Tiếng Chim Việt
Tin Nóng :
Bài Mới

Đăng bởi PhongCK on Chủ Nhật, ngày 25 tháng 9 năm 2016 | 07:29

Ngoại trưởng Phạm Bình Minh: Tình hình Biển Đông đe dọa hòa bình thế giới - Tư Liệu- Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam, Phạm Bình Minh.

Hôm nay 24/09, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Việt Nam ông Phạm Bình Minh đã có bài phát biểu trước Đại Hội đồng Liên hiệp quốc. Trong bài phát biểu của mình, ông Phạm Bình Minh thể hiện rõ quan điểm và lập trường của Việt Nam là đa phương hóa, đa dạng hóa, tôn trọng luật pháp quốc tế.

Việt Nam cũng bày tỏ lo ngại về việc các qui tắc cũng như luật pháp quốc tế đang bị đe dọa, khi nhiều nước có những hành động đơn phương, áp đặt, sử dụng vũ lực nhằm giải quyết các vấn đề an ninh quốc tế.

Không đề cập trực tiếp đến Trung Quốc và các nước liên quan, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam chỉ ra rằng tranh chấp Biển Đông là một trong những nguy cơ an ninh ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương “có thể đe dọa hòa bình, an ninh và thịnh vượng của khu vực và quốc tế”.

Chỉ ít ngày trước khi ông Phạm Bình Minh đến New York, Trung Quốc và Nga đã tiến hành tập trận trong hơn 1 tuần ở Biển Đông, dù địa điểm cuộc tập trận cách xa nơi có nhiều tranh chấp giữa Trung Quốc với Việt Nam và Philippines hàng trăm hải lý. Còn hồi đầu tháng 9, nói về phán quyết của Tòa Trọng tài quốc tế bác bỏ tính pháp lý của tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông, Tổng thống Nga Putin tuyên bố nước ông “ủng hộ lập trường của Trung Quốc” và “không công nhận quyết định mà tòa đưa ra”.

Ông Minh đề cập đến tình hình an ninh Châu Á, với hai điểm nóng là Bán đảo Triều Tiên và khu vực Biển Đông, nhấn mạnh rằng các bên liên quan phải hành xử kiềm chế, giải quyết xung đột bằng biện pháp hòa bình, tuân thủ luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước LHQ về Luật biển năm 1982. Ngoài ra, ông Minh còn kêu gọi các bên làm đúng theo Tuyên bố về ứng xử các bên trên Biển Đông (DOC) và hướng tới hoàn thiện Bộ qui tắc ứng xử trên Biển Đông (COC).

Việt Nam cam kết theo đuổi Các mục tiêu phát triển bền vững (SDGs), bảo vệ môi trường, chống biến đổi khí hậu.

Sau đây là trích đoạn ông Phạm Bình Minh nói về vấn đề Biển Đông trước Đại hội đồng Liên hiệp quốc:

“Khu vực Châu Á Thái Bình Dương, mặc dầu vậy, ẩn chứa nhiều nguy cơ xung đột, đặc biệt tại Bán đảo Triều Tiên và Biển Đông, tất cả đều có khả năng đe dọa hòa bình, an ninh và thịnh vượng của khu vực và thế giới. Trước những diễn biến phức tạp của tình hình Biển Đông, chúng tôi kêu gọi các bên kiềm chế, giải quyết xung đột bằng biện pháp hòa bình, tuân thủ luật pháp quốc tế, bao gồm Công ước LHQ về Luật biển năm 1982, tuyệt đối tôn trọng các qui tắc ngoại giao và pháp lý, tuân thủ Tuyên bố về ứng xử của các bên trên Biển Đông (DOC) và hướng tới hoàn thiện Qui tắc ứng xử Biển Đông (COC).”

Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam nói “sự đa phương, luật pháp quốc tế, hòa bình, hợp tác và phát triển” là những yếu tố chủ chốt để xây dựng “một khu vực châu Á-Thái Bình Dương hòa bình, ổn định và thịnh vượng”.

Trên bình diện quốc tế, ông Minh nhấn mạnh “Luật phát quốc tế vẫn là then chốt của một cấu trúc an ninh quốc tế ổn định và một hệ thống đa phương mạnh”. Tuy nhiên, ông khẳng định rằng “chính trị cường quyền và sử dụng vũ lực hoặc đe dọa dùng vũ lực trong quan hệ quốc tế vẫn là một mối đe dọa với hòa bình và an ninh quốc tế”, mặc dù ông không nêu cụ thể nước nào có những động thái kể trên.

Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam nói tình hình quốc tế hiện nay buộc các nước phải làm việc cùng nhau để “thúc đẩy sự đa phương và tuân thủ luật pháp quốc tế, vì hòa bình, hợp tác và phát triển bền vững”.

Ông phát biểu rằng Việt Nam tin rằng phải tăng cường sự đa phương và phải cải thiện hoạt động của các định chế đa phương, nhất là Liên hiệp quốc. Ông nói: “Liên hiệp quốc, kể cả Hội đồng Bảo an, phải cải tổ để bảo đảm công bằng, dân chủ và minh bạch nhiều hơn”.

Ông Minh cho biết Việt Nam đã quyết định ứng cử làm ủy viên không thường trực của Hội đồng Bảo An nhiệm kỳ 2020-2021 và sẽ tiếp tục gia tăng tham gia các hoạt động gìn giữ hòa bình của Liên hiệp quốc.

Việt Nam từng là ủy viên không thường trực nhiệm kỳ 2008-2009 và đã cử 12 sỹ quan tham gia 2 phái bộ gìn giữ hòa ở Nam Sudan và Cộng hòa Trung Phi.

VOA
Mời xem thêm: Biển Đông: TQ thừa nhận ngư dân chính là “dân quân trên biển” (Soha). – Mỹ lo xung đột Biển Đông bùng nổ lúc giao thời Tổng thống cũ-mới (Tin tức). – Mỹ cần sẵn sàng chống TQ ở Biển Đông (PT). – Trung Quốc tuyên bố tuần tra biển Đông: Mỹ có cương quyết? (ĐV).

‘Hợp đồng tình ái’ của hoa hậu Việt kiều Nga ‘vô giá trị’ - Hoa hậu Việt kiều Trương Hồ Phương Nga. (Hình: báo Lao Ðộng)

SÀI GÒN – Một email được cho là chứa đựng nội dung “hợp đồng tình ái” giữa “đại gia đòi quà” và hoa hậu Việt kiều Nga đang được lan truyền chóng mặt trên mạng.

Truyền thông Việt Nam loan tin, chiều 22 tháng 9, cộng đồng mạng xôn xao về nội dung email “Hợp đồng tình ái” được cho là của ông Cao Toàn Mỹ (39 tuổi), với nội dung chứa đựng những thông tin khá dung tục và kể cả nhắc đến số tiền hàng tỉ đồng giữa hai bên.

Theo báo Người Lao Ðộng, bản chụp cho thấy, email được viết vào năm 2013, được gởi bằng email cungtimhieu@gmail.com. Tuy nhiên, tính xác thực của email chưa được kiểm chứng và các cơ quan chức năng vẫn đang xác minh.

Trước đó, tại phiên tòa sơ thẩm ngày 21 tháng 9, bà Trương Hồ Phương Nga và bà Nguyễn Ðức Thùy Dung đã khai rằng, có một bản “hợp đồng tình ái” trị giá 16.5 tỉ đồng với điều kiện bà Nga phải “qua lại” với ông Mỹ trong vòng 7 năm, nếu trước 7 năm mà bà Nga bỏ ông Mỹ thì phải hoàn trả số tiền này. Nội dung bản hợp đồng được bà Nga đánh ra giấy, được ông Mỹ cho lăn tay. Về nội dung này, tại tòa ông Mỹ chưa phản ứng gì.

Bà Nga còn cho biết thêm, từ khi quen nhau ông Mỹ hay sang nhà chơi. Thứ Hai, Tư, Sáu ông đến từ trưa đến 23 giờ. Còn Thứ Ba, Năm, Bảy sau khi chơi tenis ông Mỹ mới ghé đến, thường vào khoảng 5 giờ chiều. Ngoài ra, mỗi tháng hai người đi du lịch cùng nhau, có khi đi nước ngoài. Lời khai này của bà Nga, ông Mỹ cũng chưa phản ứng tại tòa.

Một đoạn email gạ tình được cho là của ông Cao Toàn Mỹ. (Hình: báo Lao Ðộng)

Bên cạnh đó, tòa cũng đã công bố Nga đã có đơn tố cáo ông Mỹ vi phạm chế độ một vợ một chồng. Ngoài ra, tại tòa, ông Mỹ còn cho biết, có 2 lần tố cáo bà Nga. Cụ thể, lần đầu tố cáo vay mượn tiền không trả, lần thứ hai tố cáo lừa đảo.

Theo ông Nguyễn Thành Công, luật sư thuộc Ðoàn Luật Sư Sài Gòn, về bản chất, “hợp đồng tình ái” này như cách hiểu thông thường và như lời khai của bà Nga là một hợp đồng không có giá trị. Nếu có tranh chấp yêu cầu tòa án phân xử thì tòa sẽ tuyên hợp đồng vô hiệu vì hợp đồng này không điều chỉnh bất kỳ quan hệ nào.

Thêm vào đó, việc giao kết hợp đồng này, nếu có thật thì cũng vi phạm về đạo đức, vi phạm vào chế độ hôn nhân một vợ một chồng, khi một bên trong hợp đồng này là một người đã có gia đình. Nhìn ở bất cứ góc độ nào, một “hợp đồng tình ái” như vậy là hoàn toàn vô hiệu trước pháp luật.

Trường hợp “hợp đồng tình ái” là có thật thì bản chất vụ án “lừa đảo chiếm đoạt tài sản” đang tiến hành xét xử sẽ thay đổi hoàn toàn từ một quan hệ pháp luật hình sự trở thành một quan hệ dân sự với một hợp đồng vô hiệu.

Và cuối cùng, dù cho kết quả có như thế nào, thì bà Nga cũng sẽ phải hoàn trả cho ông Mỹ số tiền 16.5 tỉ đồng, cho dù là dưới hình thức “hoàn trả” cho nhau những gì đã nhận đối với một hợp đồng dân sự vô hiệu hay là “bồi thường” như một hình phạt bổ sung đối với một bản án hình sự.

Trương Hồ Phương Nga, cựu Hoa Hậu Thế Giới Người Việt tại Nga 2007, bị công an bắt ngày 19 tháng 3, năm 2015 tại quận 2, Sài Gòn với cáo buộc “lừa đảo chiếm đoạt tài sản.”

Người phía bị hại là ông Cao Toàn Mỹ (39 tuổi), giám đốc công ty VC. (Tr.N)

Người Việt

Một đất nước lãnh đạo toàn bộ Ma dzê in Việt Nam. Ảnh chỉ mang tính chất minh họa..

Sau phiên tòa xử y án Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh và chị Nguyễn Thị Minh Thúy, Luật Sư Trần Quốc Thuận nói: “Ðây là phiên tòa của thế kỷ 19. Vâng, đây không phải là phiên tòa văn minh của thế kỷ 21.” Mạng Bauxite Việt Nam nhận xét: “Trong một ngày ròng rã chính quyền Hà Nội đã diễn lại những trò nhàm chán mà họ từng nhiều phen diễn, tuy cách đóng trò thì ngày càng dở, càng tồi,…” Và gọi cuộc trình diễn này là “Một phiên xử tự đóng đinh lên trán.”

Các quan tòa đang tự đóng đinh lên trán. Trong một phiên tòa khác, tòa án chỉ xử một bị can là Vũ Văn Bình 10 năm tù, về tội giết anh Ðỗ Ðăng Dư, mà không hỏi đến các nhân viên điều khiển trại giam; trong khi gia đình nạn nhân và các luật sư đều khiếu nại vì những thương tích của anh Dư nặng nề hơn, một mình Bình không thể phạm tội được. Lời khiếu nại về việc bắt giam trái phép em Ðỗ Ðăng Dư cũng không được ai nghe. Trang facebook của Luật Sư Lê Văn Luân nói tòa án Việt Nam xử theo “Luật rừng” và “Tư pháp Việt Nam là một trò hề!”

Nhưng không phải chỉ có ngành tư pháp Cộng Sản mới tự đóng đinh lên trán. Toàn thể chế độ đang tự đóng đinh lên trán. Thí dụ, không ai bắt buộc một người cầm đầu chính quyền phải dùng tiếng Anh; nhưng ông Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc đã tự biến mình thành một anh hề khi phát ngôn những tiếng “Ma dzê in Việt Nam.”

Lần đầu đọc bản tin “Ma dzê in Việt Nam,” ký giả này thực không quan tâm. Vì đó chỉ là một chuyện cười nho nhỏ. Chuyện này là nhỏ, vì bao nhiêu nhà chính trị các nước khác họ cũng không biết tiếng Anh; thủ tướng Thổ Nhĩ Kỳ, ông Erdogan cũng không nói tiếng Anh. chẳng sao cả. Nhưng chuyện này đáng cười, vì cúng ta thấy một lãnh tụ ăn mặc đỏm dáng đọc bài diễn văn giữa một hội nghị quan trọng, ông ta không biết tiếng Anh mà lại thích nói tiếng Anh. Nói để làm gì? Ðể cho thiên hạ thấy mình có vẻ sang, mình thích ứng được với thời đại, khi cả thế giới đua nhau nói tiếng Anh.

Ðiều tức cười đầu tiên là đám thính chúng ngồi nghe ông Nguyễn Xuân Phúc nói đều là các nhà kinh doanh hoặc quản đốc xí nghiệp, trong cái hội nghị gọi tên rất nổ: “Doanh nghiệp Việt Nam – Ðộng lực phát triển kinh tế của đất nước!” Những người ngồi nghe chắc đều biết chút tiếng Anh, ít nhất là những nhà xuất cảng, họ sẽ bán ra ngoài những món hàng ghi “Made in Việt Nam;” nghĩa là “làm tại Việt Nam.” Chắc họ phải biết phát âm bốn chữ này theo lối “ngôn ngữ của Nữ Hoàng.” Cho nên khi họ nghe ông Nguyễn Xuân Phúc phát âm mấy chữ đó là “Ma dzê in Việt Nam,” theo lối đọc chữ Quốc Ngữ, chắc nhiều người không biết ông ta đang nói gì. Khi nghe ông Phúc lớn tiếng, lên giọng nhắc lại “Ma dzê in Việt Nam,” “Ma dzê in Việt Nam,” “Ma dzê in Việt Nam,” đến ba bốn lần tiền nhau, thì ai cũng phải nhận ra rằng ông Phúc đang đọc bốn chữ “Made in Việt Nam” trong bài diễn văn soạn sẵn. Nhận ra điều này, chắc ai cũng phải bật cười. Cũng như khi mình nghe một người ngoại quốc nói tiếng Việt sai dấu giọng, “muôn năm” lại phát âm thành “muốn nằm;” hay “chúc tết” đổi thành “chục tẹt.” Nếu quý vị vào YouTube.com và gõ: “nguyen xuan phuc noi tieng anh” sẽ thấy rất nhiều người đưa đoạn phim này lên, sẽ được nghe 30 giây đồng hồ giải trí.

Ai cũng ngạc nhiên khi coi đoạn phim nghe ông Nguyễn Xuân Phúc hô khẩu hiệu “Ma dzê in Việt Nam,” ba lần liên tiếp, mà không nghe thấy ai cười cả. Giải thích làm sao? Hoặc là tất cả phòng không ai nghe ông ta đang đọc bài cả. Toàn những khẩu hiệu rỗng tuếch nghe hàng ngàn, hàng triệu lần rồi. Nhưng dù đang ngủ gà ngủ gật thì nghe hô “Ma dzê in Việt Nam” đến lần thứ ba cũng phải thức dậy chứ?

Hoặc là ai nghe đến chỗ ông Phúc nói tiếng Ăng Lê cũng muốn bật cười, nhưng cố bịt miệng nín thinh. Vì e ngại. Sợ làm cho ông mất mặt chăng? Nếu họ vừa cười vừa hồ hởi vỗ tay thì chắc ông Phúc sẽ tưởng họ hoan hô ông, không biết họ cười cái trò hề ông đang trình diễn. May mà người soạn diễn văn cho ông Phúc không cẩn thận viết thêm tiếng Tây Ban Nha. Trong những quần áo làm tại Việt Nam thường vẫn ghi thêm “Hecho in Việt Nam” nữa. Ðố ai đoán được ông Nguyễn Xuân Phúc sẽ đọc bốn chữ này cách nào! Có thể mở một cuộc thi có thưởng!

Có thể bỏ qua khi một người Việt Nam không biết tiếng Anh. Nhưng một điều khó tha thứ là một ông thủ tướng lại nói sai tiếng Việt. Trong bài diễn văn, ông Phúc gọi mấy chữ Ma dzê in Việt Nam là “thương hiệu.” Ông nói chính quyền sẽ “tạo điều kiện cho doanh nghiệp phát triển và hội nhập để không những phát triển kinh tế trong nước mà còn có nhiều doanh nghiệp xuất khẩu ở nước ngoài, mang thương hiệu mà ta hay gọi là ‘Ma dzê in Việt Nam!’” Phải có người chung quanh dạy cho ông thủ tướng biết hai chữ “thương hiệu” nghĩa là gì. Ðó là tên gọi của một món hàng hay một nhà sản xuất, khi tên gọi trở thành “thương hiệu” thì không ai khác được sử dụng. Bốn chữ “Made in Việt Nam” nhà sản xuất nào ở Việt Nam cũng có quyền dùng, tuyệt đối không phải một thương hiệu.

Ai cũng có thể cười bể bụng vì ông thủ tướng đọc “Ma dzê in Việt Nam” như một cụ bà nhà quê chưa bao giờ ra tỉnh. Nhưng sau khi cười, nghĩ đi nghĩ lại sẽ không cười được nữa.

Bởi vì câu chuyện này không phải chỉ cho thấy khả năng phát âm tiếng Anh của ông Nguyễn Xuân Phúc. Nó còn cho ta thấy một người như ông hầu như không gặp gỡ, không trao đổi, không có quan hệ gần gũi với hai loại người. Một là giới trẻ có đi học. Hai là giới kinh doanh.

Thanh niên Việt Nam học hết bậc trung học bây giờ chắc ai cũng phải biết nói đúng những chữ Made In Việt Nam, tuy không phát âm hoàn toàn giống người Anh, người Mỹ hay người Canada; nhưng ít nhất khi nghe người ta biết đang nói cái gì. Những bạn trẻ đã tốt nghiệp đại học về các ngành khoa học, kỹ thuật hoặc kinh tế, doanh thương, chắc đều biết cách nói những chữ này đúng tiêu chuẩn. Ai có dịp tiếp xúc với họ chắc cũng học được cách nói mấy tiếng đó trong tiếng Anh như thế nào. Ông Nguyễn Xuân Phúc không biết. Chứng tỏ ông ta không gặp gỡ, giao thiệp với lớp trẻ này. Có dịp gặp họ, chắc ông chỉ nói chứ không bao giờ lắng nghe cả.

Loại người thứ hai chắc phải biết phát âm mấy chữ Made In Việt Nam giống tiếng Anh, là các nhà kinh doanh ngành xuất cảng. Họ là tầng lớp tiên phong hy vọng sẽ mang ngoại tệ về cho nước Việt Nam. Nếu gặp họ nhiều lần, nghe họ nói về công việc của họ, chắc người dốt tiếng Anh nhất chắc cũng biết họ đọc bốn chữ đó ra sao. Trừ khi mình không chịu lắng nghe, chỉ nói thôi. Mà lại chỉ nói những chuyện tào lao, tuyên truyền trống rỗng.

Ông Nguyễn Xuân Phúc sống hoàn toàn xa cách hai lớp người kể trên. Hơn nữa, có vẻ ông không bao giờ tiếp cận những người có học, nói chung. Cũng không bao giờ gặp gỡ những người đã từng đi ngoại quốc, đi bất cứ nước nào họ cũng thấy phải biết đôi chút tiếng Anh. Không cần biết nhiều, nhưng ít nhất mấy chữ “Made in…” ai cũng biết.

Có lẽ ông Nguyễn Xuân Phúc không phải là người duy nhất trong Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Việt Nam sống xa cách với những người có học nêu trên đây. Từ nửa thế kỷ nay quyền lãnh đạo đảng Cộng Sản nằm trong tay những người như vậy. Cả sự nghiệp của họ được đặt trên khả năng vận động trong đảng, cạnh tranh với những cán bộ cùng cấp với mình để mong leo lên bậc thang cao hơn. Họ mất hết thời giờ vào các cuộc tranh đấu nội bộ. Khi nắm được quyền hành rồi thì họ cũng chỉ dùng tâm lực và thời giờ để kiếm các, thu hồi vốn và thêm càng nhiều lợi lộc càng tốt.

Những người như vậy không có khuynh hướng tự nhiên muốn gặp gỡ người ngoài, những người có học. Mà họ cũng không đủ thời giờ làm việc đó. Nguy hiểm nhất cho đất nước là họ không có nhu cầu tìm hiểu giới trẻ có học. Giới trẻ Việt Nam có học và đang sống ở các thành phố là thành phần xây dựng kinh tế quốc gia trong tương lai. Phần lớn họ đang vào Internet. sử dụng iPhone, có trang Facebook riêng. Qua các phương tiện tân tiến đó, họ mở mắt nhìn rộng ra thế giới bên ngoài. Họ được đào tạo qua những thông tin đại chúng quốc tế. Chúng ta yên tâm vì lớp trẻ Việt Nam không thua kém ai trên thế giới, nếu họ có cơ hội tự phát triển. Khi một ông thủ tướng hay ông quốc trưởng, tổng bí thư không tiếp xúc, không gần gũi những người trẻ này, thì ông ta cũng không có cơ hội nhờ họ mà mở mắt của chính mình! Hơn nữa, ông ta cũng không biết những khó khăn, các tâm tư và nguyện vọng của lớp người trẻ đang vào đời để xây dựng đất nước.

Nước Việt Nam đang nằm trong tay lớp lãnh đạo như vậy. Ðó là những nhà lãnh đạo Ma Dzê. Ðó mới là điều rất đáng lo lắng, sau khi chúng ta cười về những chữ “Ma dzê in Việt Nam!”

Ðất nước mình anh hùng như vậy, giải phóng dân tộc như vậy, tại sao không thể xuất khẩu lớn được?”

Không rõ cách đọc như trên là do ông Phúc vô tình theo thói quen, hay ông cố tình đọc như vậy để chọc cười cho các doanh nghiệp?

Những gì diễn ra trong video cho thấy đã không có tiếng cười nào vang lên sau màn trình diễn tiếng Anh ngớ ngẩn của ông Phúc.

Bạn đọc #Danlambao

Ông lập lại ba lần

Ðất nước mình anh hùng như vậy… tại sao lại không xuất khẩu lớn được?

Một phiên xử tự đóng đinh lên trán

Bauxite Việt Nam, Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh vẫn nhận 5 năm tù giam, và chị Nguyễn Thị Minh Thúy 3 năm, đúng y như án sơ thẩm. Anh Ba Sàm dõng dạc nói lời cuối: “Một lần nữa, tôi tuyên bố là tôi vô tội. Tôi tự hào vì những gì mình đã làm từ 9 năm qua – 7 năm làm báo và 2 năm đi tù.”

Trong một ngày ròng rã chính quyền Hà Nội đã diễn lại những trò nhàm chán mà họ từng nhiều phen diễn, tuy cách đóng trò thì ngày càng dở, càng tồi, vì người vào vai trong thâm tâm cũng không còn tin ở lý lẽ được giao nên đành chấp nhận giữ một vai gượng gạo, lấy lệ, chỉ gọi là đọc bài học thuộc một nhà nước có chính quyền hẳn hoi, có lực lượng bảo vệ đông đặc, vũ trang gươm súng đầy mình, thế mà đối với một người tù lương tâm không tấc sắt trong tay lại sợ hơn sợ cọp; dù anh đã ở trong tòa án kín cổng cao tường vẫn phải tìm mọi cách cách ly anh với xã hội dân sự càng xa càng tốt.

“Ðây là phiên tòa của thế kỷ 19. Vâng, đây không phải là phiên tòa văn minh của thế kỷ 21,” LS Trần Quốc Thuận trả lời đài nước ngoài sau khi án xử xong.

Cuối cùng, chỉ có Vũ Văn Bình là bị lôi ra hành tội trong khi trách nhiệm của các quản giáo trại giam trong vụ này được lờ đi. Tòa vẫn bất chấp các đề nghị của luật sư, tuyên Vũ Văn Bình 10 năm tù giam, bồi thường 82 triệu, không khởi tố vụ án “ra quyết định trái pháp luật” đối với cơ quan tố tụng huyện Chương Mỹ vì đã bắt giam trái luật vị thành niên về tội ít nghiêm trọng (trộm cắp 2 triệu đồng).” Trên trang facebook của Luật Sư Lê Văn Luân, có người bình luận các xử án tại Việt Nam là theo “Luật rừng,” có người chỉ trích “Tư pháp Việt Nam là một trò hề!”

Học sinh một trường cấp II, xã Phú Mỡ, huyện Ðồng Xuân, mỗi ngày bơi 2 lượt qua sông đến trường trong mùa lũ, tự bơi, đu vào “phao” là can nhựa rỗng hoặc được phụ huynh cõng trên lưng bơi qua dòng sông lớn, nước chảy xiết sau giờ đến hoặc tan trường.

Ngô Nhân Dụng
Người Việt

Dòng nước cuốn trôi và làm sạt lở các bờ kè tại hiện trường sự cố vỡ đường ống dẫn dòng Công trình thủy điện Sông Bung 2.

Nhấp vào nút play (►) dưới đây để nghe


Thủy điện bậc thang

Sau khi đường ống dẫn dòng thủy điện Sông Bung 2 bị vỡ, chính quyền địa phương Quảng Nam lên tiếng trấn an người dân rằng sự cố này không thể gây nguy cơ vỡ đập liên hoàn nhờ có thủy điện bậc thang.

Ông Huỳnh Khánh Toàn, phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Quảng Nam, nói rằng nhờ hệ thống bậc thang mà thủy điện trên xả nước thì thủy điện dưới sẽ chủ động tích nước, nước sẽ xả theo bậc thang trên xuống các thủy điện bậc thang dưới cùng.

  Nếu làm thủy điện bậc thang mà có điều hành, tiết chế nước theo đúng luật của nó và có căn cứ khoa học sẽ không gây đến mức những sự cố mà người ta hay đổ lỗi cho nó.

- Phó Giáo sư Tiến sĩ Cao Đình Triều
Trong khi đó thì dư luận trong dân cho rằng thủy điện bậc thang trên Sông Bung 2 và Sông Bung 4 là một trong những nguyên nhân gây khô hạn, sạt lở bờ biển tại Quảng Nam.

Trong lúc hạn hán rồi sạt lở bờ biển tại Quảng Nam hơn hai năm nay chưa có dấu hiệu thuyên giảm, thời tiết khô hạn khiến lịch thời vụ của nông dân bị đảo lộn, thì người dân bày tỏ sự lo lắng trước thực trạng thiếu lũ, thiếu phù sa và thiếu nước tưới, những yếu tố cần thiết trong việc canh tác trồng trọt những ngày tới.

Câu hỏi đặt ra ở đây là hệ thống thủy điện bậc thang ở Quảng Nam có phải là nguyên nhân gây ra những tình trạng vừa nêu không. Chuyên gia về thủy điện bậc thang, phó giáo sư tiến sĩ Cao Đình Triều, viện trưởng Viện Địa Vật Lý Ứng Dụng thuộc Liên Hiệp Các Hội Khoa Học Kỹ Thuật Việt Nam:

“Bậc thang Sông Bung 2 nằm ở phía Tây tỉnh Quảng Nam, chuyện đổ lỗi thủy điện bậc thang liên quan đến chuyện sạt lở đất theo kiểu chụp mũ mình là không nên. Nếu làm thủy điện bậc thang mà có điều hành, tiết chế nước theo đúng luật của nó và có căn cứ khoa học sẽ không gây đến mức những sự cố mà người ta hay đổ lỗi cho nó.”

Ông nói vấn đề ở đây là khu vực miền Trung có sông ngắn mà độ dốc cao, nước lại theo mùa, mùa mưa thì có nhưng mùa khô thì không, vì thế cách đắp đập bậc thang là cách đúng về mặt khoa học, nhưng:

“Điều tiết nước như thế nào và thực hiện như thế nào mới là vấn đề phải để ý vì phải đi song song hai lợi ích. Một là lợi ích của thủy điện và hai là lợi ích của nông nghiệp tức lợi ích tưới tiêu, làm sao kết hợp cho nó chuẩn. Thứ hai là điều tiết nước cho thích hợp theo các mùa. Nếu làm được những việc ấy tốt thì thủy điện bậc thang của khu vực ấy là tốt.” 

Dòng nước cuốn trôi và làm sạt lở các bờ kè tại hiện trường sự cố vỡ đường ống dẫn dòng Công trình thủy điện Sông Bung 2
Đó là những điểm tích cực của thủy điện bậc thang ở Quảng Nam, còn mặt tiêu cực của nó, phó giáo sư tiến sĩ Cao Đình Triều phân tích tiếp:

“Thực ra nói tiêu cực về lý thuyết thì không có nhưng về thực tế thì có. Về chính sách, về cơ sở khoa học thì không sai nhưng về thực tế khi thực hiện cái nhiệm vụ đó thì bài toán là tích nước lúc nào, thoát nước làm sao. Đảm bảo được hai quyền lợi ấy nói thật là bao giờ nó cũng bị xung đột vì lợi ích của nhóm, bên nông nghiệp, bên tưới tiêu và lợi ích của thủy điện. Làm thế nào để kết hợp những cái đấy là trụ cột của rất nhiều yếu tố mà quan trọng nhất là vấn đề điều hanh của chính phủ. Không bảo đảm được những lợi ích đấy là hỏng rồi.”

Tuân thủ qui trình xây dựng

Trở lại sự cố vỡ đường ống dẫn dòng thủy điện Sông Bung 2 mà hậu quả là người dân lo lắng đến mức nêu giả thuyết có thể vỡ đập liên hoàn, phó giáo sư tiến sĩ Cao Đình Triều giải thích:

“Một đường ống vỡ mà lại liên quan đến bậc thang thì mình cho là không đúng. Vỡ đập liên hoàn và vỡ dòng dẫn khác nhau, bài toán là đập nằm ở vị trí nào, đập trên nằm ở vị trí nào. Khi xảy ra vỡ đập hoặc xảy ra vỡ đường ống mà lũ xuống bao nhiêu thì trong thiết kế người ta đã tính đến chưa? Nếu chưa tính đến mà nó tác động đến vỡ đập bên dưới thì khi ấy mình chưa có bài toàn thì làm sao lại nói thất ngôn thế được.

Khi xây đập thủy điện liên hoàn người ta phải tính hết tất cả những yếu tố về vấn đề vỡ đập, tức là phải có kịch bản vỡ đập. Nói ví dụ bậc 1 là bên dưới, bậc 2 là bên trên. Khi bậc 2 vỡ thì nước ở bậc 1 như thế nào, điều tiết như thế nào. Tất cả những cái ấy trong nghiên cứu là phải làm, nên đừng nói là vỡ trên sẽ vỡ dưới, không phải như thế. 

  Một đường ống bị vỡ chẳng liên quan gì đến câu chuyện bậc thang cả mà đấy là do công trình, do anh tuân thủ qui trình xây dựng, tuân thủ qui trình lúc nào thì được xả lũ. 

 - Phó Giáo sư Tiến sĩ Cao Đình Triều
Hậu quả thì thực ra xấu cho cả hai bên, người dân địa phương thì chịu cảnh mất mát tổn thất là do vỡ đường ống dẫn đến. Bản thân của chủ đầu tư cũng thiệt thòi. Bây giờ phải tìm kiếm nguyên nhân tại sao xảy ra vỡ đường ống.

Có nhiều cái phải để ý, đánh giá, nhìn nhận vấn đề một cách khách quan. Một đường ống bị vỡ chẳng liên quan gì đến câu chuyện bậc thang cả mà đấy là do công trình, do anh tuân thủ qui trình xây dựng, tuân thủ qui trình lúc nào thì được xả lũ. Còn thủy điện bậc thang cái gì có lợi thì mình nói là có lợi, cái gì chưa được và chưa được chỗ nào thì phải phân tích rõ ràng. Nói nôm na Việt Nam mình mà thủy điện theo dạng bậc thang là nhiều.”

Nói về những hệ thống thủy điện bậc thang ở Việt Nam thì lớn nhất nước và có công suất cao nhất là thủy điện bậc thang Sông Đà của miền Bắc. Thủy điện bậc thang lớn thứ nhì nằm trên vùng sông Vu Gia - Thu Bồn của miền Trung, và thứ ba là hệ thống thủy điện bậc thang trên sông Đồng Nai.

Đây là những nơi mà các khoa học gia, chuyên gia địa vật lý hay động đất thường cảnh báo là phải cẩn trọng, điều nghiên kỹ càng chứ không thể chặt khúc dòng sông hay phá rừng đắp đập rồi viện cớ vào tiềm năng cũng như tận thu tối đa lợi ích thủy điện mà quên đi tính bền vững, phù hợp môi trường cũng như thích ứng với sự biến đổi khí hậu.

Thanh Trúc
RFA

Theo một nguồn tin đáng tin cậy từ Sở XD Thanh Hóa, cô Trần Quỳnh Anh tên đầy đủ là Trần Vũ Quỳnh Anh hay còn được trìu mến gọi là “nàng Quỳnh Anh” - Trưởng phòng nhà và Bất động sản từ nhiều ngày nay không đến cơ quan làm việc, có thể cô ấy được chỉ thị trốn đi Hà Nội, Sài Gòn hoặc ra nước ngoài một thời gian để tránh báo chí săn đón và dư luận đàm tiếu.
Tin liên quan:
  1. Choáng với tài sản “khủng” bồ nhí Bí thư tỉnh ủy Thanh Hóa (1)
  2. BT Tỉnh Ủy Thanh Hóa và bồ nhí (2): Tại sao con trai cả của ông Trịnh Văn Chiến lại … nổi loạn?
Bí thư tỉnh ủy Thanh Hóa và "bồ nhí" cô Trần Quỳnh Anh tên đầy đủ là Trần Vũ Quỳnh Anh hay còn được trìu mến gọi là “nàng Quỳnh Anh”?

Thưa độc giả, những ngày vừa qua dư luận rất bán tín bán nghi về khối tài sản đồ sộ của bồ nhí bí thư tỉnh ủy Thanh Hóa, Trịnh Văn Chiến tại Thanh Hóa (biệt thư khu đô thị Bình Minh, biệt thự FLC Sầm Sơn, quần thể sân tenis cho thuê hồ Đồng Chiệc, biệt thự quận Thanh Xuân, nhiều xe ô tô sang trọng…). Có nhiều ý kiến bàn tán, đóng góp trên mạng xã hội, trên báo chí chính thống là liệu những thông tin trên liệu có xác thực hay không? Hay là có ai đó, thế lực nào đó chống phá bí thư Thanh Hóa để trục lợi… Để rồi ông bí thư lên tiếng là thông tin “bố láo, bịa đặt và không quan tâm”; Tỉnh ủy Thanh Hóa thì gửi các văn bản cho các cơ quan chức năng đề nghị bịt miệng báo chí và nhờ công an can thiệp bảo vệ bí thư; con trai ông Chiến thì phủ nhận tin đồn đó là “không bao giờ bổ tôi có …chuyện đó” mà không hề mảy may kiểm tra, điều tra xem thực hư có đúng như tin đồn hay không.

Tại sao ông Chiến, con ông Chiến và Tỉnh ủy, Sở xây dựng lên tiếng bác bỏ và còn thẳng thừng từ chối vào cuộc kiểm tra tài sản mà báo chí đã liệt kê rõ như ban ngày cô Trần Vũ Quỳnh Anh (Trần Quỳnh Anh) hiện đang sở hữu? Và điều càng khiến cho dư luận nghi ngờ hơn là tại sao cô Quỳnh Anh lại không lên tiếng. Cô ta nếu bị hàm oan thì phải lộ diện để thanh minh, bảo vệ hạnh phúc của mình vì –nếu cô còn chồng con, họ hàng, bạn bè nữa chứ, hơn nữa cô còn đường đường là Trưởng phòng nhà và Bất động sản của Sở xây dựng, đã tốt nghiệp khóa học Cao cấp lí luận chính trị và còn được quy hoạch, cất nhắc lên vị trí Phó giám đốc Sở XD nay mai?

Và có điều lạ hơn nữa, khi hàng loạt cơ quan báo chí đặt lịch làm việc với cô Quỳnh Anh và Sở XD Thanh Hóa đã làm rõ trắng - đen, đúng - sai để nhằm bảo vệ uy tin cho Bí thư Trịnh Văn Chiến thì lãnh đạo Sở này đều vòng vo chối từ, để rồi sau đó ra văn bản “thanh minh” bằng đôi ba dòng giải thích vu vơ, na ná như Tỉnh ủy trả lời - những thông tin trên là “bịa đặt, vu khống” và từ chối luôn vấn đề quan trọng nhất là kiểm tra tài sản cô trưởng phòng Quỳnh Anh, hành động đó càng khiến cho dư luận nghi ngờ là thật.

Chân dung Hot girl Trần Quỳnh Anh – vợ bé của Bí thư tỉnh Thanh Hóa Trịnh Văn Chiến với cuộc sống xa hoa.

Cô Quỳnh Anh trốn đi đâu?

Theo một nguồn tin đáng tin cậy từ Sở XD Thanh Hóa, cô Trần Quỳnh Anh tên đầy đủ là Trần Vũ Quỳnh Anh hay còn được trìu mến gọi là “nàng Quỳnh Anh” - Trưởng phòng nhà và Bất động sản từ nhiều ngày nay không đến cơ quan làm việc, có thể cô ấy bị đánh động từ trước khi báo chí đăng tải nên được chỉ thị trốn đi Hà Nội, Sài Gòn hoặc ra nước ngoài một thời gian để tránh báo chí săn đón và dư luận đàm tiếu. Có người cho biết là cách đây khoảng hơn 20 ngày thấy cô Quỳnh Anh lái chiếc xe Cadilac màu đen, BKS 30A. 01986 (xe thường ngày cô hay đi) đến cơ quan báo cáo xin nghỉ phép và cho đến nay vẫn chưa thấy trở lại Sở XD làm việc.

Và tin từ công an Thanh Hóa cung cấp thêm, cô Quỳnh Anh không chỉ có một khối tài sản “kếch xù” tại Thanh Hóa (đã được nêu địa chỉ cụ thể) mà ngay tại Hà Nội cô cũng sở hữu hai khu nhà đắt tiền. Trong đó có 01 căn biệt thự ở quận Thanh Xuân và 01 căn biệt thự 4 tầng, diện tích gần 200 m2 tại khu đô thị Đại Thanh, Thanh Oai, Thanh Trì (cách bán đảo Linh Đàm 2km) có mặt tiền rộng hơn 10m, tọa lạc vị trí Khu liền kề 3, số nhà 9. Riêng đất tại khu đô thị Đại Thanh hiện có giá giao động từ 57-60 triệu/m2.

Căn biệt thự 4 tầng, diện tích gần 200 m2 tại khu đô thị Đại Thanh, Thanh Oai, Thanh Trì (cách bán đảo Linh Đàm 2km)

Cũng theo nguồn tin mật từ công an Thanh Hóa, ông Trịnh Văn Chiến hiện không chỉ có tiền mà còn rất nhiều tiền. Hiện tại Ngân hàng TMCP Phương Đông, chi nhánh tại Thanh Hóa, lô 6-7, đường Phan Chu Trinh, Tp Thanh Hóa còn có một tài khoản do người nhà đứng tên trị giá 300 tỷ.

Để kiểm chứng đây có phải là những thông tin bịa bặt hay vu khống, chúng tôi rất mong được các cơ quan Trung ương, đặc biệt là cần sự vào cuộc quyết liệt và chỉ đạo từ phía đ/c Tổng bí Thư Nguyễn Phú Trọng, Ban nội chính Trung ương, Bộ Công an, Thanh tra Chính phủ làm rõ khối tài sản “khủng” của cô Trưởng phòng 30 tuổi Trần Vũ Quỳnh Anh. Đồng thời cho kiểm tra, thử AND công khai giữa ông Chiến và cháu bé trai con của cô Quỳnh Anh có phải cùng một huyết thống. Nếu đúng là sự thật thì xử lí nghiêm trước pháp luật, trả lại sự trong sạch cho Đảng, lấy lại lòng tin của nhân dân? Còn nếu thông tin là bịa đặt thì ông Chiến cũng được minh oan, uy tín của ông còn tăng lên bội phần.

P/s: Rất mong cơ quan truyền thông cần vào cuộc tìm hiểu chiếc xe cadilac BKS 30A. 01986 và căn biệt thự 4 tầng Khu liền kề 3, số nhà 9, khu đô thị Đại Thanh, Tả Thanh Oai, huyện Thanh Trì, TP Hà Nội xem có phải chủ sử hữu của Trần Vũ Quỳnh Anh không nhé. Rất cần sự chia sẻ của các bạn). Trân trọng!

Bí thư tỉnh ủy Thanh Hóa và con trai cùng "bồ nhí" Trần Quỳnh Anh?

Mời bạn đọc đón xem tiếp phần 4 của loạt bài này

Trịnh Văn Duy
TTHN

Ảnh: báo  giao Thông

Liên tiếp trong những ngày cuối tuần qua, tình trạng hai phóng viên bị công an đánh là bản tin xuất hiện trên nhiều mặt báo. Ngày 21/9/2016, phóng viên Đỗ Thanh Hải (báo VTC News) bị một nhóm công an viên của xã Cư Pô (huyện Krông Puk) tấn công thô bạo đến mức nhập viện. Hai ngày sau, sáng 23/9/2016, phóng viên Trần Quang Thế (báo Tuổi Trẻ) bị một nhóm người, trong đó có cán bộ của Đội cảnh sát hình sự CA huyện Đông Anh (Hà Nội), lao vào hành hung. Sử dụng bạo lực liệu đã thành nghiệp vụ của công an trong các tình huống muốn ngăn cấm chụp ảnh quay phim?

Tôi thấy nhiều nhà báo phẫn nộ, tôi thấy Hội nhà báo lên tiếng và mọi người phản ứng gần như lần đầu mới thấy chuyện đó. Rồi tất cả sẽ lại chìm xuồng và im lặng, bởi lời xin lỗi và có lẽ là cả chỉ đạo từ trên nữa.

Chuyện công an đánh nhà báo không còn lạ, bởi năm 2012, trong một cuộc hội thảo với nhiều nhà báo và blogger ở Thái Lan khi nhắc đến tình hình an toàn tác nghiệp ở Việt Nam, đoạn clip được ban tổ chức trình chiếu chính là cảnh quay công an tấn công hai nhà báo Nguyễn Ngọc Năm và Hán Phi Long (Báo VOV) rất thô bạo tại vụ cưỡng chế ở Văn Giang (tỉnh Hưng Yên).

Tôi còn nhớ cả khán phòng im bặt. Anh bạn nhà báo người Myanmar ngồi bên cạnh tôi hỏi thầm thì: nhà báo còn bị như vậy thì các bạn (những bloggers) sẽ như thế nào?

Chúng tôi im lặng xiết tay nhau, mỗi đứa theo đuổi một nỗi lo sợ cho sự an toàn của bạn bè bởi lúc ấy Myanmar còn chưa có tự do báo chí.

Tháng 1/2014, tôi nhìn thấy anh bạn mình xuất hiện trong một cuộc biểu tình cùng hàng chục nhà báo khác để đòi tự do cho một đồng nghiệp bị bắt giam khi đang tham gia điều tra tham nhũng. Vài tháng sau, trong một email ngắn ngủi hỏi thăm tôi, bạn nhắc lại những ngày chúng tôi ngồi bên nhau trong lớp học, nói về những giấc mơ văn minh, về tự do báo chí, về quyền con người, về những giá trị chúng tôi đang theo đuổi và kết thúc: “Quin ơi, tôi luôn nhớ tới bạn, nhớ tới thứ tự do mà chúng ta đang theo đuổi không chỉ dành riêng cho các nhà báo. Mọi thứ chỉ có thể thay đổi khi chấm dứt được tình trạng sử dụng bạo lực tuỳ tiện với những người đưa tin. Bạn tôi cẩn trọng nhé”.

Tôi luôn nhớ tới lời anh bạn này mỗi khi đọc tin ai đó bị công an đánh vì tác nghiệp, không chỉ là nhà báo, bloggers, mà bất kỳ người dân nào cũng vậy.

Khi sử dụng bạo lực để tấn công người đưa tin trong khu vực không hạn chế quay phim chụp ảnh nhằm ghi nhận thông tin là tội ác.

Mọi thứ có lẽ sẽ đã khác nếu năm 2012 Hội nhà báo đừng im lặng.

Mọi thứ có lẽ sẽ đã khác nếu khi đồng nghiệp bị đánh các nhà báo đừng ngồi vạch lá tìm sâu, bỉ bôi chê bai hay tìm lý do để cho rằng đồng nghiệp bị đánh là đáng.

Mọi thứ có lẽ sẽ đã khác nếu tất cả chọn cách lên tiếng vì thấy người khác bị tấn công bằng bạo lực chứ không phải phân loại chia phe vì tấm thẻ.

Có rất nhiều lời giải thích cho việc công an sử dụng bạo lực với nhà báo và những người dân khác. Trong đó, lý do nghiệp vụ luôn được viện dẫn bằng nhiều mỹ từ khác nhau.

Là một người hoạt động đã từng đối diện với nhiều tình huống bạo lực do công an gây ra, tôi tin rằng họ đã được huấn luyện để đánh đập bất kỳ ai có khả năng ghi hình, lưu giữ những khoảnh khắc sai phạm của họ.

Tôi không thể nào quên những ánh mắt vằn đỏ đầy hung tợn của hàng chục thanh niên bịt mặt đi kèm lực lượng công vụ kèm cặp tôi hay canh gác trước nhà tôi.

Tôi không thể nào quên những cú đánh dằn mặt của họ nhằm cản bước tôi.

Bạo lực luôn được công an sử dụng triệt để nếu hôm nay bạn im lặng khi chứng kiến người khác bị đánh, hãy nhớ điều đó.

Chỉ khi nào có biện pháp chấm dứt việc sử dụng bạo lực như là nghiệp vụ của ngành công an thì khi đó mới không có một ai bị đánh đập khi đang tác nghiệp nữa.


Mẹ Nấm

FB Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

TBT Nguyễn Phú Trọng làm việc với Đảng ủy Công an Trung ương. Ảnh: báo ANTĐ

Sáng 21-9, Hà Nội công bố Quyết định của Bộ Chính trị Khóa XII về việc chỉ định Đảng ủy Công an Trung ương nhiệm kỳ 2015-2020.

Tại buổi lễ, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Phạm Minh Chính đã công bố Quyết định của Bộ Chính trị về việc chỉ định Đảng ủy Công an Trung ương nhiệm kỳ 2015-2020, gồm 16 người; Ban thường vụ Đảng ủy gồm 7 người, trong đó có 3 Lãnh đạo Đảng, Nhà nước là: Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trần Đại Quang và Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.

Nhiều người hoảng hốt. Ông Trọng đương kiêm bí thư Quân uỷ trung ương, bây giờ nhảy vào thường vụ đảng uỷ bộ Công an. Có phải sắp đại loạn đến nơi không?

Bình tĩnh một chút sẽ thấy đây là phản ứng trực tiếp đối phó chuyện chạy trốn của Trịnh Xuân Thanh.

Việc khẳng định chính quyền đảng trị phi dân chủ, không còn là chuyện phải tranh luận, nhưng chỉ vì không thể chấp nhận chế độ mà lẫn lộn khái niệm đạo đức, đến mức bênh vực kẻ cắp, thì sẽ không còn công lý nữa.

Nếu tôi gọi Trịnh Xuân Thanh là một tên ăn cắp, sẽ có ai phản đối?

Tất nhiên, hắn không ăn cắp của đảng, đảng không có gì để hắn ăn cắp. Hắn ăn cắp của dân. Trong con số 3.300 tỷ đồng thất thoát thua lỗ, có một phần vào túi hắn. Đó là mồ hôi, nước mắt, thậm chí là xương máu của 3 triệu người dân lương thiện làm ra trong một năm.

Hắn có thể bây giờ chống lại đảng của hắn, nhưng hắn chống ai, thì hắn vẫn là thằng ăn cắp. Hắn ăn cắp của dân, thì dù hắn có trốn thoát vòng tay của tổ chức đảng của hắn, hắn không và sẽ không bao giờ chạy thoát khỏi lưới trời.

Hắn lách được kẽ hở của đảng luật, một thứ pháp luật vận hành bằng chỉ thị của lãnh đạo đảng, vọt được sang Đức hay đâu đó, bên ngoài Việt Nam. Nhưng khốn nạn cho hắn, ngoài Việt Nam, thì luật đảng không còn giá trị. Hắn sẽ không có lối thoát nữa. Sớm hay muộn thì hắn cũng bị bắt.

Hắn đang cố tình lập lờ đánh lận, bịt mắt thiên hạ bằng hoả mù chống đảng, để lách luật chính trị. Hắn trở thành một thằng ăn cắp có hạng là nhờ đảng của hắn. Hắn lên lon, lên chức là nhờ hắn biết đường tận tụy với đảng. Hắn có cơ hội để ăn cắp của dân, vì nhờ có đảng, hắn có địa vị, có quyền lực, và bởi vì đảng của hắn trao vào tay hắn một khối tài sản khổng lồ nhưng không có chủ nhân, gọi là tài sản quốc dân, tài sản thuộc sở hữu nhà nước. Nếu hắn không ăn cắp thì mới là một thằng ngu. Có cái chỗ nào có tài sản thuộc sỡ hữu nhà nước mà không có bọn ăn cắp có thẻ đảng. Vấn đề không phải là bắt thằng ăn cắp, mà việc cần trước hết là không để có cái gì vô chủ trước mặt bọn sẵn sằng ăn cắp ấy.

Nhưng của ăn cắp dù có nhiều cũng không thể vô hạn, và không thể đủ để chia khắp. Và nguyên nhân chính hắn bị đảng của hắn truy lùng bắt bớ, chính là trong đảng của hắn, hắn chỉ cung phụng được có một phần. Những kẻ đang tổ chức truy lùng hắn là những kẻ nằm ngoài số đó.

Bây giờ trốn được ra nước ngoài, hắn đang tìm cách tạo dựng cho hắn một hồ sơ chính trị. Hắn chống đảng của hắn vì hắn yêu nước, vì hắn không chịu được chế độ độc tài đảng trị. Hắn không chịu được hành vi đè lên luật pháp của chính ngài tổng bí thư đảng. Hắn không là thằng ăn cắp tiền của, hắn chống đảng vì một cuộc đấu tranh vì một nền dân chủ thật sự cho tổ quốc yêu dấu của hắn. Hắn phải được xem là nạn nhân chính trị. Bên cạnh cái biệt thự giá 5 triệu Euro, hắn sẽ còn được hưởng trợ cấp tị nạn. Hắn sẽ xin được quy chế đoàn tụ gia đình để đưa nốt những người còn lại. Hắn sẽ trở thành một lãnh tụ phong trào dân chủ cho Việt Nam.

Ông Trọng, trước hết không nằm trong nhóm những kẻ có phần ăn chia cái thất thoát 3.300 tỷ đồng đó. Có thể thấy, những kẻ xúm quanh ông Trọng hiện là những người này. Ông Đinh Thế Huynh, thợ cạo giấy, chuyên nghề lý luận, ông Tô Lâm, nguyên thứ trưởng Công An phụ trách An ninh đối ngọai, Trần Quốc Vượng, nguyên viện trưởng Kiểm sát tối cao, Trương Hoà Bình, Chánh án Toà án tối cao, Ngô Xuân Lịch, tướng mà làm bí thư… toàn những nhân vật chức vụ rất cao, nhưng không có phần chia trên chiếc bánh ăn cắp, mà chỉ tử tế thì có chút ít quà cáp.

Không nói tới chuyện khác, chỉ riêng cái bánh 3.300 tỷ này, lần theo con đường nào cũng dẫn tới chỗ Đinh La Thăng và Nguyễn Tấn Dũng. Ông Thăng là cấp trên trực tiếp của Trịnh Xuân Thanh và Vũ Đức Thuận, hai tên nhúng bùn trực tiếp, với chuyên môn nguyên là một kế toán trưởng, chưa biết chừng chính Đinh La Thăng mới là kẻ chủ mưu ăn cắp. Chính vì vậy mà xong chuyện, Trịnh Xuân Thanh lẩn như trạch, lánh thật xa, lặn thật sâu.

Nhưng ông Thăng sơ hở ở chỗ ông Thuận, tác giả Kami nói, ông Thuận này là tay hòm chìa khoá của ông Thăng, nghĩa là không được phép xa ông Thăng nửa bước. Chạy lòng vòng, nhưng khi ông Thăng được ông Dũng giao chức bộ trưởng giao thông, thì Vũ Đức Thuận về làm chánh văn phòng Bộ. Đầu tháng ba, ông Thăng vào làm bí thư Sài Gòn, thì lập tức Vũ Đức Thuận bỏ mặc Văn phòng bộ, lang thang vào Sài gòn chờ cho đến khi ông Thăng thu xếp khả dĩ yên vị, mới bổ nhiệm ông này thành phó chánh văn phòng đảng uỷ. Việc thu xếp này kéo hơi dài, thể hiện ông Thăng không hề làm chủ địa bàn và bộc lộ hoàn toàn bộ mặt thật của Đinh La Thăng.

Có thể dễ dàng đoán nhận ra, Đinh La Thăng là giải pháp thoả thuận giữa Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Phú Trọng, trả giá cho việc chấp nhận rút lui của ông Dũng trước đại hội XII.

Sài Gòn là khát vọng nung nấu của Nguyễn Tấn Dũng, vừa để trả hận Lê Thanh Hải, vừa nắm nguồn tấc đất tấc vàng, trong đó có kể đến con vịt đẻ trứng vàng trong tay Lê Thanh Hải là tập đoàn gốc Hoa Vạn Thịnh Phát. Ông Thăng làm ầm ĩ báo chí, trảm tướng, chỉ là để ra oai, phát tín hiệu dụ hàng đối với Vạn Thịnh Phát. Sự kiện khu ngã tư Nguyễn Huệ vào tay Vạn Thịnh Phát vừa rồi báo hiệu kết thúc cuộc mặc cả, và Vạn Thịnh Phát đã đầu quân cho ông Dũng và Thăng.

Nhưng việc khởi phát tiếng súng tấn công này cùng một lúc với việc ban hành văn bản số 13-TB/TW Thông báo Kết luận của Ban Bí thư về việc xác định tuổi của đảng viên có thể là một sai lầm nữa của ông Trọng. Ông không thể cùng lúc đánh cả ông Dũng lẫn ông Quang. Đây có thể là sự nôn nóng quá sức của ông Đinh Thế Huynh, vì có thể thời hạn giữa nhiệm kỳ đã đến quá gần. Buộc phải vừa bắn vừa dọn ngai.

Nhưng nếu vì bị ép quá, ông Quang sẽ lại quay lại với ông Dũng. Nếu phải đánh trận như vậy, ông Trọng và ông Huynh tất thất bại, chế độ sẽ sụp đổ. Ông Dũng chỉ có tiền và đội ngũ những tên ăn cắp sẽ không làm chủ được tình hình. Quân đội sẽ lợi dụng khoảng trống, và một chế độ quân phiệt do Tập đoàn 319 tài trợ sẽ được thiết lập. Cha con Phùng Quang Thanh có thể quay trở lại.

Nếu lực lượng quần chúng chưa sẵn sàng, khung kết cấu nền dân chủ chưa có, thì Việt Nam buộc phải đi qua một thời kỳ quân phiệt, tương tự như những gì từng xảy ra tại Myanmar, lịch sử Việt nam sẽ lại phải dừng lại ít nhất hai mươi năm nữa.

Nghiêm trọng, nhưng dư luận mải miết săn tìm Trịnh Xuân Thanh. Cái tội này có phần do Gió gây ra. Gió là chuyển động không khí từ chỗ áp suất khí quyển cao sang chỗ có áp suất thấp. Mà áp suất khí quyển thì giống như hiệu ứng cánh bướm, nói rằng, một con bướm vỗ cánh tại Bắc Kinh có thể gây ra bão ở New York. Nhưng khi Trịnh Xuân Thanh bị bắt, mà chắc chắn bị bắt, thì Gió có thể cũng tắt.

Bùi Quang Vơm
ABS
 
Top ↑ Copyright © 2011. Tiếng Chim Việt - All Rights Reserved
Welcome to Tiếng Chim Việt