Tiếng Chim Việt
Tin Nóng :
Bài Mới

Đăng bởi BTV VANEWS on Thứ Bảy, ngày 23 tháng 4 năm 2016 | 15:45

Vì sao phải nói rằng sự khốn nạn là kim chỉ nam của chế độ? Có lẽ phải quay trở lại câu chuyện của hai người đàn ông gặp xui xẻo trong tuần qua, mặc dù đây không hẳn là câu chuyện điển hình về tính khốn nạn nhưng nó mới nhất và cũng là ví dụ sinh động về điều nay.

Ông Nguyễn Văn Quý. Nguồn: FB Phạm Nguyên Trường
Câu chuyện thứ nhất: Ông Nguyễn Văn Tấn phải nộp phạt 17 triệu đồng vì chưa kịp trình giấy phép kinh doanh của quán Xin Chào mà chỉ mới trình giấy hẹn cấp phép kinh doanh. Và sau khi có đầy đủ giấy tờ kinh doanh thì ông bị công an và viện kiểm sát huyện Bình Chánh, Sài Gòn truy tố hình sự về an toàn thực phẩm trong lúc quán Xin Chào chưa có khách hàng nào bị ngộ độc thực phẩm hay bị ảnh hưởng sức khỏe vì ăn uống ở đây.

Và vụ thứ hai: Ông Nguyễn Văn Bỉ, một nông dân nghèo, đang sống trong căn nhà cấp bốn xây theo diện nhà tình nghĩa cất chòi nuôi vịt và cũng bị công an, viện kiểm sát Bình Chánh khởi tố hình sự vì đã cất chòi nuôi vịt không có phép và ông có thể bị ghép tội xây dựng nhà trái phép. Mặc dù việc xây dựng nhà trái phép cũng không phải là tội hình sự.

Ở các hai câu chuyện của ông Tấn và ông Bỉ có những điểm chung: Quyết định khởi tố do ông Nguyễn Văn Quý – Trưởng công an Bình Chánh ký và hoàn tất hồ sơ khởi tố bởi Viện kiểm sát huyện Bình Chánh; Cả hai ông đều bị khởi tố hình sự trong lúc mọi tình tiết vi phạm (nếu có) của hai ông đều không thể đi đến khởi tố hình sự; Cả hai ông đều là người lao động chân chính và bị hại bởi công an, viện kiểm sát.

Thử đặt ngược vấn đề: Tại sao gần đây, bất kỳ vụ việc gì cũng có thể bị hình sự hóa? Và những vụ hình sự hóa trên đây nói lên điều gì?

Ở câu hỏi thứ nhất, hỏi mà cũng là trả lời, chắc chắn sắp tới đây, ngành công an sẽ bằng mọi giá hình sự hóa tất cả mọi chuyện. Vì hơn bao giờ hết, lòng dân đã hoàn toàn trống rỗng với chế độ Cộng sản. Và đây là mối nguy lớn nhất của đảng Cộng sản Việt Nam. Người dân đã thấy rõ ruột gan của nhà cầm quyền, thậm chí họ hiểu rõ tâm tính của kẻ cai trị họ.

Ông Tấn, chủ quán Xin Chào dù có mù mờ cũng thừa hiểu rằng ông đang sống trong chế độ mà công an có thể viện bất kì lý do nào đó để hù dọa ông, mục đích hù dọa là để kiếm phong bì, mè nheo, vòi vĩnh. Nhưng ông đã chơi quá cứng, đã làm đúng theo những gì pháp luật qui định nên bọn họ không xơ múi được gì, chuyển qua chơi bẩn với ông. Chuyện này không lạ!

Còn ông Bỉ, chuyện này chắc chắn là ông bị hình sự hóa rồi. Vì kinh nghiệm những vụ như Đoàn Văn Vươn đã cho thấy người dân sẵn sàng cho nổ tung bình gas để bày tỏ chính kiến trước những bất công do nhà cầm quyền mang lại. Người dân sẵn sàng để cho bình gas và bom xăng nói thay cho nỗi uất ức, bất công mà họ đã gánh chịu.

Chính vì người dân không còn tin tưởng vào nhà cầm quyền, vào đảng lãnh đạo nên nỗi sợ hãi của đảng Cộng sản đang ngày càng lớn dần. Dùng thủ đoạn hay dùng những đòn bẩn để hại dân nếu nói đơn giản thì đó là biểu hiện của tính tiểu nhân, của kẻ hèn hạ nhưng nếu nói rộng ra trên một đất nước thì đó là nỗi sợ hãi và mặc cảm đã thành hình. Càng sợ hãi mất chế độ thì đảng cầm quyền càng trở nên hung tợn và càng mặc cảm nhân dân hết tin vào mình thì đảng Cộng sản càng trở nên đê hèn trong các thủ đoạn.

Và người ta càng dùng thủ đoạn bao nhiêu, càng dữ tợn bao nhiêu càng cho thấy có quá nhiều thứ lỗi tương đương đang được che giấu, bọc kín bấy nhiêu. Ví dụ như khi so sánh câu chuyện giữa quán Xin Chào và tập đoàn Tân Hiệp Phát, mặc dù khác nhau về cấp độ và nhiều vấn đề khác nhưng có chung một vấn đề là cung cấp thực phẩm và nước uống, đều liên quan đến chuyện ăn uống.

Chủ quán Xin Chào bị đẩy vào tình tiết hình sự mặc dù chưa có bất kì thức ăn hay thức uống nào của ông Tấn cung cấp cho khách hàng bị hỏng. Trong khi đó, Tân Hiệp Phát đăng ký kinh doanh hàng sản xuất từ nguyên liệu thuần Việt nhưng lại dùng hương liệu và nguyên liệu của Trung Quốc, tung ra thị trường hàng trăm sản phẩm lỗi, có nguy cơ xấu cho sức khỏe. Nhưng những ai tố Tân Hiệp Phát đều phải vào tù. Ở đây, chỉ có một vấn đề duy nhất là ông Tấn của quán Xin Chào không có cái dù che chở, còn Tân Hiệp Phát thì khác!

Kế đến, vụ ông Bỉ, giả sử ông Bỉ cố tình làm nhà ở trên diện tích đất che chòi vịt, thì tương đương vụ ông Bỉ có đến cả trăm vụ xây dựng nhà, biệt thự trong rừng cấm, trong khu bảo tồn quốc gia, trong khu quân sự từ Ba Vì cho đến Hải Vân. Và chắc chắn những biệt thự xây dựng trong Ba Vì hay Hải Vân không có giấy phép xây dựng.

Nhưng chủ của những căn nhà ở Ba Vì hay Hải Vân có bị gì đâu?! Thậm chí bắt họ dở nhà chưa chắc họ đã dở. Trong khi đó, một người nghèo đang sống trong căn nhà tình nghĩa, muốn che một cái chòi trên mảnh đất hoang, không phải là rừng cấm, cũng không phải là khu vực quân sự để nuôi vịt thì bị ghép tội hình sự để mang ra tố tụng.

Giả sử ông Bỉ đang là chủ tịch huyện Bình Chánh mà che một cái chòi nuôi vịt thì không chừng ông đã thành anh hùng lao động, thành tấm gương thanh liêm và cao quí của một đảng viên Cộng sản và được ca ngợi không hết lời. Rất tiếc ông Bỉ là một người nghèo, đến đất nuôi vịt cũng không thuê nổi nên mới sinh sự ra vậy. Giả sử nếu ông có một cái phong bì dày cộm bỏ vào túi những kẻ nhũng nhiễu ông thì cớ sự không đến nỗi như vậy!

Hay ví dụ như ông Bỉ là ông Bríu Liếc, ông đang làm Bí thư huyện ủy giống ông Liếc thì ông có đào hầm miên mang dưới cái trại vịt cũng chẳng đến nỗi gì, nếu báo chí phát hiện thì ông Bỉ sẽ nói rằng ông thật là buồn cười cho xã hội, ông đào hầm để chưng cất rượu và Viện kiểm sát Bình Chánh hay Chủ tịch huyện, Trưởng Công an huyện sẽ nói rằng chưa bao giờ nghe nói đến cái hầm nào dưới chuồng vịt và hình như cái chuồng vịt dã chiến đó mới mọc cách nay mấy ngày thôi, không có vấn đề gì!

Vì sao lại có chuyện tréo ngoe như vậy? Bởi vì sự khốn nạn đã thấm vào từng chân tơ kẽ tóc, đã luân chuyển trong huyết quản của chế độ. Những kẻ tuy ngồi ghế quyền lực, tuy làm nhiệm vụ phục vụ xã hội thông qua bộ máy nhà nước và làm cho xã hội tốt đẹp hơn lại chính là những kẻ tội lỗi, thậm chí là những kẻ khốn nạn, lưu manh ra mặt và sẵn sàng đạp dân đen xuống hố để vừa lòng cấp trên hoặc để trả thù vì người ta đã không biết điều với y, đã không cho y thứ y muốn, không đút lót, hối lộ với y.

Và vì sao lại có quá nhiều lẻ khốn nạn trong chế độ Cộng sản? Bởi đơn giản, chế độ Cộng sản hình thành và phát triển trên nền tảng của sự khốn nạn. Sự khốn nạn vốn dĩ là kim chỉ nam của chế độ. Khi cả một hệ thống trưởng thành nhờ vào sự khốn nạn thì sự khốn nạn càng phát triển, chế độ càng tồn tại lâu dài. Ngược lại, giả sử đất nước Việt Nam bỗng dưng trở nên tử tế trong vòng mười ngày, nửa tháng, điều đó sẽ kéo theo hệ quả là chế độ Cộng sản không còn dấu vết nào trên đất nước này!

Viết Từ Sài Gòn
Blog RFA

Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh: “Xu thế ghét Trung Quốc gây nguy hiểm cho dân tộc.” (Ảnh chụp màn hình.)
Quân đội Trung Quốc: hết thời ‘nhảy múa kiếm cơm’

Tháng 11 năm ngoái, lần đầu tiên Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đề ra chính sách buộc quân đội nước này phải ngừng tất cả các hoạt động cung cấp dịch vụ phục vụ dân sinh có thu tiền, để tập trung vào nhiệm vụ chính là bảo vệ an ninh, quốc phòng. Dịch vụ dân sinh thu tiền là những hoạt động như khám chữa bệnh, xây dựng, biểu diễn văn nghệ… phục vụ dân chúng.

Ban đầu, ông Tập đưa ra lộ trình thực hiện quyết sách trên là trong vòng 3 năm. Tuy nhiên, cuối tháng Ba vừa qua, ông ta lại ra lệnh cho quân đội ngưng ngay lập tức các hoạt động dịch vụ có thu tiền, thay vì theo lộ trình 3 năm như trước. Động thái này thể hiện quyết tâm rất lớn của lãnh đạo Trung Quốc trong việc lành mạnh hoá và chuyên nghiệp hoá quân đội.

Trên thực tế, ngay từ năm 1998, dưới thời Giang Trạch Dân, chính phủ Trung Quốc đã cấm quân đội tham gia hoạt động kinh tế. Đây là nhân tố rất quan trọng giúp cho quân đội Trung Quốc trở nên hùng mạnh hơn, chuyên nghiệp hơn, bởi hoạt động kinh tế trong quân đội là những ung nhọt tham nhũng, gây ra những tác hại khôn lường, khiến sức chiến đấu của quân đội bị suy giảm.

Quân đội Việt Nam: mải mê kiếm tiền

Trong khi quân đội Trung Quốc – trên thực tế hầu như là đối tượng tác chiến duy nhất và nguy hiểm nhất của Việt Nam – đang nhanh chóng lột xác như vậy thì quân đội Việt Nam lại ngày càng trở thành một cỗ máy kiếm tiền khổng lồ.

Hiện nay, bên cạnh Tập đoàn Viễn thông Quân đội (Viettel) lớn hàng đầu quốc gia, Bộ Quốc phòng còn có đến 20 tổng công ty mà nhà nước nắm giữ 100% vốn điều lệ. Đó là các tổng công ty: Kinh tế Kỹ thuật Công nghiệp Quốc phòng, Xây dựng Công trình Hàng không, Xuất nhập khẩu Tổng hợp Vạn Xuân, Đầu tư phát triển nhà và đô thị, Xăng dầu Quân đội, Hợp tác Kinh tế, Tân cảng Sài Gòn, Trực thăng Việt Nam, Đông Bắc, Trường Sơn, Lũng Lô, Thái Sơn, Sông Thu, Ba Son, Thành An,  15, 28, 36, 319 và 789.

Thêm vào đó, Bộ Quốc phòng còn quản lý 2 doanh nghiệp cổ phần quy mô lớn là Ngân hàng Thương mại Cổ phần Quân đội và Tổng Công ty Cổ phần Bảo hiểm Quân đội.

Ngoài số tập đoàn, tổng công ty hùng hậu ở trên cùng các công ty trực thuộc chúng, số doanh nghiệp khác trực thuộc Bộ Quốc phòng, tổng cục, quân chủng, binh chủng, quân khu… là không đếm xuể.
Không chỉ hàng trăm tướng lĩnh, sỹ quan cao cấp cùng hàng vạn quân nhân đang ngày đêm “chiến đấu” trên “trận địa kinh tế”, mà ngay cả lãnh đạo Bộ Quốc phòng cũng “thân chinh cầm quân” trên cái “chiến trường” đầy mê hoặc này – chẳng hạn như trường hợp Uỷ viên Trung ương Đảng/Thượng tướng/Thứ trưởng Lê Hữu Đức làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị Ngân hàng Thương mại Cổ phần Quân đội, hay Uỷ viên Trung ương Đảng/Đô đốc/Thứ trưởng Nguyễn Văn Hiến làm Chủ tịch Hội đồng Thành viên Tổng Công ty Tân Cảng Sài Gòn.

Nghị quyết một đàng thực hiện một nẻo

Trên thực tế, lãnh đạo Việt Nam cũng (từng) ý thức rất rõ về sự cần thiết phải lành mạnh hoá và chuyên nghiệp hoá quân đội. Bằng chứng là vào tháng 1/2007, Hội nghị Trung ương 4 khoá X đã thống nhất chủ trương chuyển các doanh nghiệp làm kinh tế đơn thuần hiện có thuộc các cơ quan Đảng, lực lượng vũ trang, Mặt trận Tổ quốc và các đoàn thể chính trị - xã hội sang các cơ quan nhà nước quản lý từ năm 2007.

Thế nhưng, kể từ đó đến nay, không những chưa có doanh nghiệp quân đội nào được chuyển sang cho các cơ quan dân sự quản lý, mà ngược lại, hoạt động kinh tế trong Bộ Quốc phòng ngày càng nở rộ, với sự ra đời của một loạt tổng công ty mới: Tổng Công ty Xăng dầu Quân đội ra đời ngày 31/12/2008; Tổng Công ty 28 ra đời ngày 31/12/2008; Tập đoàn Viễn thông Quân đội ra đời ngày 14/12/2009; Tổng Công ty Hợp tác Kinh tế ra đời ngày 9/2/2010; Tổng Công ty Tân Cảng Sài Gòn ra đời ngày 09/02/2010; Tổng Công ty XNK Tổng hợp Vạn Xuân ra đời ngày 23/8/2011; Tổng Công ty Đầu tư Phát triển Nhà và Đô thị, Tổng Công ty 36, Tổng Công ty 319 và Tổng Công ty 789 cùng ra đời ngày 23/8/2011; Tổng Công ty Xây dựng Lũng Lô ra đời ngày 12/1/2012; Tổng Công ty Sông Thu ra mắt ngày 8/11/2013; Tổng Công ty Ba Son ra đời ngày 27/6/2014.

Ngày 8/10/2013, Thủ tướng Chính phủ ban hành Quyết định số 1604/TTg-ĐMDN về việc phê duyệt Đề án sắp xếp, đổi mới doanh nghiệp 100% vốn nhà nước thuộc Bộ Quốc phòng. Theo đó, Thủ tướng chỉ đạo duy trì đến 90 doanh nghiệp 100% vốn nhà nước trực thuộc Bộ Quốc phòng, gồm Tập đoàn Viễn thông Quân đội (Viettel) cùng 17 tổng công ty và 72 công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên.

Ngoài ra, Thủ tướng còn yêu cầu duy trì 69 doanh nghiệp 100% vốn nhà nước là công ty con của các doanh nghiệp hoạt động theo hình thức công ty mẹ - công ty con thuộc Bộ Quốc phòng.

Chưa hết, Thủ tướng còn giao Bộ Quốc phòng nhiệm vụ xây dựng, trình Thủ tướng Chính phủ xem xét, phê duyệt đề án hình thành các Tổng Công ty 16, Ba Son, Sông Thu và Hồng Hà, cùng đề án chuyển các công ty TNHH một thành viên Tây Nam và Duyên Hải sang hoạt động theo hình thức công ty mẹ - công ty con, đồng thời bổ sung vốn chủ sở hữu cho các tổng công ty nhà nước trực thuộc.

Theo chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ, Tổng Công ty Ba Son và Tổng Công ty Sông Thu đã lần lượt ra mắt ngày 8/11/2013 và 27/6/2014. Sắp tới đây, Bộ Quốc phòng sẽ còn “trình làng” thêm hai tổng công ty nữa là Tổng Công ty 16 (từ Binh đoàn 16) và Tổng Công ty Đóng tàu Hồng Hà (từ Công ty Đóng tàu Hồng Hà).

Tóm lại, hoạt động kinh tế trong lực lượng vũ trang sẽ tiếp tục ngày một phát triển. Và sẽ không có bất kỳ quốc gia nào thách thức được ngôi vị quán quân thế giới về làm ăn kinh tế của quân đội nhân dân Việt Nam.

Và những hệ luỵ khôn lường

Đằng sau mỗi doanh nghiệp quân đội là những thế lực che chắn cho hoạt động cũng như “ghế” lãnh đạo doanh nghiệp. Với một lực lượng doanh nghiệp “đông như quân Nguyên” kể trên, có thể nói, phần lớn các tướng lĩnh, sỹ quan cao cấp trong Bộ Quốc phòng đều dính dáng ở mức này mức khác đến hoạt động của các doanh nghiệp quân đội.

Tình trạng tham nhũng trong các doanh nghiệp nhà nước ở Việt Nam vốn dĩ đã nghiêm trọng; tham nhũng trong các doanh nghiệp của Bộ Quốc phòng lại còn phổ biến và trắng trợn hơn nhiều. Điều này xuất phát từ một thực tế là do tính chất quân phiệt và khép kín của môi trường quân đội, với hệ thống viện kiểm sát và toà án riêng, nên các vụ tham nhũng trong quân đội hiếm khi bị phanh phui; trường hợp bị đưa ra toà xét xử lại càng hiếm.

Cách đây không lâu, trang Chân Dung Quyền Lực đã khiến công chúng Việt Nam xôn xao khi công bố một loạt hình ảnh về những dinh thự cùng lối sống vương giả của Đại tá Phùng Quang Hải, Tổng Giám đốc Tổng Công ty 319, “cậu ấm” của Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh.

Trường hợp Phùng Quang Hải hoàn toàn không phải là cá biệt. Ngược lại, đó là hình ảnh tiêu biểu cho vô số ông “vua con” khoác quân phục ở Việt Nam hiện nay. Điều này phần nào giải thích tại sao người lính gan dạ, dạn dày trận mạc Phùng Quang Thanh ngày nào lại trở thành viên Đại tướng/Bộ trưởng Quốc phòng hèn mạt và bạc nhược bậc nhất trong lịch sử Việt Nam. Trên thực tế, tổng doanh thu của các doanh nghiệp quân đội năm 2014 lên tới hơn 292.000 tỷ VNĐ; nghĩa là, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam đang thống lĩnh một nền kinh tế có quy mô suýt soát bằng GDP của Campuchia, hay 1,5 lần GDP của Lào.

Trong khi Trung Quốc đang gấp rút hiện đại hoá và chuyên nghiệp hoá quân đội, gấp rút  bồi đắp và quân sự hoá Hoàng Sa - Trường Sa, nhanh chóng chiếm lĩnh các vị trí xung yếu về an ninh quốc phòng trên khắp dải đất hình chữ S… thì đội ngũ tướng lĩnh hùng hậu bậc nhất thế giới của Việt Nam vẫn mải mê chìm đắm trong vòng xoáy kim tiền. Ai sẽ bảo vệ đất nước chúng ta?

Lê Anh Hùng,
BĐLB VOA

Bắt chước ông Trương Tấn Sang gọi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là “đồng chí X”, trong bài này người viết gọi bè lũ trên là “bọn Y”.

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet
Buổi họp Quốc hội sáng 1/4/2016 bất ngờ bật sáng lên bởi ý kiến của ba vị đại biểu Quốc hôi: bà Võ Thị Dung, ông Lê Văn Lai, luật sư Trương Trọng Nghĩa.

Ba vị đề cập đến nhiều lĩnh vực kinh tế, xã hội nhưng tất cả đều tập trung vào vấn đề biển đảo, chủ quyền quốc gia.

Bà Võ Thị Dung nêu lên ba diều lo lớn, Trong đó khi nói về “điều lo thứ ba là sự suy thoái về đạo đức xã hội” bà đã không nói như ông Nguyễn Phú Trọng mà theo bà là “đạo đức giả càng ngày càng lấn át đạo đức thật; chủ nghĩa thực dụng càng ngày càng lan tràn; ở đâu cũng bắt gặp sự tham lam, ích kỷ, dối trá, lừa đảo, cướp giật; an toàn thực phẩm bị đe doạ nghiêm trọng”.

Kèm theo đó bà nêu “điều lo Thứ sáu là văn hoá càng lúc càng suy đồi, các giá trị truyền thống bị mai một hoặc xuống cấp”.

Tuy nhiên, hơn tất cả, điều lo Thứ nhất của bà là “nạn ngoại xâm từ Trung Quốc, kẻ trước đây đã chiếm Hoàng Sa và Trường Sa, nay lại bồi đắp các đảo nhân tạo ở Trường Sa để mưu toan lấn chiếm cả Biển Đông của Việt Nam”.

Ông Lê Văn Lai (Quảng Nam), thì nói như trút nỗi ấm ức dồn nén trong lòng lâu nay:

Tôi ngạc nhiên khi trong tất cả báo cáo của Chính phủ và các cơ quan hữu quan đánh giá về Biển Đông đều cho rằng “đảm bảo chủ quyền, lợi ích quốc gia”. Đánh giá “đảm bảo chủ quyền quốc gia” trong khi người ta xây sân bay, kéo pháo hạm, đưa máy bay tiêm kích, o ép dân, cướp bóc dân, thậm chí là giết dân… Người ta sắp tuyên bố những điều xâm phạm tới chủ quyền như là dùng các chuyến bay cắt ngang các chuyến bay truyền thống được quốc tế công nhận”. “Trung Quốc xâm phạm chủ quyền của chúng ta tần suất 20 năm một lần. Năm 1956 chiếm Đông Hoàng Sa. Năm 1974 lấy tây Hoàng Sa. Năm 1988 lấy đảo Gạc Ma. Năm 2014 kéo giàn khoan vào biển Đông và sau đó tần suất dài hơn, dày hơn để xâm lấn chủ quyền. Trong khi đó chúng ta ngồi đây và yên bình đánh giá là đảm bảo chủ quyền quốc gia. Liệu điều đó có công bằng? Đánh giá như thế thì chúng ta đưa ra quyết sách, sự phản đối, đối kháng đã đủ chưa, phù hợp không?

Bài phát biểu dài 7 phút của luật sư Trương Trọng Nghĩa tại phiên họp Quốc hội sáng ngày 1 tháng 4 càng thu hút được sự hoan nghênh nhiệt liệt của công luận.

Cũng giống bà Võ Thị Dung, ông Nghĩa cho rằng Việt Nam hiện đang phải đối đầu với cả ngoại xâm lẫn nội xâm. Không nêu đích danh kẻ ngoại xâm là Trung Quốc, ông Nghĩa chỉ đặt vấn đề: “Cần phải xác định lại các khái niệm “ta”, “bạn” và “thù”. Trước đây, dựa trên ý thức hệ Mác xít, người ta xem “bạn” là tất cả các quốc gia cùng theo chủ nghĩa xã hội và “thù” là các quốc gia tư bản – thường được gọi là “đế quốc”. Tình hình chính trị hiện nay khác hẳn, hiện nay, bạn là những ai ủng hộ nước Việt Nam độc lập chủ quyền, giàu mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh. Còn thù là những thế lực thù địch cản trở đổi mới, cản trở phát triển, xâm hại lợi ích quốc gia dân tộc, lợi ích của nhân dân, làm cho nước ta suy yếu, lệ thuộc nước ngoài, chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân, phá hoại an toàn và an ninh đất nước”. Ông Nghĩa nhấn mạnh: “việc xác định không đúng ta và bạn – thù có thể xảy ra tình hình là thay vì thêm bạn bớt thù thì lại thêm thù, bớt bạn hoặc coi bạn là thù và coi thù là bạn. “Thay vì đánh vào địch thì lại đánh vào ta, thay vì tăng cường đoàn kết thì lại làm suy yếu khối đại đoàn kết dân tộc”. Cuối bài phát biểu, ông Trương Trọng Nghĩa lẩy thơ Tố Hữu “Nỏ thần nỡ để sa tay giặc/ Mất cả đất liền, cả biển sâu”.

Cả ba vị đại biểu Quốc hội đều khẳng dịnh là ta đã để mất biển, đảo và Trung Quốc chính là giặc xâm lăng, là kẻ thù của dân tộc ta. Mượn câu lẩy thơ Tố Hữu, luật sư Trương Trọng Nghĩa còn chỉ rõ nội bộ ta có “Trọng Thủy – hiện đại” đã trao nỏ thần vào tay giặc.

Thật vậy, trong nội bộ ta, ở khắp mọi cấp, mọi ngành nhan nhản gián điệp Trung Quốc mà trên thượng đỉnh là lũ Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc, Trọng Thủy!
Lịch sử chắc chắn rồi sẽ vạch mặt chỉ tên và sẽ xử tội bọn chúng đích đáng.

Trước thực trạng dã tâm và cuồng vọng xâm lăng của ngoại bang đã biểu hiện bằng những hành động cụ thể rất trâng tráo, rất tàn bạo, trong cương vị lãnh đạo đất nước chẳng những chúng không có biện pháp ngăn chặn âm mưu và khả năng lấn tới của kẻ thù mà còn tiếp tay “nối giáo cho giặc”, đồng thời mở toang cửa đón giặc vào nhà.

Những biểu lộ sau đây chứng tỏ chúng đã và đang tiếp tay “nối giáo cho giặc”, đồng thời mở toang cửa đón giặc vào nhà:

- Chúng bao che, khỏa lấp tội ác cho giặc. Khi Trung Quốc đã tuyên bố thành lập thành phố Tam Sa ôm trọn Biển Đông và Hoàng Sa, Trường Sa của ta, ngang nhiên vào cướp thủy hải sản của ta, bắt bớ giết hại hàng trăm ngư phủ của ta, Quốc hội sôi sục căm phẫn đòi nghe Chính phủ báo cáo để được thảo luận tình hình Biển Đông thì Nguyễn Phú Trọng nhân danh chủ tịch Quốc hội gạt đi, nói “Tình hình Biển Đông không có gì mới”. Khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã phải giận dữ thét lên: “Chủ quyền lãnh thổ, biển đảo là thiệng liêng, nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông lệ thuộc nào đó” thì chúng vẫn hò nhau tung hô khẩu hiệu lừa bịp của Trung Quốc “Bốn tốt”, “Mười sáu chữ vàng”.

- Chúng đè nén áp bức tinh thần yêu nước của nhân dân ta. Thẳng tay đàn áp các cuộc biểu tình đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa. Không cho nhắc đến tội ác đã giết hại hàng vạn đồng bào ta ở biên giới phía bắc và 88 chiến sỹ ở đảo Gạc Ma. Lễ đặt vòng hoa tưởng niệm chiến sỹ hy sinh trong trận chiến biên giới năm 1979 bị chúng quấy phá xua đuổi.

- Ai cũng hiểu muốn đương đầu với bọn giặc lớn mạnh hơn ta nhiều lần thì không thể không dựa vào sự hỗ trợ của cộng đồng quốc tế nhưng chúng tích cực thực hiện âm mưu cô lập hóa Việt Nam của Bắc Kinh, gạt bỏ quốc tế, song phương hóa vấn đề Biển Đông. Tuyên bố chung Nguyễn Phú Trọng – Hồ Cẩm Đào thậm chí không nhắc đến DOC, COC.

- Lẽ ra phải tập trung theo giõi âm mưu và mỗi bước xâm lấn của kẻ thù bên ngoài và phát động tinh thần cảnh giác sẵn sàng chiến đấu chống ngoại xâm, bảo vệ giang sơn Tổ quốc trong toàn Đảng, toàn dân thì, dưới sự chỉ đạo của quan thầy Phương Bắc, để đánh lạc hướng, chúng dựng lên kẻ thù bên trong và phát động cuộc chiến nội bộ rất gay gắt với “đồng chí X”

Tôi rất tâm đắc với luật sư Trương Trọng Nghĩa khi nghe ông nói:”cần phải xác định lại các khái niệm “ta”, “bạn” và “thù”. Trước đây, dựa trên ý thức hệ Mác xít, người ta xem “bạn” là tất cả các quốc gia cùng theo chủ nghĩa xã hội và “thù” là các quốc gia tư bản – thường được gọi là “đế quốc”. Tình hình chính trị hiện nay khác hẳn, hiện nay, bạn là những ai ủng hộ nước Việt Nam độc lập chủ quyền, giàu mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh. Còn thù là những thế lực thù địch cản trở đổi mới, cản trở phát triển, xâm hại lợi ích quốc gia dân tộc, lợi ích của nhân dân, làm cho nước ta suy yếu, lệ thuộc nước ngoài, chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân, phá hoại an toàn và an ninh đất nước”.

Trước mắt, ai là những thế lực thù địch cản trở đổi mới, cản trở phát triển, xâm hại lợi ích quốc gia dân tộc, lợi ích của nhân dân, làm cho nước ta suy yếu, lệ thuộc nước ngoài, chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân, phá hoại an toàn và an ninh đất nước”?.Đó là Trung Quốc. Vậy Trung Quốc là thù, dẫu ngày xưa là bạn. Ai “ủng hộ nước Việt Nam độc lập chủ quyền, giàu mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”. Đó là Hoa Kỳ. Vậy Hoa Kỳ là bạn, dẫu ngày xưa là thù.

Vẫn âm mưu chối bỏ người đang sẵn sàng nắm tay liên minh với ta cùng bảo vệ Biển Đông để chịu bó tay nằm gọn trong gông xiềng Đại Hán, chúng đang gióng giả kêu gọi “bán anh em xa, mua láng giềng gần”.

Để “bán anh em xa”, chúng huy động tận lực bộ máy tuyền truyền không ngừng khoét sâu mối thù đã trôi xa gần nửa thế kỷ mà nhẽ ra phải thực sự quên đi để tìm mọi phương sách biến thù thành bạn, ngõ hầu tận dụng được sức mạnh của siêu cường hàng đầu thế giới cho những quyền lợi của dân tộc.

Sau sự tàn phá hủy diệt hai thành phố Nagasaki và Hiroshima cực kỳ tàn bạo do những trái bom nguyên tử gây ra, những người lãnh đạo Nhật Bản vẫn lãnh đạo nhân dân quên hận thù, chủ động xiết chặt tay Hoa Kỳ. Nhờ tận dụng được mối liên minh thân hữu với Hoa Kỳ, Nhật Bản đã không những nhanh chóng hàn gắn được vết thương chiến tranh mà vươn lên mạnh mẽ thành cường quốc đem giầu sang phú quý dân chủ, tự do hạnh phúc cho nhân dân.

Để “mua láng giềng gần” chúng rước giặc vào nhà. Dưa giặc vào đóng chốt ở Tây Nguyên, ở Hà Tĩnh chưa đủ, ngày 6 tháng 4 vừa rồi chúng lại dẫn bộ trưởng quốc phòng Trung Quốc, Thường Vạn Toàn vào Cam Ranh.

Quân cảng có diện tích 60km2, nước sâu 16 – 25m, có nơi sâu 32m, cửa nước sâu hơn 30m, cửa vịnh rộng 4.000m. Cảng Cam Ranh nằm lọt thỏm dưới những ngọn núi cao 400 m nên kín gió, vũ khí đặt ở những điểm cao trên núi có thể khống chế được tất cả khu vực xung quanh quân cảng. Nước sâu, vịnh rộng nơi lý tưởng có thể tập trung 100 chiến hạm cỡ lớn (10.000 tấn). Hệ thống radar và giám sát điện tử nơi đây có thể kiểm soát được khu vực Bắc Ấn Độ Dương, vịnh Persia, biển Hoa Đông và Biển Đông (gồm cả Hoàng Sa và Trường Sa). Nơi đây cũng gần đường vận tải biển quốc tế nên dễ trở thành trung tâm dịch vụ hậu cần quan trọng. Từ Cam Ranh, có thể kiểm soát tuyến đường vận tải biển quan trọng bậc nhất thế giới, kết nối giữa Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương.

Năm 1966 cựu Tổng thống Mỹ Lyndon Johnson ghé thăm cảng Cam Ranh, Trong chuyến thăm đó, báo chí Mỹ đã ca ngợi Cam Ranh rằng: “Ai chiếm được Cam Ranh, kẻ đó sẽ chiếm được một nửa Trung Quốc, có thể kiểm soát được tuyến đường vận tải biển huyết mạch Á – Âu”.

Chuyên gia bình luận chính trị Hiroyuki Noguchi của Nhật Bản thì cho rằng Cam Ranh là khắc tinh của “đường lưỡi bò”. với địa thế độc đáo trên “bàn cờ” toàn khu vực Đông Nam Á, vịnh Cam Ranh của Việt Nam có thể là “thanh kiếm sắc” chặn đứng mưu đồ “thò” ra Biển Đông của “đường lưỡi bò” Trung Quốc.

Không chỉ đưa Trung Quốc vào uy hiếp về mặt quân sự, lập sẵn những căn cứ địa hết sức lợi hại một khi quân Trung Quốc tràn sang, chúng còn tạo điều kiện thuận lợi cho Trung Quốc đổ bộ vào tàn phá nền kinh tế của ta. Từ 1995 đến năm 2000, việc đưa Trung Quốc vào cấp tập xây dựng 44 nhà máy đường ở 29 tỉnh, thành phố, đã để lại số nợ khó đòi không có khả năng thanh toán là 7.158.863 triệu đồng.

Những năm 90 cuối thế kỷ trước, 40 nhà máy xi măng lò đứng của Trung Quốc ngốn của ta 160 triệu USD để rồi nay dấu vết chỉ còn lại bốn mươi nấm mồ chôn tiền vì chúng không những chỉ sản xuất ra được những loại xi măng chất lượng quá kém mà còn gây ô nhiễm môi trường nặng nề.

Để ghép tội Nguyễn Tấn Dũng, những con số thất thoát, thua lỗ được coi là khổng lồ của Vinashin, Vinalines đã được tô đậm, nhưng những thất thoát, lãng phí gây ra do dính dáng đến Trung Quốc lên đến nhiều chục ngàn tỷ đồng thì được dấu nhẹm.

Lấy lý do mở rộng thêm 500 ngàn tấn thép và phôi, nhà máy gang thép Thái Nguyên đã ứng cho nhà thầu Trung Quốc hơn 5.800 tỷ đồng (tương đương 320 triệu USD) cho việc mua sắm thiết bị nhưng Trung Quốc đã không đưa sang phần điện và phần điều khiển nên chúng chỉ là những đống sắt rời rạc phơi mưa nắng hàng năm bảy năm trời. Để cứu vãn tình thế, Chính phủ ta đã phải đồng ý cho điều chỉnh lên 8.109 tỷ đồng, nhưng theo các chuyên gia thì cần thêm đến hơn 4.500 tỷ đồng nữa mới mong hoàn thành. Sự chậm trễ quá lâu đã biến khoản đầu tư này không còn có ý nghĩa khi thị truờng nước ta đã có nhiều ông lớn ngành thép nhảy vào như Formosa (Hà Tĩnh), Pomina, Kyoie, Hoà Phát... Thép Pomina III đầu tư tổng vốn chỉ hơn 300 triệu USD để có được 1 nhà máy luyện thép (phôi) 1 triệu tấn/năm; 1 nhà máy cán thép công suất 500 ngàn tấn/năm; một cảng biển bốc dỡ 3 triệu tấn/năm, mà công nghệ của Pomina III là công nghệ tiên tiến của Ý, Đức, Mỹ.

Nhà máy liên hợp gang thép Vạn Lợi Hà Tĩnh, đầu tư hơn 1.700 tỷ đồng chưa ra một sản phẩm nào thì đến nay UBND tỉnh Hà Tỉnh phải chính thức chấm dứt, xoá bỏ dự án, thu hồi đất.

Nhà máy xơ sợi Đình Vũ Hải Phòng đã đầu tư hơn 7.000 tỷ đồng, chỉ giữa năm 2015 đã lỗ đến 1.732 tỷ đồng và từ tháng 9.2015 đến nay, nhà máy đã dừng sản xuất mà theo Tổng giám đốc nhà máy thì đó là cách tiết kiệm nhất để chống thua lỗ kéo dài!

Có những dự án gây phản ứng dư luận ngay từ bước bắt đầu nghiên cứu là các dự án Bauxite ở Tây Nguyên. Dự án Tân Rai, vốn ban đầu dự kiến trên dưới 8.000 tỷ thì khi hoàn thành lên đến 687 triệu USD (hơn 14000 tỷ đồng) và đã được dự kiến lỗ trong 3 năm là 460 tỷ đồng; còn Nhân Cơ lỗ hơn 3.000 tỷ trong 5 năm.

Không thể đỗ lỗi cho các chủ dự án đã vì quyền lợi cá nhân hay lợi ích nhóm rồi bị các nhà thầu Trung Quốc mua chuộc mà hiện tượng đã trở thành phổ biến trên đây chỉ có thể giải thích là do sự chỉ đạo chung từ trên thượng tầng. Hồi xây sân vận động Mỹ Đình, rất nhiều ý kiến phản bác việc chọn nhà thầu Trung Quốc. Thủ tướng Phan Văn Khải điên đầu vì không giải thích nổi đã phải thú thực mình không thể làm khác được vì đây là ý kiến của Bộ Chính trị.

Để rộng đường rảnh tay làm tay sai cho Bắc Kinh, một mặt chúng triệt hạ các thế lực không nằm trong tay chúng, một mặt chúng khẩn trương tăng cường vây cánh. Sau Đại hội XII, tận dụng thế thượng phong do thâu tóm được toàn bộ quyền lực, chúng gấp gáp xây dựng quân quyền, bất chấp Hiến pháp (nhân dân chưa bầu Quốc hội khóa XIV chúng đã dựng nên đầy đủ Chủ tịch Nước, Thủ tướng, nội các…), bất kể lẽ phải. (Lẽ ra đại tướng Đỗ Bá Tỵ phải được giữ chức Bộ trưởng Quốc phòng vì ông đã vừa là Thứ trưởng Quốc phòng, vừa là Tổng tham mưu trưởng nhưng vì ông đã có công lớn đánh tan giặc Phương Bắc trong trận chiến Biên giới 1979 và thường lên án Trung Quốc nên ông bị đẩy sang làm phó cho bà Nguyễn Thị Kim Ngân để bỉ mặt ông và răn đe những ai chúng muốn răn đe).

Rất may, có lẽ tân Chủ tịch Nước Trần Đại Quang không thuộc vây cánh “bọn Y”.

Trong lời phát biểu và những chia sẻ ngay sau nhậm chức ông nói nhiều đến độc lập, đến bảo vệ vững chắc chủ quyền, thống nhất toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải, đến chủ động và tích cực hội nhập quốc tế ...

Ông nói: “Trong tâm khảm, tôi luôn khắc ghi tâm nguyện của Bác Hồ kính yêu: “Tôi chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”. Ông khẳng định sẽ tập trung một số công việc trọng tâm sau: Xây dựng, hoàn thiện hệ thống pháp luật nhằm thể chế hóa Nghị quyết Đại hội XII của Đảng và Hiến pháp năm 2013; tiếp tục hoàn thiện thể chế, chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn, phương thức và cơ chế vận hành, nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý của Nhà nước, đáp ứng đòi hỏi của Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân trong điều kiện phát triển kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa và hội nhập quốc tế; Chỉ đạo xây dựng lực lượng vũ trang nhân dân cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, từng bước hiện đại, đáp ứng yêu cầu bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải thiêng liêng của Tổ quốc, giữ vững ổn định chính trị, tạo môi trường hòa bình để phát triển đất nước. Nghiên cứu, đề xuất Bộ Chính trị, Quốc hội cụ thể hóa nhiệm vụ Thống lĩnh lực lượng vũ trang nhân dân và cơ chế tổ chức, hoạt động của Hội đồng Quốc phòng và An ninh như nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã phát biểu tại Kỳ họp thứ 11, Quốc hội khóa XIII; Thực hiện nhất quán đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, hòa bình, hợp tác và phát triển; chủ động và tích cực hội nhập quốc tế, phục vụ mục tiêu bảo đảm lợi ích tối cao của quốc gia - dân tộc; Cải cách tư pháp, xây dựng nền tư pháp trong sạch, vững mạnh, dân chủ, nghiêm minh, bảo vệ Hiến pháp, pháp luật, quyền con người, quyền công dân, bảo vệ chế độ xã hội chủ nghĩa;

Ngay trong những chia sẻ đầu tiên trên ông cũng đã khẳng định sẽ phải “Chăm lo cho các tầng lớp nhân dân và bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài; phát huy dân chủ, tăng cường khối đại đoàn kết toàn dân”.

Quả nhiên, chỉ sang ngày thứ hai, tại nhiệm sở mới, tân chủ tịch nước Trần Đai Quang đã ký lệnh gia hạn thị thực nhập cảnh của khách đến từ Hoa kỳ lên tới một năm.

Chuyến đi Mỹ từ ngày 15 đến 20 tháng 3 năm 2015 của Trần Đại Quang có thể xem là hiện tuợng bất thường khi một bộ trưởng an ninh của CSVN qua Mỹ lại gặp nhiều cơ quan và giới chức chính quyền Hoa Kỳ như Bộ Nội An (Homeland Security), FBI, Bộ Ngoại Giao, Bộ Quốc Phòng, Hội Đồng An Ninh Quốc Gia, Bộ Công Lý, CIA, cũng như nhiều giới chức cao cấp trong Quốc Hội Hoa Kỳ.

Hẳn là không đồng lõa với “nhóm Y” nên phát biểu tại Quốc hội khóa 13, trong tờ trình đề nghị miễn nhiệm Thủ tướng, đánh giá thành tích của ông Nguyễn Tấn Dũng qua hai nhiệm kỳ lãnh đạo nội các, tân Chủ tịch nước Việt Nam, ông Trần Đại Quang, đã nói: "Thời gian đảm nhiệm chức vụ Thủ tướng, ông Nguyễn Tấn Dũng luôn hoàn thành nhiệm vụ được giao".

* * *

Để sớm loại bỏ kẻ cầm đầu “nhóm Y” đã và đang tiếp tục tích cực đem thêm nhiều hiểm họa lớn cho đất nước, cho dân tộc, cần nhanh chóng hợp nhất chức vụ Tổng Bí thư vào cho Chủ tịch nước.

Hà Nội ngày 24 tháng 4 năm 2016

Nguyễn Thanh Giang
Số nhà 5 ngõ 341 đường Trung Văn
Quận Nam Từ Liêm – Hà Nội
Mobi: 0984 724 165

Mấy tuần qua, dân chúng trên các diễn đàn mạng xã hội bàn tán rất nhiều về “tương lai đất nước” xung quanh sự kiện bầu cử các chức vụ cao cấp trong Quốc hội, Nhà nước, Chính phủ của Việt Nam. Có đứa bạn nhắn tin cho tôi hỏi “người Việt trẻ như mình nên kỳ vọng vào ai?”.

Ảnh minh hoạ: Biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội.
Câu hỏi của người bạn khiến tôi nhớ lại rằng mình từng đọc ở đâu đó về câu hỏi “như thế nào là yêu nước”. Đây có lẽ vẫn là cuộc tranh luận chưa bao giờ ngã ngũ. Có người cho rằng yêu nước đơn giản lắm, như những dòng văn chương bất hủ, mượt mà và có phần lý tưởng của Ilya Ehrenburg: "Lòng yêu nhà, yêu làng xóm, yêu miền quê trở nên lòng yêu Tổ quốc". Tổ quốc là gì nếu không bắt nguồn từ những điều giản đơn như thế? Vậy nhưng có người lại cho rằng, yêu nước là phải biết kỳ vọng và đặt kỳ vọng.

Kỳ vọng bản thân sẽ tạo ra sự thay đổi, hay ít nhất là đặt kỳ vọng vào một ai đó có khả năng tạo ra những bước ngoặc mang tính lịch sử cho cả dân tộc 90 triệu người của đất nước này. Nhưng một người nào đó từng viết rằng “Tôi chỉ mong bạn đừng đặt sự kỳ vọng thay đổi xã hội vào tay một ai đó. Bởi chính tay chúng ta sẽ làm nên những bước ngoặt lịch sử bằng việc sống, yêu, học tập, làm việc và không thoả hiệp với những cái xấu là đã đóng góp những giá trị tích cực cho xã hội”.

Thậm chí còn có những người quan niệm cái nghĩa yêu nước theo kiểu lãng mạn, rằng phải để quê hương đất nước thấm nhuần vào máu thịt, suy nghĩ và ngay cả những giấc mơ. Biết mơ những giấc mơ lớn, dám làm những việc ít ai dám làm, và sẵn sàng hi sinh để đất nước được tốt hơn.

Tất nhiên, chưa bao giờ tôi phủ định những ý kiến vừa nêu. Mỗi khái niệm xuất phát từ những con người khác nhau, trong những bối cảnh khác nhau. Người dân thời phong kiến luôn đề cao câu “trung quân, ái quốc”, làm trung thần chính là kẻ yêu nước vì dân. Người lính trước những năm 1975, trong những trận chiến đầy chết chóc nhưng oai hùng trước Pháp, Nhật, Mỹ... lấy máu xương và tính mạng để chứng tỏ lòng trung thành, một lòng vì tổ quốc. Nhưng với những kẻ sinh sau thời chiến, những người trẻ lớn lên trong thời bình, thì yêu nước có khi là lãng man, cũng có khi là kỳ vọng, thậm chí có lúc còn là những giấc mơ phía sau quá trình học tập miệt mài, phấn đấu không mệt mỏi.

Trong một chuyến thăm Nhật Bản, tôi có hỏi một người bạn của mình rằng điều gì khiến Nhật Bản đứng dậy mãnh liệt sau một trận thế chiến đại bại và đau đớn? Người Nhật chưa bao giờ nhận họ sai trong trận thế chiến, vì anh bạn này cho rằng “tình yêu đất nước” cũng có lúc mù quáng. Nhưng những va chạm và vấp ngã khiến người ta yêu nước một cách tỉnh táo hơn. Mỗi công dân Nhật Bản là một chỉnh thể không hoàn hảo, nhưng ghép lại thành một bức tranh tuyệt vời. Ở đó, họ ít nói với nhau về những câu chuyện phiếm; ít ngồi mân mê ly cà phê từ sáng đến tận trưa; ít đi làm trễ và bỏ về sớm; càng hiếm khi bỏ ngang một công việc đang làm. “Yêu nước là vậy, bắt nguồn từ yêu bản thân, yêu công việc, yêu những gì do đôi bàn tay mình làm ra”, bạn tôi đáp.

Việt Nam hiện không phải là một Nhật Bản sau chiến tranh thế giới; nhưng những gì mà chúng ta đang đối mặt cũng khó khăn vô cùng. Ngoài kia, từng chuyến tài nguyên thô xuất khẩu vẫn làm đau đất mẹ từng ngày; môi trường ô nhiễm khiến dân sinh chật vật; giáo dục trì trệ khiến bao người cầm trên tay tấm bằng nhưng không có việc làm; dân chúng lắm người khóc than vì một nền y tế còn nhiều bất cập; đường sá và cầu cống, hệ thống chống ngập vẫn còn là nỗi ám ảnh của hàng triệu đồng bào; thực phẩm bẩn tràn lan khiến bữa cơm gia đình cũng vì thế mà nguội lạnh phần nào; tình trạng tham nhũng, quan liêu, hệ thống hành chính còn nhiều bất cập nhưng mãi vẫn chưa giải quyết triệt để; hệ thống tư pháp thỉnh thoảng ban hành vài ba bộ luật, quy định khiến dân chúng không khỏi nhọc lòng...

Trong bối cảnh đó, người ta lại càng đặt nhiều kỳ vọng vào những người lãnh đạo. Đâu đó có người vẫn thầm mong có một Obama của Việt Nam với khẩu hiệu “We can do it” (chúng ta có thể làm được) và “Hope” (Đất nước nhiều hi vọng). Tất nhiên, không có nhà lãnh đạo nào có thể thay đổi mọi sự nếu không có sự ủng hộ, đồng hành và hợp tác của người dân. Thế nên không nên chỉ đặt kỳ vọng, thậm chí càng không nên đặt kỳ vọng vào một cá nhân nào khác để có thể thay đổi được lịch sử, ngoài chính bản thân mình. Mỗi người trẻ, cần có ước mơ của riêng mình và mạnh dạn thực hiện nó bằng sự khát khao và quyết liệt như cách mà người Nhật từng làm để đứng dậy từ nỗi đau.

Thế nhưng không nên nhầm lẫn giữa quyết tâm và khẩu hiệu. Chỉ xin mượn lời của một tác giả có bài viết “Người trẻ làm gì trong thời cuộc này” để khẳng định rằng “Tôi cũng không mong bất kỳ một bạn trẻ nào phải mô phạm yêu nước trong mớ ngoa ngôn ‘hi sinh’ đầy hô hào để rồi sau đó lại chua chát thừa nhận một thực tế cay đắng. Thế hệ tôi một thế hệ cúi đầu. Cúi đầu trước tiền tài, cúi đầu sau mông người khác. Cúi đầu trước chính mình, cúi đầu bạc nhược. Chỉ ngẩng đầu vì đôi lúc phải cạo râu". Cá nhân tôi không bao giờ dám đặt hết kỳ vọng vào một ai khác, chỉ mong rằng ai cũng âm thầm sống tốt, trách nhiệm với bản thân mình, sống có ước mơ và dám thực hiện nó để tạo động lực cho xã hội. Vậy là quý lắm rồi, chẳng cần bàn luận cao xa về ba chữ “lòng yêu nước”.

Cao Huy Huân
Blog VOA

1- Nước Nam mình, giàu có và tươi đẹp. Con người, nhân hậu – Của cải, vô vàn – Phong cảnh, hữu tình. Những tưởng, chỉ với chừng ấy thứ,
Hoàng Trung Hải, nguồn Internet
cũng đủ để cho dân mình, có cuộc sống, còn sướng hơn cả Tiên, ở trên Thiên đường. Nào ngờ, Trời xanh ghen ghét. Ông cố tình, sắp đặt cho Nước mình, nằm ngay cạnh thằng khổng lồ phương Bắc. Thằng kia, khốn nạn. Nhìn xuống nước mình, nó thèm nhỏ rãi. Chưa bao giờ, nó nguôi giấc mộng, thôn tính và sát nhập nước Nam. Để thực hiện giấc mộng đó, nó triền miên gây chiến. Khiến Nước mình, chẳng lúc nào yên. Bao nhiêu lần đến – bấy nhiêu lần, chúng bị tống cổ về. Ấy thế mà, vẫn chẳng chừa.

Đến Nước mình, thì dễ. Bởi, thế và lực của giặc, vượt trội. Đã thế, còn được sự tiếp tay của bè lũ bán nước. Tiêu biểu, như Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc… Lũ táng tận lương tâm này, ươn hèn với giặc. Nhưng, lại hết sức tàn ác, với đồng bào của mình. Tài hèn – trí cùn, muốn độc quyền và đặc lợi, chúng buộc phải, dựa vào ngoại bang. Cho nên, quì gối bán nước và mở toang cửa, để rước giặc vào nhà. Sau đó, cả bọn cướp nước, lẫn bè lũ bán nước, dựa vào nhau, để hà hiếp dân mình. Dối Trời, lừa Dân – Gây binh, kết oán. Tội của chúng, chất chồng.

Ở đâu, có áp bức – ở đó, có đấu tranh”. Người nước Nam mình, cũng vậy. Khi thì đeo gươm – khi thì cầm gươm, chưa bao giờ có chuyện, dân mình chịu khuất phục, mà phải hạ gươm, trước quân xâm lược. Trải qua, nghìn năm Bắc thuộc, nhưng Dân tộc mình, vẫn trường tồn. Giặc phương Bắc, không sao đồng hóa nổi. Chính vì thế, hồi kết, luôn có hậu: Giặc phương Bắc, đều phải ôm đầu máu, mà tháo chạy – Bọn bán nước, đều phải bám theo chân quan thày, mà cuốn xéo khỏi Việt nam. Nắm xương tàn của chúng, vĩnh viễn, nằm lại nơi đất khách – quê người. Ngàn đời sau, dân Nam, vẫn nguyền rủa chúng.

2- Đồn rằng, sau khi thua trận Kỉ Dậu, Càn Long, sợ vua Quang Trung lắm. Sợ đến mức, phải mời và khi biết rõ mười mươi, vua Quang Trung, chỉ phái “cát-ca-đơ” sang thăm. Thế mà, vẫn phải khúm núm đón tiếp và đằng đãi linh đình. Đánh, thì không dám. Đành phải mang nỗi nhục ấy, xuống Cửu tuyền. Ở đó, vẫn không quên giấc mơ, thôn tính nước Nam. Mấy trăm năm, bóp trán – Chẳng nghĩ được, kế gì. Héo hắt, ốm đến teo cả xương. Biết tin, Lê Chiêu Thống, lê bộ xương tàn, đến thăm. Nhìn thấy chủ, thằng bán nước, nhào đến ôm chân nó và khóc sụt sùi. Muốn quay trở lại nước Nam, nhưng chẳng thằng nào, dám mở mồm, nói ra chữ “đánh”. Thằng bán nước, hiến kế:

– Bệ hạ, hãy cử những thày Địa lý cao tay nhất, sang Việt nam. Để, yểm Huyệt và triệt Long mạch ở đó. Như thế, sẽ ngăn được chuyện: Nước Nam, sinh Đế. Một khi, không có Đế: Đất nước, sẽ bị điều hành, bởi lũ nhi đồng thối tai, “ăn chưa no – lo chưa tới”. Giống như thần, tầm nhìn của bọn này, cũng không quá cái lỗ mũi của chúng (ngôn từ hiện đại, kêu là, tư duy nhiệm kì). Chỉ cần, 1 cái kẹo mút, là có thể: xỏ mũi và dắt chúng đi đến bất cứ nơi nào, mà Bệ hạ muốn. Cái lũ ngu si ấy, sẽ kiên định, dẫn dắt cả Dân tộc Việt, đến chỗ chết. Bệ hạ, cần gì phải ra tay.

Thằng cướp nước, rầu rĩ:

– Cái ấy, từ thời cụ tổ nhà tao, đã làm. Nhưng, nào có ăn thua. Yểm bùa, đâu có dễ. Thứ nhất, phải tìm ra được “huyệt”. Giỏi, ai đươc như Cao Biền. Tuy biết rất rõ: Hồ Tây ở Hà Nội, linh thiêng. Nhưng, không tài nào, tìm ra được huyệt Phong thủy ở đó. Tìm ra được huyệt rồi, cũng phải đợi thời. Huyệt không mở, vô phương để yểm. Chắc, mày đã nghe danh cụ Tả Ao – Thánh Địa lí của nước Nam. Trong lúc ngao du thiên hạ, cụ tìm được huyệt Hàm Rồng. Cụ lẳng lặng về nhà, bàn với anh trai. Sau đó, đến ngày Hàm Rồng mở, 2 anh em, mang hài cốt của cha đến trước huyệt. Lúc này, Trời – Đất giao hòa, cuồng phong – bạo vũ. Chỉ nhìn thấy, 1 cái hang đen ngòm, sâu thẳm và toang hoác trước mặt. Người anh khóc và giữ chặt hài cốt của cha. Nhất định, không chịu ném nó xuống đó. Khoảng khắc sau, mưa tạnh – gió ngừng. Trời, thanh trong trở lại. Cái hang kia, biến mất. Lúc bấy giờ, người anh, mới tỉnh ngộ. Tiếc thay, mọi sự, đều đã muộn.

Cuối cùng, thày không cao tay, họa ngay vào người. Năm 1955, một đoàn kẻ ác nhà tao, khoác áo Văn công, sang thăm nước Nam. Chúng định yểm bùa, để triệt Long mạch ở Hồ Tây. Nhưng, chính chúng, đã bị lốc xoáy Hồ Tây nhấn chìm và cả cái lũ ấy, bị chết tiệt – bị chết sạch.

Thằng bán nước, cũng rầu rĩ không kém:

– Chẳng có lẽ, vô kế khả thi.

Đúng lúc, một thằng nghiện… Tam quốc, đi qua. Nó, chõ mõm vào:

Muốn chiếm Việt nam
Phải dùng nội gián
Muôn việc đủ cả
Chỉ thiếu Hán gian.

Nghe thế, cả 2 thằng, chợt bừng tỉnh. Chúng reo lên, “Ơ-rê-ka”. Rồi quay lưng lại với nhau. Mỗi đứa, lúi húi viết 1 chữ, vào lòng bàn tay của mình. Khi xòe ra, cả 2, đều có chữ黄Hoàng.

3- Lí lịch trích ngang:

Hoàng Trung Hải, người Hán.

Sói, đẻ ra ông. Bởi vì, bố ông, tên là Sì Sói.

Quê gốc: Long Khê – Chương Châu – Phúc Kiến – Trung Quốc.

Với cái bản lí lịch ấy, Hoàng Trung Hải, cụt đường tiến thân. Vì thế, thuê 1 thầy Phù thủy về, chập cheng cúng bái. Rồi phù phép, viết lại thành:

Hoàng Trung Hải, người Kinh.

Con ông Hoàng Tài.

Quê quán:Quỳnh Giao – Quỳnh Phụ – Thái Bình

Phản gián Việt nam, đâu có phải đồ ngốc. Chẳng tốn quá nhiều công sức, họ dễ dàng, lột mặt nạ của họ Hoàng. Sau đó, kiến nghị với Trung ương Đảng CS: Không được dùng ông này. Lý do: Sống cạnh Trung cộng – Biết dã tâm của nó. Bao đời nay, tiền nhân, dạy hậu thế: phải cảnh giác. Ngay cả lúc đi ngủ, cũng chỉ được, nhắm 1 mắt. Sơ sẩy, hậu quả khôn lường. Bài học Mỵ Châu, luôn còn nguyên giá trị.

Tôi kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu,
Trái tim lầm chỗ để trên đầu,
Nỏ thần vô ý trao tay giặc,
Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu.

Cảnh giác như thế, cho nên: Chẳng bao giờ, những chú Khách (Hoa kiều), có thể mon men, đến bất cứ 1 chân chức dịch nào, dù nhỏ. Thậm chí, ông Lê Duẩn, còn cực đoan đến độ: Tống cổ hết người Hoa, về Mẫu quốc của chúng. Cực đoan và cảnh giác như thế, cho nên: khi Trung cộng đánh ta năm 1979, thiệt hại, được giảm thiểu rất nhiều. Người Hoa trong đội quân xâm lược ấy, cùng lắm, làm đến chức thám báo – chỉ điểm. Không leo cao – trèo sâu được, chúng mù tịt về đối phương. Bởi vậy, chỉ dám, thò 1 chân sang Việt nam. Sau đó, té vội.

Phản gián Việt nam, tuy cần mẫn và giỏi. Nhưng, các anh, chỉ biết một, mà chẳng biết mười. Muốn giữ Nước, đúng là, phải làm như các anh. Ban lãnh đạo CS, không muốn thu nạp kiến nghị của các anh, chứng tỏ: Họ, không thiết tha, giữ Nước. Đối với họ, Hiến pháp, còn bị đặt dưới Cương lĩnh của Đảng. Thế thì, giữ Nước, sao quan trọng, bằng việc giữ Đảng.

Họ, “đối với dân giờ cay nghiệt, độc ác lắm” (lời của anh Hùng hói). Nói cách khác: Họ đang đối nghịch, với Nhân dân. Chẳng cần được Nhân dân ủng hộ, họ cũng vẫn giữ được Đảng. Bởi, đang đứng trên đôi chân:Bưng bít sự thựcdùng bạo lực, để trấn áp quần chúng. Đánh mất khẩu súng và cái dùi cui trên tay, ngay tức khắc, họ sẽ đổ nhào. Đó, là cách diễn giải thô thiển nhất, lời cựu Chủ tịch Nước CHXHCN Việt nam, ngài Nguyễn Minh Triết: “bỏ Điều 4, là tự sát”.

Sau bảy mươi năm trời đằng đẵng, nằm dưới ách cai trị của Đảng CS. Giờ đây, nước Nam mình, nham nhở – Xã hội, suy đồi – Tài nguyên, đã bị khai thác, đến mức cạn kiệt – Nợ nần, ngập đầu. Nhưng những người CS, không hề, có 1 giải pháp căn cơ nào, để giải quyết được, những vấn nạn kể trên. Hai cái chân kia, đã trở nên rệu rã trướcInternetcuộc sống khốn cùng của Nhân dân. Muốn tồn tại được, họ buộc phải, dựa vào cái chân thứ 3:ngã vào vòng tay lông lá của Trung cộng. Chính họ, nôn nóng, xin được làm ngôi sao thứ 6, trong cái lá Quốc kì Trung hoa. Đối tác, đồng ý. Nhưng, đặt điều kiện tiên quyết: Phải giao Việt nam, cho 1 thằng người Hoa. Thằng này, thông thuộc thông thổ của cả 2 bên. Do đó, nó sẽ là cầu nối, để dẫn dắt “đứa con hoang đàng” Việt Nam, mau chóng, trở về với đất mẹ Trung Hoa vĩ đại. Trong cái bối cảnh ấy, Hoàng Trung Hải, là con bài thích hợp nhất, được cả 2 bên lựa chọn. Ván bài, thành công hay không, phụ thuộc phần lớn, vào nhân vật này.

4- Hoàng Trung Hải, đẹp trai. Giống như bao người Hán khác, ông thuộc dạng, “ti hí mắt lươn”. Tuy vậy, chẳng thuộc hạng “trai thì trộm cướp – gái buôn chồng người”, như những kẻ tầm thường. Chưa ai, nhìn thấy ông, đi cùng lũ du thủ – du thực. Để, đá cá – lăn dưa và giật đồ của người khác. Ông có cách, để giật những thứ, còn lớn hơn nhiều của Dân tộc Việt. Dân tộc, đã cưu mang và nuôi ông khôn lớn.

Thân hình của ông, đồ sộ – Bản mặt của ông, phì nộn. Ngoại hình thường thấy, ở những kẻ, lười biếng và tham ăn. Bù lại, ông tốt nhịn. Thế nên, khi người ta tố ông, buôn lậu ma túy và giết người. Ông im lặng, chẳng thanh minh. Nhưng, cũng không trả thù, người tố cáo.

Trời phú cho ông, thông minh và sáng dạ. Bởi thế, mỗi năm, được lên 1 lớp và chưa bao giờ, bị thày cô, xếp cho cái loạihọc lực kém. Ông ứ tự ti, về chuyện này. Vì ông biết: Đảng CS, cần đếch gì, cái loại cán bộ học giỏi. Đảng cần nhất, loại cán bộ dễ bảo và biết cách “đầu tư”. Về khoản này, ông vô địch. Giỏi đến mức, là người Hán chính cống, nhưng khéo “đầu tư”, cho nên: “Cụ Mạnh ủng hộ tôi và nói đưa vấn đề lịch sử, chính trị, bản thân và gia đình tôi (tức ông Hải) vào két sắt khóa lại vĩnh viễn. Từ nay sẽ chẳng còn một ai (ít nhất, ông cũng nên, trừ cái lão Dân già) “dám”, hoặc “có thể” lật lại được vấn đề này nữa…”. Không những thế: “Các Cụ (tức một số lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng CS) còn hứa hẹn sẽ ủng hộ đưa tôi lên Phó Thủ tướng, Thủ tướng, và thậm chí Tổng Bí thư nữa”.

Họ Hoàng kia, thật “ếch”. Trung cộng, nó đã chấm cậu: Chẳng cần “đầu tư”, cũng có, cái kết quả ấy. Miễn sao, cậu phải đưa được “đội quân thứ 5”, vào Việt nam và làm cho nền Kinh tế của Việt nam, vừa nát bét – vừa phụ thuộc hoàn toàn vào nó. Trong đánh ra – ngoài đánh vào. Việt nam, muốn hay không, cũng phải trở thành thuộc quốc của Trung cộng. Gì chứ cái chuyện này, Hoàng Trung Hải, làm “trên cả mức tuyệt vời”.

5-Binh pháp Tôn Tử, “Hư thực thiên”, có viết: 故我欲战,敌虽高垒深沟,不得不与我战者,攻其所必救也.Cố ngã dục chiến, địch tuy cao lũy thâm câu, bất đắc bất dữ ngã chiến giả, công kì sở tất cứu dã.Đại ý: Khi ta muốn đánh, kẻ kia, dù có thành cao – hào sâu, cũng bắt buộc, phải chui ra, cho ta nện. Muốn thế, phải đánh vào nơi, chúng buộc phải cứu.

Một trong những nơi đó, theo Tào Tháo, đó là “giao lộ”. Cảng biển, nơi giao nhau của đường thủy – đường bộ (thậm chí, cả đường sắt nữa), là 1 ví dụ. Muốn đánh Việt nam, Trung cộng buộc phải chiếm cho bẳng được, những hải cảng này. Một công viêc, gian nan và tốn kém. Nhưng, nó đã được Hoàng Trung Hải, sang tay cho Trung cộng, một cách hết sức dễ dàng. Với danh nghĩa, xây dựng ở đó, nhà máy Nhiệt điện – nhà máy Luyện thép– cảng Bô xít … và “tiện thể”, cấu trúc nó, thành những cứ điểm quân sự. Cùng với nó, hàng sư đoàn bộ binh Trung cộng, dưới cái áo khoác, công nhân và chuyên gia, đã ém sẵn trong đó. Hữu sự, chúng từ đây nống ra và cắt vụn Việt nam.

Mình chẳng tin: đám tướng lĩnh và giới lãnh đạo của Đảng CS Việt nam, lại dốt đến mức, không nhận ra điều này. Vấn đề ở chỗ: Họ biết rất rõ, đó là “tử huyệt” phòng thủ của Đất nước. Nhưng,vẫn cố tình, giao chiêc “nỏ Thần” đó, cho giặc. Việc đó, nói lên cái điều gì? Chẳng quá khó, để trả lời, cho câu hỏi này.

Trong khi, lãnh đạo CS, không thiết tha với việc giữ Nước. Một động thái khó hiểu nữa, lại đến từ Hoa Kỳ: Họ dễ dàng đồng ý, bán vũ khí phòng vệ bờ biển, cho Việt nam. Câu hỏi, được đặt ra ở đây: Đảng CS Việt nam, mua vũ khí của các ngài, để chống ai? Chống Trung quốc chăng? Chỉ có thằng điên, mới đi chống lại, kẻ đang cưu mang mình. Không chống Trung quốc, những vũ khí ấy, chẳng nhẽ, dùng để chống lại Nhân dân Việt nam? Hay, dùng để chống lại, chính các ngài?

6- Họ Hoàng, rất giỏi. Vì thế, được giao trọng trách, giữ nồi cơm của Việt nam. Ít thôi, chỉ bao gồm, mấy lĩnh vực râu ria và làng nhàng. Tỷ như: công nghiệp, nông nghiệp, thương mại, xuất nhập khẩu, xây dựng, giao thông, tài nguyên – môi trường… Cùng với nó, cơ man nào là tiền của của Nhà nước và của Nhân dân. Chín năm, sau khi, Hoàng Trung Hải nhận việc. Việt nam, đã được hái những quả ngọt đầu tiên:

– Một nền “Công nghiệp” què quặt, với 2 đặc trưng cơ bản: cơ bắp và tuốc nơ vít. Không sản xuất được, cho dù, chỉ 1 con ốc vít, đủ tiêu chuẩn Quốc tế. Nhưng, vẫn nỏ mồm, nói không hề biết ngượng, về cái kế hoạch: “Biến Việt nam, trở thành nước Công nghiệp, vào năm 2020” (!)

– Cả nước, tràn ngập hàng Tàu, chất lượng tồi, kèm theo với nó, là độc hại. Từ cái tăm xỉa răng – cho tới, con Sư tử đá, nằm trước cổng Chùa.

– Một nền “Nông nghiệp”: Phụ thuộc vào Trung Quốc, từ con giống – cho đến đầu ra. Bị thao túng, từ số lượng – chủng loại cho đến giá cả Nông sản. Những chuyện, nhỏ như con thỏ, tỷ như “trồng cây gì và nuôi con gì”, Đảng đếch thèm quan tâm – Đảng mặc mẹ dân chúng. Tích nước khi nào – xả nước lúc nào, Đảng cũng khoán trắng cho ông Trời. Trời không lo được, Đảng năn nỉ, đi xin ông anh Trung cộng.

– Sản xuất xi măng, có 24 cái nhà máy. Trung cộng, trúng tổng thầu, có mỗi… hai mươi ba cái. Cùng với nó, là công nghệ và thiết bị lạc hậu. Các nhà máy Nhiệt điện và Thủy điện của Việt nam, cũng đều nằm trong tình trạng này. Tất cả, đều có chung đắc điểm: Giá thành quá đắt, so với chất lượng rất tồi của chúng. Tất cả, đều có chung đắc điểm: Nay ốm, mai đau – Chạy ậm ạch – Tốn nhiên liệu và hiệu suất, vô cùng thấp.

– Của nổi, là như thế. Của chìm, họ Hoàng cũng chẳng tha. Nó rước bố Tàu của nó đến và bán cho chúng, khoảng 60% giấy phép khai thác khoáng sản. Hậu quả, tài nguyên của Đất nước, bị bán ra một cách ồ ạt và rẻ mạt. Đồng thời, bị khai thác, một cách tàn bạo. Bất chấp, hiệu quả kinh tế, cũng như, tác động xấu tới môi trường. Chương trình Bô xít Tây nguyên, là 1 ví dụ điển hình.

Tóm lại, tất cả những nhân tố, có thể, gây bất ổn cho Xã hội Việt nam, từ An ninh Lương thực – An ninh Năng lượng, cho đến việc Phòng thủ Đất nước… Đều đã được họ Hoàng, đem về đặt đúng chỗ và, cài sẵn kíp nổ. Trung cộng, chỉ cần nhấn nút, Xã hội Việt nam, sẽ chìm trong hỗn loạn.

Với những “công trạng”, đã lập cho Tổ quốc Trung cộng, như đã kể ở trên. Họ Hoàng, xứng đáng, được bầu là “Công dân số 1 của nước CHND Trung hoa”.

7- Học lực, loàng xoàng – Tài năng, vớ vẩn. Nhưng có một thứ, họ Hoàng vượt trội, so với mọi người. Đó là thói, nói năng văng mạng. Xin kể, chỉ 1 ví dụ:

Ông ta, đã từng, đứng giữa thanh thiên – bạch nhật, sùi bọt mép – hùng hổ, nói cái giọng “sói đéo vào đây”. À quên, “chó đéo vào đây”, rằng thì là: “Thà là sống nghèo nhưng công bằng và yên bình còn hơn là cuộc sống giàu mà bon chen, không an toàn” (!) Đằng sau câu nói này, chứa rất nhiều ẩn ý:

– Dưới cái sự lãnh đạo tài tình và sáng suốt của Đảng CS, nước Nam, ngày một nghèo hèn và lụn bại. Đó, là 1 sự thật, mà ngay bản thân họ Hoàng, cũng không thể chối cãi. Ông ta, ngụy biện tiếp: Đất nước tuy nghèo hèn, nhưng ít ra, đang được “yên bình”. Đố thấy, bọn khủng bố, mang bom đến đe dọa. Giàu như Bỉ – Pháp – Nga, mà nay bị đánh bom – mai bị dọa giết, thì có ý nghĩa gì? Biết đâu đấy, dân các nước giàu, lại chẳng đang khát khao, muốn đổi hộ chiếu, cho người Việt nam ?

Nếu quả thật, ông và cái Đảng CS của ông, có niềm tin mù quáng đó, thì thưa rằng: Ở các nước Văn minh, người ta, dạy tỉ mỉ cho bọn trẻ con, kĩ năng sống. Một trong những kĩ năng đó: Khi gặp nguy hiểm, hãy tìm đến chú Công an. Đồn Công an, là nơi an toàn nhất. Nhưng, ở Việt nam, chính mồm anh Hùng hói, thú nhận: “trong 3 năm vừa qua có hơn 260 người chết trong quá trình tạm giam, tạm giữ”. Còn ở đâu nữa, tất cả, đều chết trong đồn Công an. Đồn Công an, mà còn không an toàn, xin hỏi ngài: “Nơi nào, trên Đất nước tôi, an toàn và yên bình?Những tổ chức khủng bố kia, cùng lắm, chỉ khiến cho vài nước sợ. Tổ chức khủng bố nào, khiến cả Thế giới, phải kinh hoàng và ghê tởm?”

– Dân chúng, chớ có mơ làm giàu. Làm được bao nhiêu, hãy nôn sạch cho Đảng CS. Một khi, đã trở thành, bọn khố rách – áo ôm, chẳng còn thứ gì, cho bọn tao bóp nặn: Chúng mày, sẽ được yên thân. Nhiều tiền – lắm của để làm gì? Ngoài chuyện, dễ mang họa, vào thân. Hãy nhìn tấm gương của bọn Địa chủ, trong Cải cách ruộng đất và bọn nhà giàu, trong chiến dịch đánh Tư sản mại bản, mà tự biết cách khu xử. Của cải mất, đã đành. “Tấm thân quí ngàn vàng khôn chuộc”, chúng ông, cũng chẳng tha. Nhớ cho kĩ, điều đó.

– Ông muốn ba hoa, về lẽ công bằng ư? Ở các nước Văn minh: Đất nước là của Nhân dân. Dân chúng, được tự do, dùng lá phiếu của mình, chọn ra những người giỏi nhất, để dẫn dắt họ. Đó, là lẽ công bằng.

Ở Việt nam, Đảng CS của các ông, bằng Điều 4 của Hiến pháp, đã ngang nhiên, tước đoạt những quyền đó, của những người dân chúng tôi. Những người CS các ông, chỉ là 1 thiểu số nhỏ. Đã thế, nào có giỏi giang gì. Nhưng, lại tự cho mình cái quyền: Đương nhiên, được thâu tóm mọi quyền hành và vơ vét sạch mọi nguồn lợi của Đất nước. Chỉ có lũ vô liêm xỉ, mới an nhiên nói rằng: “Đó, là lẽ công bằng

– Với cái năng lực hết sức tồi của các ông, xin hỏi: Bản thân ông, có bao nhiêu cái biệt thự? Bản thân ông, có bao nhiêu tiền – vàng? Ông ăn thực phẩm, loại gì? Ông thường xuyên uống rượu, loại gì? Con ông, có được học, trong những cái “chuồng học”, mà ngồi ở đó, có thể nhìn thấy cả tứ phương – bát hướng, hay không?… “Đầy tớ” như các ông, thì như thế. Còn “ông chủ” như chúng tôi, thê thảm hơn nhiều. Chúng tôi, đang sống trong khốn cùng và đói rách. Lũ khốn nạn, chúng gọi đó, là lẽ công bằng.

Họ Hoàng ơi, nếu là người được sinh ra trong 1 gia đình tử tế và được giáo dục một cách cẩn thận, ông phải nói lại, như thế này:

– Nước Nam mình, giờ đây: Đang sống trong nghèo (nợ ngập đầu) – Đang sống trong hèn (tung tăng, đi làm ôsin và làm đĩ, cho khắp các nước trên Trên đất này) – Đang sống trong sự không công bằng và đang sống, chẳng chút bình yên (Công an, thích bắt người, là bắt – thích thả người, là thả – thích đánh người, là đánh. Thậm chí, thấy ngứa mắt, là cho con người ta, xuống Âm ty liền. Xin lỗi, đối với các ông, Luật pháp, là cái con củ c..).

8- Có 1 lần, mình được ngồi chầu rìa, với vài tiền bối, thâm luận về họ Hoàng. Cám cảnh, một thằng người Hoa, văn dốt – võ nhát, múa may – quay cuồng trên Đất Việt, như ở chốn không người. Một bác già, đã phải bật khóc. Bác ngửa mặt lên Trời, mà kêu lên rằng:

– Trời hỡi Trời! Đất nước tôi, rồi đây, sẽ sớm được sát nhập vào Trung hoa. Con cháu chúng tôi, rồi đây, sẽ lại phải chém rắn – đuổi hươu, để giành độc lập. Thế giới, rồi đây, sẽ lại phải chuẩn bị giấy – mực, để ca ngợi: Việt nam, là 1 Dân tộc Anh hùng (!)

Trời hỡi Trời! Kiếp nạn này, Ông bắt Dân tộc chúng tôi, phải gánh chịu đến tận bao giờ, mới thôi?

Đợi bác, nguôi xúc động, mình thưa:

– Xã hội Việt nam, giờ đây: đầy tớ (Đảng CS), đang lấn Chủ (Nhân dân). Người dân, đang bị trói chân – khóa tay và bị bịt mồm. Chính vì vậy, những kẻ như Hoàng Trung Hải: mới có cơ, “múa tay trong bị” – mới có cơ, ngồi xổm lên mảnh đất Thăng long của chúng ta. Nhưng, bác hãy tin tưởng rằng: Triều chính hay thể chế, có thể thay đổi. Còn, lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của mỗi con dân Đất Việt, thì không.

Nước Nam mình, Địa linh – Nhân kiệt. Những kẻ manh tâm, muốn mang Hoàng Trung Hải ra, để trấn yểm nước Nam. Chúng, thật ngu ngốc. Hồn thiêng sông núi, đã hun đúc nên tính cách của Dân tộc Việt. Dân tộc này, sẽ tiếp tục đứng lên, quật cổ bọn cướp nước và bè lũ bán nước.

Bác đừng khóc. Hãy dành nước mắt, cho ngày Chiến thắng. Trước mắt, hãy tìm 1 cách nào đấy, để đóng góp công sức của mình, vào cuộc đấu tranh chung của cả Dân tộc. Ai cũng làm được như thế, ngày tàn của thày – trò nhà chúng nó, không còn bao xa nữa đâu.

Nguyễn Tiến Dân.
Tạm trú tại: 544 đường Láng – quận Đống đa – Hà nội.
Điện thoại : 0168-50-56-430.
Ba Sàm
P/S:

1- Hải ơi, khuyên cậu câu này: “Nếu không chịu được khói, hãy bò ra đi. Đừng ngoan cố, rúc sâu vào trong hang. Ngạt khói, chết uổng”.

2- Bài sắp lên khuôn, kĩ sư Lê Anh Hùng, gọi điện đến, trao đổi:

Nhìn thực tế, anh thấy vợ – chồng và con cái của em, hiện vẫn đang an toàn. Từ đó, có nhận xét rất chủ quan và phiến diện: “Bù lại, ông tốt nhịn. Thế nên, khi người ta tố ông, buôn lậu ma túy và giết người. Ông im lặng, chẳng thanh minh. Nhưng, cũng không trả thù, người tố cáo”. Điều đó, không đúng. Sự thật, Hoàng Trung Hải, đã tìm đủ trăm phương – ngàn kế, để trả thù vợ chồng em. Kể cả, mấy lần cho tay chân ám sát. Nhưng, vợ chồng em vẫn bình an. Đó là, nhờ may mắn và nhờ được Đấng Tối cao che chở. Anh có thể tham khảo, tại bài viết của em: “Đằng sau vụ Lê Thị Phương Anh bị bắt: Vai trò của Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang và tội bán nước của Nguyễn Phú Trọng – Trương Tấn Sang”.

Cảm ơn kĩ sư Lê Anh Hùng và trân trọng, giới thiệu tài liệu trên, với bạn đọc.

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cùng đoàn tham quan, kiểm tra tại cầu Cảng Sơn Dương thuộc dự án Fomorsa Hà Tĩnh. Ảnh: báo CAND
Mấy ngày vừa qua, tin tức về việc cá chết hàng loạt, trôi dạt vào bờ tại nhiều nơi trên bờ biển Việt Nam ở 4 tỉnh miền Trung từ khu công nghiệp Vũng Áng (Hà Tĩnh) qua Quảng Bình, Quảng Trị đến phía Nam tỉnh Thừa Thiên, Huế, được loan báo dồn dập trên nhiều tờ báo online trong và ngoài nước, kể cả các tờ báo lề phải trong nước như Tuổi Trẻ, Thanh Niên…

Đọc những tin tức này, nhìn những hình ảnh cá đủ các loại nằm chết la liệt trên bờ biển, đầu óc tôi tê liệt, không còn suy nghĩ được điều gì. Tôi muốn viết ra điều gì đó để biểu lộ sự tức giận, căm phẫn nhưng quả thật không biết mình nên bắt đầu từ đâu.

Thôi thì nghĩ được điều gì viết điều đó. Bài viết không nói đến những nguyên nhân còn đang được điều tra, tìm hiểu, chỉ nói đến sự im lặng một cách kỳ lạ, khó hiểu của 4 người lãnh đạo cao nhất trong chế độ cộng sản Việt Nam hiện nay là Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang, Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Thị Kim Ngân.

Bốn nhân vật lãnh đạo đất nước này hoàn toàn im lặng trước một biến cố mang tầm vóc quốc gia đang gây chấn động trong dân chúng. Vì lý do gì?

Sự viêc xẩy ra đã hơn nửa tháng, từ những phát hiện đầu tiên về đường ống dẫn thải chất độc màu vàng dài 1,5 km, đường kính 1,1m ở khu công nghiệp Vũng Áng Formosa, liên tục phun chất độc ra biển, lẽ ra phải được báo động nhanh chóng và có biện pháp tức khắc để ngăn chận thiệt hại, ô nhiễm môi trường nhưng không có cơ quan chức năng nào quan tâm hay phản ứng mà chỉ báo cáo, xin chỉ thị.

Thiệt hại về kinh tế cho 4 tỉnh dọc theo ven biển là bao nhiêu? Chưa ai dự đoán được nhưng chắc không dưới con số vài tỷ đô la Mỹ. Tuy nhiên, ảnh hưởng môi trường mới quan trọng, chắc chắn sẽ kéo dài vài chục năm, nếu cá chết do nước biển bị nhiễm độc bởi nguồn nước thải từ khu công nghiệp Vũng Áng. Thiếu phương tiện, tài chánh, chuyên môn, kỹ thuật… việc tái tạo môi sinh là điều nan giải.

Nghĩ xa hơn, đời sống những ngư dân trong các vùng biển này sẽ ra sao trong thời gian sắp tới? Những sa sút về thu nhập trong gia đình khi không còn đánh cá được nữa sẽ dẫn tới xáo trộn kinh tế trong xã hội, trở thành phản ứng dây chuyền. Thất nghiệp, đói kém sẽ tăng, ngư dân sẽ rời bỏ làng mạc, tràn về thành phố, đưa tới tình trạng trộm cướp là điều khó tránh khỏi khi họ không tìm được việc làm hay phương tiện sinh nhai khác.

Chuyện quốc gia đại sự, không ai trong tứ đầu chế Trọng, Phúc, Quang, Ngân quan tâm, chỉ thấy 2 ông Đinh La Thăng và Nguyễn Xuân Phúc thi nhau lên tiếng trong vụ quán cà phê Xin Chào bị kết án vi phạm hình sự vì khai trương với giấy phép trễ 5 ngày.

Giải quyết một việc chỉ cần viên chức chuyên môn ở cấp quận, huyện lại phải lụy đến 2 nhân vật cao cấp nằm trong bộ chính trị, một là thủ tướng, một là bí thư thành ủy. Thật không còn biết dùng ngôn từ nào để diễn tả khả năng lãnh đạo, sự hiểu biết tối thiểu của người cộng sản.

Lãnh đạo quốc gia ở các nước tự do, dân chủ như Mỹ, Đức, Pháp, Nhật, Nam Hàn… khi có biến cố trọng đại thì dù đang nghỉ hè hay đi công du ở hải ngoại cũng bỏ ngang, trở về nước để họp nội các, tìm biện pháp, lên truyền hình thông báo đường lối của chính phủ, trấn an, chia buồn với dân chúng.

Lãnh đạo của cộng sản Việt Nam thì ngược lại, khi có biến cố trọng đại như vụ giàn khoan HD 981 của Tầu cộng năm 2014 xâm phạm lãnh hải Việt Nam thì trốn chui trốn nhủi, câm như hến, không một người nào ló mặt ra hay có một lời nói nào để động viên, bày tỏ sự quan tâm của lãnh đạo đến biến động.

Chắc chắn Phú Trọng, Xuân Phúc, Đại Quang, Kim Ngân phải biết rõ sự việc cá chết hàng loạt nhưng họ không lên tiếng, chỉ cho một đàn em, thứ trưởng bộ Tài Nguyên và Môi Trường tuyên bố một cách ngu xuẩn là cá chết hàng loạt do hiện tượng thủy văn, nước biển nóng lên và thiếu oxy trong khi đã có những báo cáo về vụ xả chất thải độc hai ở Vũng Áng.

Tại sao? Chẳng qua khu công nghiệp Formosa do Tầu cộng tài trợ toàn bộ. Ra lệnh cho thuộc cấp điều tra, “làm rõ vụ việc” thì đụng chạm mạnh đến ông bạn láng giềng tham lam, hung ác, nham hiểm đang chống lưng cho chế độ.

Ngày 22.04.2016, hơn nửa tháng sau khi có những tin tức về cá chết hàng loạt tại bờ biển Hà Tĩnh nơi có khu công nghiệp Formosa, Nguyễn Phú Trọng thăm khu dân cư mẫu xã Thạch Văn và khu công nghiệp tại đó, đồng thời làm việc với ban chấp hành tỉnh bộ nhưng hoàn toàn không hề bước chân ra biển xem tình hình cá chết ra sao.

Sự lẩn tránh trách nhiệm, ngậm miệng ăn tiền, nói lên bản chất hèn hạ, khốn nạn tột cùng của các lãnh đạo trong chế độ cộng sản Việt Nam.

Thạch Đạt Lang
Ba Sàm

Cá chết hàng loạt ở miền Trung – Nguồn: Phapluatso.com
Quan sát thảm họa môi trường đang diễn ra ở vùng biển các tỉnh Bắc Trung Bộ không ngạc nhiên trước sự vô tâm và bất lực của toàn bộ hệ thống chính trị từ hành pháp đến lập pháp, vì thực tế họ không phải do dân bầu ra nên thật khó để đoái hoài đến quyền lợi của người dân. [1]

Bộ ngành thì bảo Vũng Áng là khu công nghiệp có yếu tố nước ngoài nên không vào được, Uỷ ban Nhân dân địa phương (Hà Tĩnh) thì bảo đang bận kiện toàn nhân sự không xuống được hiện trường, trong khi đó Đại biểu Quốc Hội và Đại biểu Hội đồng Nhân dân mang tiếng là đại diện cho ý chí, nguyện vọng của người dân nhưng cũng im lặng trong suốt mấy ngày qua.

Tuy nhiên, đáng ngại nhất vẫn là chứng kiến sự im lặng thụ động của các tổ chức đại diện quyền lợi của ngư dân, các nông hộ nuôi trồng thủy sản, bà con buôn bán thủy hải sản trong vùng - những người mà thảm họa này gây ảnh hưởng sát sườn nhất.

Hội Nông dân 6 tỉnh Bắc Trung Bộ đâu rồi? Tổng cộng nhân sự hàng ngàn người mà không làm gì được sao?

Hội nghề cá? Hội Nuôi trồng thủy sản các địa phương này đi đâu hết rồi?

Rồi bà con buôn bán thủy hải sản ở chợ hầu hết là phụ nữ, mấy ngày nay không bán được hàng thế thì Hội Phụ nữ 6 tỉnh này đi đâu hết rồi? Cũng hàng ngàn cán bộ chứ có ít đâu?

Các hội đoàn hưởng lương ngân sách, nhân sự được coi là cán bộ công chức nhà nước này thực sự đã hết hạn sử dụng rồi.

Trụ sở Hội Nông Dân Việt Nam. Ảnh: internet
Muốn bảo vệ quyền lợi một cách hiệu quả cho quyền lợi của nông dân, ngư dân, tiểu thương cần phải có những hội đoàn do chính họ lập ra, lựa chọn người đứng đầu và trả lương cho toàn thể nhân sự.

Có những hội đoàn như vậy, tin chắc là chỉ trong vài ngày toàn bộ thiệt hại của ngư dân, nông dân, tiểu thương 6 tỉnh Bắc Trung Bộ này sẽ được tổng hợp đầy đủ.

Các hội đoàn này cũng sẵn kinh phí để có thể tiến hành hoạt động điều tra và xét nghiệm các mẫu hải sản chết một cách độc lập, mà không cần chờ đến nhà nước.

Các thủ tục pháp lý sau đó đối với thủ phạm gây ô nhiễm cũng sẽ được tiến hành, dựa trên các báo cáo chân thực về thiệt hại của nông dân, ngư dân các tỉnh này cũng như kết quả điều tra đã được kiểm chứng một cách khoa học.

Nhiều lợi ích như vậy, nhưng chỉ vì nỗi lo ngại mơ hồ về 'thế lực thù địch' và tư duy xơ cứng giáo điều về 'xã hội dân sự' mà cho tới tận bây giờ, quyền tự do hiệp hội của người dân vẫn chưa được đảm bảo, bằng chứng là Luật về Hội qua hàng chục lần dự thảo kéo dài hàng chục năm vẫn chưa được thông qua.

Nếu có một lối thoát nào đó để giảm thiểu những bức xúc xã hội về các bất công đang hiện hữu bởi sự bất lực của hệ thống chính trị, thì đó chính là xã hội dân sự.

Cũng là cơ hội cuối cùng cho tất cả, để tránh thêm một cuộc bể dâu.

Nguyễn Anh Tuấn
Blog RFA
[1] Hà Tĩnh: Thảm hoạ môi trường, lãnh đạo tỉnh chưa có mặt tại hiện trường vì lo kiện toàn bộ máy
      Vụ cá chết: 'Chúng tôi không thể vào kiểm tra KCN Vũng Áng'
 
Top ↑ Copyright © 2011. Tiếng Chim Việt - All Rights Reserved
Welcome to Tiếng Chim Việt