tác quản lý vốn và tài sản nhà nước tại doanh nghiệp;

Nhìn chiến lược hoạt động của Petro Viet nam, EVN, TKV…Chúng ta có thể nhận thấy không 1 HĐQT nào sốt sắng với định hướng cổ phần hóa cả tập đoàn. Suất đầu tư trong lĩnh vực điện, dầu khí, than khoáng sản là rất cao so với lĩnh vực tư nhân. Bộ máy quản lý cồng kềnh, các đơn vị trên chưa thực sự hoạt động theo mô hình Tập đoàn mà thực chất chỉ là những đơn vị quản lý hành chính ở cấp trung gian;

Hiện nay các Tập đoàn, Tổng công ty của Bộ Công thương như Tổng công ty Thép, Tâp đoàn Hóa Chất, TKV ở 1 vị thế tài chính rất yếu so với 10 năm trước kia. Mang tiếng là công ty mẹ nhưng mẹ không có khả năng cứu được con mà phải trông chờ nhà nước hỗ trợ hay bơm vốn, điều này đang diễn ra tại Đạm Ninh Bình, Đạm Hà Bắc, Công ty Gang thép Thái nguyên….?

Nếu nhìn vào cách bổ nhiệm nhân sự chủ chốt tại đa phần doanh nghiệp kinh doanh hiệu quả như Vinamilk, Hòa Phát, FPT, Nhựa Bình Minh, Coteccons…. thì thấy rằng không bao giờ có cách thức bổ nhiệm như trên. Mọi chức danh chủ chốt phải được đào tạo và rèn luyện, thử thách qua nhiều vị trí khác nhau, từ thấp lên cao. Trong quá trình làm việc, nếu cán bộ lãnh đạo nào không đạt yêu cầu thì phải tự nguyện thôi chức nếu không sẽ bị sa thải và điều chuyển bởi HĐQT hay Đại hội cổ đông;

Với những doanh nghiệp tư nhân, doanh nghiệp gia đình hay công ty tư nhân lớn cũng không bao giờ xảy ra chuyện ông Bố bổ nhiệm người con không có kinh nghiệm quản trị nắm giữ các chức danh chủ chốt trong công ty vì nếu làm như vậy thì coi là hành động tự sát của chủ doanh nghiệp, doanh nghiệp đó sẽ bị tổn thất nặng nề hoặc thua lỗ phá sản. Bố có thương con, muốn con nối nghiệp thì họ phải đào tạo và luyện cho người con tại nhiều vị trí công việc trong doanh nghiệp. Còn nếu người con không giỏi hoặc chưa đủ tầm quản lý thì chủ doanh nghiệp tư nhân phải tuyển chọn người tài để quản lý & phát triển cho cơ nghiệp của họ, đồng thời bồi dưỡng kỹ năng quản lý cho con họ.

2. Chậm bàn giao một số doanh nghiệp đã cổ phần hóa về cho SCIC quản lý:

Hơn 10 năm trước, dưới thời nguyên Bộ trưởng Bộ Công nghiệp Hoàng Trung Hải quản lý thì sau khi SCIC được Chính phủ thành lập, nhiều doanh nghiệp đã cổ phần hóa trực thuộc Bộ được nhanh chóng bàn giao về cho SCIC quản lý phần vốn nhà nước.

Tuy nhiên trong 9 năm dưới thời Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng thì lại làm ngược lại, điển hình tiêu biểu là Sabeco, Habeco sau 9 năm cổ phần hóa vẫn không được chuyển giao về cho SCIC;

Mục tiêu của việc thành lập SCIC là nhằm chuyên môn hóa công tác quản lý vốn nhà nước, tách biệt vai trò quản lý nhà nước và vai trò quản lý doanh nghiệp của các Bộ để tránh xung đột lợi ích, giúp các Bộ ngành địa phương có nhiều thời gian cho công tác quản lý nhà nước nhưng tai sao có tình trạng níu kéo, chậm trễ trong việc bàn giao vốn cho SCIC;

Giới đầu tư tài chính & thị trường chứng khoán không xa lạ gì với hoạt động của SCIC, SCIC vẫn còn nhiều yếu kém trong công tác quản lý cổ phần nhà nước, tuy nhiên năng lực quản lý vốn của SCIC còn hơn nhiều năng lực quản lý vốn của Bộ ngành địa phương, thể hiện ở các điểm sau:

Thúc đẩy doanh nghiệp niêm yết;

Trong khâu bổ nhiệm nhân sự chủ chốt như Chủ tịch HĐQT, tổng giám đốc thì SCIC không dám làm liều như Bộ Công thương. Sau vài lần thất bại thì cán bộ của SCIC không dám đảm nhận chức danh Chủ tịch, TGĐ mà thường những chức danh này được tuyển chọn từ doanh nghiệp;

Vừa qua, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã phê bình bộ máy quản lý của Bộ Công thương cồng kềnh cần phải tái cơ cấu. Tuy nhiên tại sao cựu Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng lại chậm bàn giao một số doanh nghiệp đã cổ phần hóa về cho SCIC? Một điều chắc chắn rằng việc chậm trễ bàn giao không phải là do Bộ Công thương có khả năng quản lý vốn tốt hơn SCIC?

Tại sao cựu Bộ trưởng cứ thích quản lý những doanh nghiệp không còn thuộc thẩm quyền quản lý của Bộ mình? Nếu tình trạng này không được khắc phục sẽ là 1 thách thức cho sự thành công của việc ra đời Ủy Ban quản lý doanh nghiệp nhà nước trực thuộc Chính phủ.

3. Nhiều doanh nghiệp đã cổ phần hóa trực thuộc Bộ Công thương “trốn” niêm yết, người đại diện không thực hiện Chỉ thị của Thủ tướng Chính phủ:

Từ 15 năm trước cho đến nay, để phát triển thị trường chứng khoán, thúc đẩy tiến trình cổ phần hóa & phát triển doanh nghiệp, Đảng & Nhà nước đã có nhiều chủ trương chính sách gắn cổ phần hóa với việc niêm yết chứng khoán;

Hơn 10 năm trước đây, VAFI từng có nhiều văn bản gửi Bộ trưởng Hoàng Trung Hải kiến nghị bán bớt cổ phần nhà nước, thúc đẩy doanh nghiệp trực thuộc Bộ niêm yết nhằm tạo hàng hóa phát triển thị trường chứng khoán. Nguyên Bộ trưởng Hoàng Trung Hải đã rất cầu thị và thị trường chứng khoán liên tục đón nhận nhiều hàng hóa chất lượng được bán bớt cổ phần nhà nước và IPO như Vinamilk, Nhựa Bình Minh, Nhựa Tiến phong, Đạm Phú Mỹ, Khoan Dầu khí….

Tuy nhiên đến thời Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng thì không như vậy? Nhiều doanh nghiệp đã cổ phần hóa như Sabeco, Habeco, Vinatex, Petrolimex, nhiều đơn vị thành viên đã cổ phần hóa trực thuộc các tập đoàn …không chịu niêm yết.

Để thúc đẩy mạnh mẽ việc thoái vốn nhà nước và niêm yết chứng khoán, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ban hành QĐ 51/2014/QĐ-CP ngày 15/9/2014 mà tại Điểm 2 Điều 14 của QĐ này qui định: “Đối với doanh nghiệp đã chính thức chuyển thành công ty cổ phần trước ngày quyết định này có hiệu lực thi hành, đại diện chủ sở hữu vốn nhà nước có trách nhiệm chỉ đạo người đại diện phối hợp, đôn đốc doanh nghiệp hoàn tất việc thực hiện đăng ký giao dịch và niêm yết trong thời hạn tối đa 1 năm kể từ ngày quyết định có hiệu lực thi hành”. Nhưng Quyết định này đã không làm cho nhiều đại diện cổ phần nhà nước tại Bộ Công thương tuân thủ thực hiện?

Sabeco và Habeco là điển hình của việc tìm mọi cách trốn tránh niêm yết, không thực hiện chỉ thị của Chính phủ. Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng là thành viên Chính phủ, chắc phải nhiều lần nghe Thủ tướng nói về việc thúc đẩy doanh nghiệp niêm yết nhưng tại sao cựu Bộ trưởng không chấp hành lệnh của cấp trên, không triển khai thúc đẩy việc niêm yết nhiều doanh nghiệp trực thuộc Bộ. Bộ trưởng mà không quan tâm đến việc thúc đẩy sự minh bạch thì cấp dưới cũng không thực hiện hoặc như Sabeco có nói rằng họ không có quyền cho doanh nghiệp niêm yết.

Cựu Bộ trưởng có biết rằng việc không tuân thủ QĐ 51 là gây thiệt hại cho nhà nước hay không?

Việc nhiều doanh nghiệp đã cổ phần hóa rồi trốn tránh niêm yết tức là không thực hiện cam kết của Chính phủ với nhà đầu tư chứng khoán, từ đó làm giảm lòng tin từ giới đầu tư;

Thực tế nhiều DNNN khi IPO mà nhà nước còn nắm giữ cổ phần chi phối xảy ra 2 kịch bản:

Doanh nghiệp hoạt động kém hiệu quả thì không bán được cổ phần hoặc chỉ bán được ít;

Doanh nghiệp hoạt động hiệu quả có bán được nhiều cổ phần nhưng với giá thấp hơn so với giá trên thị trường chứng khoán, thường chỉ bằng từ 30%-50% vì người đầu tư phải phòng ngừa những rủi ro có thể xảy ra với họ như: DN cổ phần hóa trốn tránh niêm yết, việc bổ nhiệm người đại diện vốn nhà nước chất lượng kém .

4. Dưới thời cựu Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng, phong trào cổ phần hóa đi xuống và trì trệ:

Không thể sôi nổi và tích cực như thời BT Hoàng Trung Hải;

Bộ Công thương nắm nhiều doanh nghiệp ở vị thế kinh doanh thuận lợi nhưng phong trào cổ phần hóa trong nhiệm kỳ 2010- 2015 còn thua xa Bộ Giao thông của nguyên BT Đinh La Thăng;

Các con số thống kê thực tế nói lên tất cả;

5. Việc bổ nhiệm Vũ Quang Hải làm thành viên HĐQT kiêm PTGĐ Sabeco mang đậm tính vụ lợi và hành vi này bị nghiêm cấm theo Luật Phòng Chống tham nhũng:

VAFI từng đặt câu hỏi VQH về Cục XTTM để làm gì? Chắc chắn không phải vì yêu thích công việc xúc tiến thương mại, hay vì muốn tiến thân theo con đường thuần túy là công chức nhà nước, trả lời cho câu này là VQH chỉ ở Cục XTTM có 1 năm rồi đi về Sabeco;

Trong thời gian ngắn ngủi ở Cục XTTM với vai trò là Phó GĐ Trung tâm hỗ trợ xuất khẩu, VQH còn được ưu ái và được bổ nhiệm chức danh Kiểm soát viên Tổng Công ty thuốc lá VN (Vinataba). Việc bổ nhiệm này hoàn toàn phi lý, sai Luật và cũng mang tính vụ lợi:

Luật Công chức nhà nước qui định điều kiện để làm thành viên BKS tại DNNN, người đó phải là công chức nhà nước, tuy nhiên VQH nói với Báo Tuổi trẻ rằng khi được tuyển dụng về Trung tâm hỗ trợ xuất khẩu là không theo cơ chế tuyển dụng ngạch công chức nhà nước? Như vậy có thể ở thời điểm VQH về Cục XTTM vẫn chưa phải là công chức nhà nước?

Theo Điểm 1e Điều 3 qui định về tiêu chuẩn điều kiện bổ nhiệm thành viên Ban kiểm soát của (Nghị định số 66/2011/NĐ-CP ngày 1/8/2011 qui định việc áp dụng Luật cán bộ, công chức đối với các chức danh lãnh đạo, quản lý công ty TNHH 1 TV do nhà nước làm chủ sở hữu) thì:

Việc bổ nhiệm KSV phải tuân thủ qui định tại Điều 122 Luật Doanh nghiệp 2005 và các qui định khác của pháp luật;

Điểm 1b Điều 122 Luật DN 2005 qui định: “Thành viên BKS không phải là vợ hoặc chồng, cha, cha nuôi, mẹ, mẹ nuôi, con, con nuôi, anh,chị, em ruột của thành viên HĐQT, giám đốc hoặc TGĐ và người quản lý khác“. Ông Vũ Huy Hoàng là BT, là người đại diện quản lý vốn cao nhất có quyền bổ nhiệm các thành viên HĐQT thì rõ ràng việc bổ nhiệm VQH là không đúng Luật;

Bổ nhiệm VQH làm KSV tại Vinataba để làm gì? VQH có xứng đáng được bổ nhiệm không? Có phải là vì mục tiêu quản lý vốn nhà nước cho Bộ không? Rõ ràng là không vì chỉ sau 1 năm ở Cục XTTM, VQH lại nhảy về Sabeco?

Thông thường khi người ta chọn người làm KSV ở Bộ để thực hiện giám sát vốn nhà nước người ta thường lấy người ở các Vụ, Cục có nhiệm vụ quản lý vốn nhà nước tại DNNN đó, tức là kiểm soát viên phải lấy từ Vụ Tài chính, Vụ Tổ chức hay Vụ quản lý ngành chứ người ta không lấy người ở Cục, Vụ khác không có nhiệm vụ quản lý vốn tại doanh nghiệp đó. Và Trung tâm hỗ trợ xuất khẩu không có nhiệm vụ quản lý vốn nhà nước tại Vinataba.

Để làm được thành viên Ban Kiểm soát tại các Tập đoàn, Tổng Công ty nhà nước, ngoài việc bằng cấp về tài chính thì còn đòi hỏi KSV phải ít nhất có kinh nghiệm quản lý vốn và tài sản nhà nước trong 3 năm, bởi vì người KSV phải cập nhập kiến thức và chế độ chính sách của nhà nước liên quan đến rất nhiều lĩnh vực từ quản lý tài chính kế toán, luật doanh nghiệp, bất động sản, xây dựng, chế độ chính sách về tiền lương… Với trường hợp bổ nhiệm VQH tin rằng xuất phát điểm là không có kiến thức quản lý nhà nước về những nội dung nêu trên.

Từ phân tích trên để khẳng định rằng VQH không đủ tư cách làm Kiểm soát viên tại Vinataba và không thể có chức Phó Vụ trưởng. Việc bổ nhiệm chức PVT cho VQH cũng là hành vi mang tính chất vụ lợi và bị pháp luật nghiêm cấm.

Trong vòng 1 năm, VQH có đóng góp gì cho Cục XTTM hay không? Không thể có đóng góp gì dù là người có năng lực, vì sao:

Phải mất nhiều thời gian tìm hiểu công việc mới;

Phải mất rất nhiều thời gian và công sức để hoàn thành các khóa học về hành chính công, quản lý nhà nước, các khóa tập huấn về chính trị…

Cho nên có thể khẳng định thêm rằng VQH về Cục không phải là cống hiến sức lực của tuổi trẻ mà chỉ là tạo ra 1 lý lịch đẹp để trở thành hàng ngũ lãnh đạo của Bộ Công thương và từ đó có thế mạnh về làm lãnh đạo Sabeco; Nếu điều chuyển thẳng VQH từ TGĐ PVFI về Sabeco chắc là không thể thành công, cho nên hành vi điều động VQH về Sabeco hay dưới dạng Sabeco tha thiết xin VQH mang đậm tính chất vụ lợi.

Hiệp hội các nhà Đầu tư Tài chính Việt Nam – VAFI là một tổ chức phi lợi nhuận được thành lập theo quyết định số 74/2003/QĐ – BNV của Bộ Nội Vụ ngày 05/11/2003.
Hiệp hội được thành lập với chức năng và nhiệm vụ:

  • Đề xuất các giải pháp để cải thiện môi trường đầu tư, góp phần làm cho môi trường đầu tư thông thoáng, hấp dẫn để thúc đẩy thị trường tài chính hội nhập.
  • Bảo vệ quyền lợi của các nhà đầu tư, giúp các nhà đầu tư am hiểu pháp luật và an tâm bỏ vốn đầu tư vào các doanh nghiệp.
  • Xúc tiến đầu tư tài chính trong nước và nước ngoài. Đào tạo, tư vấn, hướng dẫn đầu tư để cho thị trường vốn phát triển.
  • Nghiên cứu phát triển một số mô hình đặc thù, các định chế tài chính trung gian nhằm thúc đẩy sự phát triển của thị trường vốn và để thị trường tài chính Việt Nam hội nhập với thị trường tài chính Quốc tế.
  • Tham gia góp ý, kiến nghị với cơ quan quản lý nhà nước về các chính sách liên quan đến việc phát triển thị trường tài chính, các định chế tài chính góp phần phát triển thị trường tài chính Việt Nam.
  • Đại diện các nhà đầu tư tài chính xây dựng và quan hệ hợp tác với các Hiệp hội khác nhằm thiết lập mối quan hệ giữa các nhà đầu tư tài chính với các nhà đầu tư chiến lược để góp phần phát triển thị trường tài chính và môi trường đầu tư Việt Nam.
  • Thực hiện các quan hệ hợp tác quốc tế theo quy định của pháp luật.
  • Tuyên truyền và quảng bá về hoạt động của hiệp hội.
  • Thực hiện các hoạt động dịch vụ theo quy định của pháp luật.

Theo danh sách nhân sự của hiệp hội, ông Nguyễn Hoàng Hải hiện là Phó Chủ tịch VAFI – Nguyên Tổng thư ký VAFI nhiệm kỳ I,II.

Nhật Minh
VietTimes

Thư ngỏ gửi Quốc hội Việt Nam yêu cầu trưng cầu dân ý về ba vấn đề liên quan đến Formosa và môi trường. Ảnh minh họa

Hà Nội, ngày 18 tháng 7 năm 2016

Kính gửi: Quốc hội khoá 14 của nước Cộng Hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam

Đồng kính gửi các quý vị:

– Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư ĐCSVN,

– Trần Đại Quang, Chủ tịch nước CHXHCNVN,

– Nguyễn Xuân Phúc, Thủ tướng Chính phủ nước CHXHCNVN,

– Nguyễn Thị Kim Ngân, Chủ tịch Quốc hội khoá 14

I

Xin thưa,

Vì những thảm hoạ môi trường đã, đang xảy ra và những hệ luỵ đang uy hiếp sự tồn vong của đất nước, tôi là công dân Nguyễn Trung, xin trân trọng đề nghị Quốc hội khoá 14 tiến hành trưng cầu ý dân cho ba (ba) vấn đề sau đây:

1. Đóng cửa và xoá bỏ khu công nghiệp Vũng Áng Formosa đang tồn tại và hoạt động theo giấy phép hiện hành.

2. Chuyển cảng biển Sơn Dương với tính chất là một bộ phận cấu thành của khu công nghiệp Vũng Áng Formosa thành cảng biển BT (Build and Transfer – xây dựng và chuyển giao) của nước Cộng Hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, do chủ thể Khu công nghiệp Vũng Áng Formosa xây dựng và chuyển giao cho phía Việt Nam theo luật pháp của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam dành cho thể thức “xây dựng & chuyển giao (BT)”.

3. Quốc hội khoá 14 ra lời kêu gọi nhân dân đứng lên đoàn kết bảo vệ môi trường: Toàn dân dốc sức cứu môi trường bị xâm hại như cứu hoả cho đất nước, đồng thời nỗ lực bảo vệ, tôn tạo môi trường hiện còn gìn giữ được; cùng nhau hậu thuẫn, thúc đẩy và giám sát trong cả nước việc thực thi pháp luật và các chủ trương chính sách đã ban hành liên quan đến bảo vệ môi trường; tham gia sửa đổi hệ thống luật pháp và các chủ trương chính sách hiện hành liên quan đến nhiệm vụ bảo vệ môi trường trong tình hình mới của đất nước; tranh thủ mọi sự giúp đỡ có thể của cộng đồng thế giới cho việc cứu và bảo vệ môi trường của đất nước.

II

Xin được kiến giải sau đây cho ba việc cần phải làm nêu trên:

1. Về đóng cửa khu công nghiệp Vũng Áng Formosa

Xem xét mọi mặt những sự việc đã xảy ra và các hệ luỵ trong thực tiễn nước ta từ nhiều năm nay, gần đây nhất là tình trạng bế tắc và những gánh nặng nhiều mặt ngày càng lớn đất nước đang phải chịu đựng do việc khai thác bauxite Tây Nguyên; đánh giá sự lũng đoạn nham hiểm từ bên ngoài và tình trạng yếu kém chưa từng có do tha hoá tệ hại của hệ thống chính trị và quản trị quốc gia, lại trong bối cảnh đất nước đang cùng một lúc phải đối phó với nhiều khó khăn chồng chất – từ tình trạng đất nước đang bên miệng hố chiến tranh của khu vực và nguy cơ bị xâm lược, đến biết bao nhiêu thách thức kinh tế – chính trị – văn hoá – xã hội dồn dập…, cá nhân tôi thấy phải đóng cửa ngay khu công nghiệp Vũng Áng Formosa. Đây là giải pháp vô cùng cấp bách, đỡ tổn thất nhất và bớt đau đớn nhất cho đất nước, ngõ hầu mở được lối thoát cho quốc gia ra khỏi tình thế nguy hiểm hiện nay. Thực tế đang cho thấy: Ung nhọt Vũng Áng Formosa còn tồn tại thêm một ngày, đất nước sẽ thối vỡ thêm một ngày.

Cần dứt khoát cấm việc sản xuất thép tại đây, vì các lý do: (a) công nghệ sản xuất thép Formosa đem về Vũng Áng lạc hậu và gây ô nhiễm nặng rất khó xử lý, lại thêm sự quản lý và giám sát từ phía nước ta có quá nhiều yếu kém và lỗ hổng, (b) từ hàng chục năm nay cung đã vượt cầu khiến thị trường thép trên thế giới hầu như đóng băng, mặt khác quy mô sản xuất thép của Vũng Áng Formosa quá lớn và những ưu đãi ngoại lệ đến khó hiểu nó được hưởng có thể đè bẹp công nghiệp thép hiện có trong nước ta, (c) toàn bộ khu công nghiệp Vũng Áng Formosa hiện nay hàm chứa và đang phát sinh quá nhiều hiểm hoạ mọi mặt – bao gồm cả lĩnh vực an ninh quốc phòng – vượt tầm xử lý hiện nay của nước ta, (d) đẩy nước ta lún sâu vào tình trạng là bãi thải công nghiệp cho nước ngoài, gia tăng sự lệ thuộc kinh tế – chính trị của đất nước, tạo điều kiện cho bên ngoài lũng đoạn ngày càng sâu vào nội tình nước ta…

Để giảm thiểu tổn thất cho phía nước ta cũng như cho bên đầu tư nước ngoài, sau khi quyết định đóng cửa khu công nghiệp Vũng Áng Formosa, có thể đàm phán cấp phép mới cho khu kinh tế này theo đúng pháp luật hiện hành và thuận chiều với con đường phát triển của nước ta trở thành nước công nghiệp theo hướng hiện đại như đã ghi trong Hiến pháp 2013 – bao gồm cả những vấn đề liên quan đến bảo vệ môi trường, kiên quyết loại bỏ các ưu đãi vượt/phá luật hoặc xâm hại chủ quyền và an ninh quốc gia.

2. Về việc chuyển cảng Sơn Dương của khu công nghiệp Vũng Áng Formosa thành cảng biển BT của Việt Nam

Các đặc quyền khu công nghiệp Vũng Áng Formosa được hưởng, cách vận hành của nó mang tính loại trừ hoặc vô hiệu hoá sự quản lý và quyền giám sát của nước chủ nhà, cùng với thời hạn thuê đất 70 năm và những hình thức lũng đoạn khác đã xảy ra, về nhiều mặt khu công nghiệp Vũng Áng Formosa đậm nét của một vùng đất tô nhượng ngay trên vị trí chiến lược của nước ta. Thực tế địa kinh tế và địa chính trị hiện nay của nước ta và trong khu vực không cho phép nước ta chấp nhận thực trạng này, nhất là đất nước ta đang ở trong tình trạng bên miệng hố chiến tranh của khu vực và cùng một lúc đang phải đối phó với nhiều thách thức hiểm nghèo từ nhiều phía. Trong bối cảnh như vậy, không thể chấp nhận có một cảng nước sâu có tính chất chiến lược của đất nước và trong khu vực Biển Đông là cảng Sơn Dương lại nằm gọn trong tay nước ngoài – cụ thể ở đây là Khu công nghiệp Vũng Áng Formosa, với các thành phần tham gia có không ít nghi vấn. Nhất thiết cần khắc phục ngay thực trạng đất nước trên thực tế đang “bị thọc sườn” như vậy, bằng việc chuyển đổi ngay cảng Sơn Dương với tính chất là cảng riêng của khu công nghiệp Vũng Áng Formosa thành cảng Sơn Dương “BT”, do nhà nước Việt Nam trực tiếp vận hành với các thể thức “BT” của luật pháp Việt Nam dành cho nhà đầu tư nước ngoài.

3. Về việc Quốc hội khoá 14 kêu gọi nhân dân cả nước đứng lên bảo vệ môi trường

Do những nguyên nhân chủ quan của trình độ phát triển, chế độ chính trị và con người, những nguyên nhân của tự nhiên, nhìn chung tình trạng ô nhiễm và huỷ hoại môi trường ở nước ta có thể nói đang ở mức báo động. Biến đổi khí hậu như đang diễn ra càng làm cho tình hình thêm quyết liệt. Tuy nhiên cần nhấn mạnh tệ nạn tham nhũng và những hệ luỵ, các hành động ăn cắp và ăn cướp tài nguyên quốc gia, cung cách làm ăn “bóc ngắn cắn dài.., kẻ ăn ốc người đổ vỏ…”, sự bất cập của hệ thống chuyên môn và quản trị quốc gia, cùng với thực trạng chưa tạo ra được sự quan tâm đúng mức của từng người dân cho bảo vệ môi trường đang là những nguyên nhân trầm trọng nhất. Đất nước đứng trước tình hình môi trường bị ô nhiễm hay phá huỷ đang gây ra những tổn thất ngày càng khó khắc phục, thậm chí đang kìm hãm hoặc kéo lùi sự phát triển của đất nước, mang lại ngày càng nhiều khó khăn và bất hạnh cho nhân dân, an ninh và tiền đồ phát triển của quốc gia bị uy hiếp. Đặc biệt thảm hoạ Formosa trên vùng biển Miền Trung đang gây ra nhiều hậu quả rất nghiêm trọng và lâu dài chưa lường hết được về các mặt bảo vệ môi trường sống, kinh tế nói chung và kinh tế biển nói riêng, bảo vệ biển đảo quốc gia, an ninh quốc phòng; quy mô vùng biển bị huỷ hoại quá lớn chưa có lý giải thuyết phục. Cần phải công khai minh bạch cho cả nước biết rõ toàn bộ tình hình của thảm hoạ này, phương hướng và các bước đi khắc phục để huy động sự tham gia của cả nước, tranh thủ sự giúp đỡ của cộng đồng quốc tế.

Đã đến lúc Quốc hội khoá 14 cần kêu gọi toàn thể nhân dân đứng lên cứu môi trường bị xâm hại như cứu hoả cho cả nước, chung tay bảo vệ và tôn tạo môi trường còn gìn giữ được. Quốc hội quyết định ngay việc dứt khoát nghiêm cấm mọi hành vi trấn áp tinh thần và nỗ lực của nhân dân đứng lên bảo vệ môi trường. Tình hình đã đến lúc phải coi sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc trong giai đoạn và hoàn cảnh cụ thể hiện nay của đất nước bắt đầu từ cứu môi trường bị xâm hại như cứu hoả cho cả nước, kêu gọi toàn dân dốc toàn lực và ý chí cho gìn giữ và bảo vệ môi trường để đẩy mạnh đất nước phát triển. Điều này chẳng những đúng với đòi hỏi khắc phục thảm hoạ môi trường đang xảy ra trên phần lớn biển Miền Trung, đúng với đấu tranh chặn đứng nạn ăn cắp và ăn cướp tài nguyên quốc gia, đúng với tạo áp lực bảo vệ và thực thi pháp luật – kỷ cương quốc gia nói chung và nhiệm vụ bảo vệ môi trường nói riêng, đúng với những đòi hỏi bảo vệ sức khoẻ và hạnh phúc của nhân dân, xây dựng văn hoá của nếp sống văn minh, đúng với đòi hỏi thực hiện và nâng cao vai trò là chủ đất nước của nhân dân… Có một nhân dân đoàn kết và làm chủ đất nước như thế, Việt Nam là bất khả xâm phạm và sẽ có tất cả!

Tôi chỉ lo hiểu biết của mình không nói lên hết được những điều cần nói ở đây. Song tôi hoàn toàn tin rằng trong hoàn cảnh hiện nay của đất nước, vận động cả nước đứng lên cứu môi trường bị xâm hại như cứu hoả, ra sức bảo vệ và tôn tạo môi trường còn gìn giữ được sẽ là bước đi đầu tiên mở ra con đường đổi đời đất nước và từng người dân.

III

Tôi hình dung được cái giá đất nước phải trả rất lớn và cả nước phải nỗ lực rất gian khổ trên các phương diện kinh tế, chính trị, pháp lý, đối ngoại… cho thực hiện ba việc phải làm đã trình bày trên (phần I). Sẽ là vô cùng đau đớn, song tôi cả quyết đấy là con đường “rẻ nhất” (với nghĩa đỡ tổn thất nhất) và là duy nhất mở ra cho đất nước lối thoát khỏi những nguy hiểm nhiều bề hiện nay, nhờ đó nước ta giảm được tụt hậu, và đồng thời có thể tạo ra thế và lực chuyển sang một giai đoạn phát triển mới.

Ba việc cực khó và vô cùng quan trọng này đòi hỏi cả nước phải hy sinh phấn đấu rất lớn, chính vì thế cần tổ chức trưng cầu ý dân để được chấp thuận và để cả nước một lòng một chí quyết tâm thực hiện. Cả nước sẽ sát cánh cùng với Quốc hội và Chính phủ phát huy trí tuệ, nghị lực và mọi nguồn lực để tìm ra cách thực hiện – đúng với tinh thần ngàn đời nay của đất nước: Thuận mọi bề không dân đành chịu, khó triệu bề dân liệu cũng xong!

Thiết nghĩ, trong bối cảnh hiện tại của đất nước ta và khu vực, lựa chọn ba việc phải làm như trình bày trên sẽ dấy lên một tinh thần Việt Nam mới đất nước lúc này nhất thiết phải có, để có thể đứng vững trên Biển Đông đầy sóng gió, và để làm được nghĩa vụ của mình vì hoà bình, hợp tác và phát triển đối với cộng đồng khu vực và quốc tế.

Quyết định trưng cầu ý dân về tiến hành ba việc trọng đại này, Quốc hội khóa 14 hiển nhiên sẽ khai phá được cho chính mình con đường nương tựa vào nhân dân để xây dựng nhà nước pháp quyền của dân, do dân, vì dân phù hợp với những đòi hỏi mới của đất nước trong bối cảnh của khu vực và thế giới hôm nay.

Thư ngỏ này tôi đồng gửi đến Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trần Đại Quang, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân với mong mỏi các quý vị, với tính cách là những đại diện cao nhất của Đảng Cộng Sản Việt Nam trong hệ thống chính trị của đất nước, sẽ làm cho Đảng của mình trở thành động lực quyết định của cả nước trong việc thực hiện ba việc phải làm đầy thách thức và khó khăn gian khổ này.

Tôi khát khao được bộc bạch với nhân dân cả nước ba việc hệ trọng phải làm nêu trong thư ngỏ này. Vì vậy, tôi kính mong Quốc hội khoá 14 trả lời kiến nghị của tôi cũng dưới hình thức thư ngỏ để bạch hoá với cả nước ý kiến của Quốc hội.

Trân trọng

Nguyễn Trung
(nguyên trợ lý cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt)
Viet-studies

...Từ Hà Tĩnh chạy ngược chạy xuôi ra Hà Nội, sang Đài Bắc, đôn đáo rước đại họa Formosa về đầu độc giống nòi, tàn phá quê hương, hành động của Võ Kim Cự ở đầu thế kỷ 21 hoàn toàn giống như hành động của Lê Chiêu Thống cuối thế kỷ 18 từ Kinh Bắc tất tả chạy sang Bắc Kinh phủ phục trước Càn Long vua nhà Thanh, xin Càn Long đưa quân sang chiếm Đại Việt rồi đích thân Lê Chiêu Thống dẫn Tôn Sĩ Nghị đưa 29 vạn quân Thanh tràn qua biên giới vào chiếm Thăng Long... Lịch sử Việt Nam mãi mãi khắc tên Lê Chiêu Thống là tên bán nước ô nhục. Còn Võ Kim Cự rước Formosa về đầu độc biển Việt Nam tàn phá đất nước Việt Nam, diệt chủng giống nòi Việt Nam thì được đảng cộng sản Việt Nam đưa vào Quốc hội của đảng!...

Ông Võ Kim Cự. Ảnh: Thời báo kinh doanh.
Tập đoàn Formosa là một tập đoàn công nghiệp Đài Loan nhưng hoạt động sản xuất chỉ biết có lợi nhuận, không đầu tư vốn khắc phục hậu quả độc hại do dây chuyền sản xuất tạo ra đã gieo chết chóc cho con người và hủy diệt sự sống tự nhiên trong môi trường.

Chính người dân Đài Loan tháng 5.2010 đã công bố bức thư chỉ ra tám tội ác của Formosa:

1. Đặt lợi nhuận cao hơn sự sống của con người.

2. Đẩy sự sống trái đất vào cảnh khốn cùng.

3. Biến dòng sông lớn nhất Đài Loan khô cạn vì đã hút 345.000 tấn nước mỗi ngày.

4. Đầu độc bầu trời và lá phổi của sự sống.

5. Trái đất đang ấm lên còn thải thêm nhiều chất độc làm trái đất càng nóng lên mau lẹ.

6. Di họa ô nhiễm nguồn nước và không khí sẽ kéo dài trong hàng thiên niên kỷ.

7. Di họa rác thải công nghiệp sẽ gây họa đến 10 thiên niên kỷ sau.

8. Formosa là một tập đoàn nói dối, không thực hiện đúng cam kết với người dân.

Năm 2009, tổ chức Vì Môi Trường Ethecon, Đức, đã trao giải Hành Tinh Đen cho ông chủ tập đoàn Formosa FPG, Formosa Plastics Group, với bản hạch tội:

Lịch sử của FPG gắn liền với những tai họa về xã hội và môi trường trên phạm vi toàn cầu:

- Lợi dụng xu thế quốc tế đang chối bỏ các sản phẩm PVC vì thuộc tính nguy hại cố hửu của chất này, FPG càng đẩy mạnh sản xuất PVC và trở thành nhà cung cấp hàng đầu các sản phẩm này, thậm chí coi thường cả việc cấm một số sản phẩm PVC tại Đài Loan.

- Năm 1998 FPG bị bắt quả tang khi định xả 3000 tấn rác độc tại vùng cảng biển Sihanoukville của Campuchia.

- FPG thường xuyên để xảy ra các tai nạn sản xuất gây chết người, nhiều vụ nổ ở mức sát thảm họa buộc phải di tản dân chúng.

- FPG nằm trong nhóm 10 thủ phạm gây ô nhiễm lớn nhất tại Đài Loan, gây ra 25% trên tổng số khí nhà kính do Đài Loan phát ra.

- Thái độ coi thường luật pháp, môi sinh và hòa bình, cộng đồng và quyền con người của FPG có thể thấy rõ trong một ví dụ tại Delaware, Hoa Kỳ.

Và tổ chức Vì Môi Trường Ethecon dõng dạc Tuyên án: Các người chống lại nhân loại và môi trường vì tính ích kỷ, lòng tham lam vô độ, bất chấp cả luật pháp và đạo đức. Các người xứng đáng được bêu dương.

Với tội ác chống sự sống, chống loài người như vậy, Formosa đi đến đâu cũng bị xua đuổi. Là đại họa của sự sống tự nhiên, đại họa của giống nòi dân tộc, Formosa đã bị xua đuổi ở Mỹ, ở Ấn Độ nhưng một chức sắc đảng Cộng sản Việt Nam, Ủy viên trung ương đảng, Bí thư tỉnh ủy Hà Tĩnh Võ Kim Cự đã thậm thụt tiếp xúc với Formosa, thậm thụt chạy thủ tục hành chính để rước đại họa Formosa về Hà Tĩnh với tốc độ của đội quân nhà Thanh được Lê Chiêu Thống dẫn đường từ Quảng Đông, Quảng Tây, Vân Nam, Quý Châu rầm rập tiến vào xâm lược nước ta cuối thế kỷ 18.

Từ Hà Tĩnh chạy ngược chạy xuôi ra Hà Nội, sang Đài Bắc, đôn đáo rước đại họa Formosa về đầu độc giống nòi, tàn phá quê hương, hành động của Võ Kim Cự ở đầu thế kỷ 21 hoàn toàn giống như hành động của Lê Chiêu Thống cuối thế kỷ 18 từ Kinh Bắc tất tả chạy sang Bắc Kinh phủ phục trước Càn Long vua nhà Thanh, xin Càn Long đưa quân sang chiếm Đại Việt rồi đích thân Lê Chiêu Thống dẫn Tôn Sĩ Nghị đưa 29 vạn quân Thanh tràn qua biên giới vào chiếm Thăng Long.

Cuối năm 1788 Tôn Sĩ Nghị cùng 29 vạn quân Thanh vào Thăng Long chưa kịp gây tội ác thì đầu năm 1789 đã bị vua Quang Trung của nước Nam đốc thúc quân Đại Việt đánh tan tác, thây lính Thanh chất thành gò thành đống ở kinh kỳ Thăng Long, từ Ngọc Hồi đến Đống Đa, xác quân Thanh xâm lược trôi nghẽn cả dòng sông Hồng.

Lịch sử Việt Nam mãi mãi khắc tên Lê Chiêu Thống là tên bán nước ô nhục. Còn Võ Kim Cự rước Formosa về đầu độc biển Việt Nam tàn phá đất nước Việt Nam, diệt chủng giống nòi Việt Nam thì được đảng cộng sản Việt Nam đưa vào Quốc hội của đảng!

20.07.2016

Phạm Đình Trọng
DLB
 
Top ↑ Copyright © 2011. Tiếng Chim Việt - All Rights Reserved
Welcome to Tiếng Chim Việt