Tiếng Chim Việt
Tin Nóng :
Bài Mới

Đăng bởi BTV VANEWS on Chủ Nhật, ngày 31 tháng 1 năm 2016 | 18:51

Ông Nguyễn Phú Trọng phát biểu bế mạc Đại hội XII. Ảnh: TTXVN
Bài viết nói về khả năng đổi mới của đảng CSVN; Âm mưu của Trung cộng thống lĩnh nền kinh tế thế giới; Mối quan hệ của đảng CSVN với Trung cộng trong tình hình hiện nay và nguy cơ VN trở thành thuộc địa của Tàu.

Phần I

Đã từ lâu, đâu đó trên các diễn đàn, các blog, đã có những tiếng thì thầm: “Những vấn nạn của đất nước hiện nay như tranh chấp biển đảo với Trung cộng, ngư dân bị bắn. kinh tế lệ thuộc và nhập siêu từ TQ. Người TQ qua VN mua đất đai. làm công trình tại những nơi trọng điểm. Những vấn nạn về kinh tế, nợ xấu, thâm hụt ngân sách,v.v…. Tất cả sẽ biến mất, NẾU, VN chịu trở thành một vùng tự trị của Tàu“.

Nếu đã cùng chung một nước, lại có chung ý thức hệ, không thể có chuyện kinh tế nhập siêu từ vùng này sang vùng khác. Không thể có dân vùng này đi ăn cướp của dân vùng kia và càng không thể có nạn tranh giành đất đai, biển đảo giữa các vùng. Tất cả đều thuộc về của chung.

Tiếng thì thầm, lẽ loi đó hoặc bị phớt lờ hoặc bị phản đối hời hợt vì người ta cho đó là lời nói của những kẽ tâm thần. Không ai thèm quan tâm hay tranh luận với những thằng điên!

Những vấn nạn trên của đất nước đã làm đảng CS khó khăn, lúng túng rất nhiều với nhân dân nhưng đảng vẫn có thể đối phó được. Bằng chứng là từ cuối năm 2011 đến nay, tình hình kinh tế, XH càng ngày càng tồi tệ, Trung cộng ngày càng lấn át, đảng vẫn bình yên! Không có một nhà nước dân chủ nào có thể trụ được với tình hình đất nước tồi tệ lâu như thế.

Nhưng vấn đề sắp đến mới là vấn đề đảng CS lo lắng vì nó liên hệ đến sự sống còn của đảng. Đó là những điều kiện để VN tham gia TPP (Trans-Pacific Partnership).

Mục đích chính của TPP là thúc đẩy phát triển KT qua việc tự do trao đổi thương mại và giúp đỡ giữa các nước thành viên.

TPP đòi hỏi phải có sự cạnh tranh bình đẳng trong mọi giao dịch. Sự cạnh tranh bình đẳng thể hiện qua việc làm giảm vai trò chi phối của nhà nước trong vận hành KT. Tự do báo chí cũng góp phần tạo ra sự bình đẳng và làm giảm sự can thiệp của nhà nước trong vận hành KT. Bình đẳng thể hiện qua việc nâng cao vai trò KT tư nhân, vai trò độc lập các tổ chức dân sự và nghiệp đoàn tự do.

Những đòi hỏi trên hoàn toàn chống lại những tín lý giáo điều của Nguyễn Phú Trọng. Sức ép lần này đến từ cả bên trong lẫn bên ngoài!

Trong suốt nhiệm kỳ vừa qua, Nguyễn Phú Trọng luôn tuyệt đối tin tưởng vào giáo điều của đảng ông ta. Tuyệt đối cho chủ nghĩa Mác-Lê, tư tưởng HCM là chân lý không thể thay thế. Tuyệt đối bảo vệ đảng, bảo vệ chế độ, tuyệt đối lấy KT nhà nước làm nền tảng của nền KT, tuyệt đối coi đất đai là sở hữu nhà nước và tuyệt đối cho CNXH là con đường duy nhất mà nhân dân VN phải đi tới..

Có người cho rằng Nguyễn Phú Trọng “cẩn trọng” trong việc thay đổi chỉ vì ông ta là người “tính toán khôn ngoan”, cho rằng Nguyễn Phú Trọng “không thân Trung Quốc” vì “đâu có lợi gì cho ông ta”!

Nguyễn Phú Trọng là người đứng đầu đảng CSVN, không phải bù nhìn. Bào chữa cho thái độ bù nhìn, chuyên “ngậm miệng ăn tiền”của ông ta chỉ là lời bào chữa ngây thơ.

Từ khi ông ta làm Chủ tịch QH năm 2006 đến hết nhiệm kỳ TBT thứ nhất vừa qua và chuẩn bị bước sang nhiệm kỳ thứ hai, có ai nghe Nguyễn Phú Trọng phát biểu câu gì, hay làm điều gì thay đổi có lợi cho tương lai đất nước không? Hoàn toàn không! Ông ta chỉ lên tiếng khi giáo điều của đảng ông ta có nguy cơ bị xâm hại.

Có thể Nguyễn Phú Trọng không thân TQ, nhưng chống TQ thì không, vì chống TQ tức là chống ý thức hệ giáo điều mà ông ta tôn thờ. Đã có nhiều bằng chứng cho thấy ông ta không và sẽ không bao giờ dám chống lại TQ.

Nhân dân cần một lãnh đạo đất nước có dũng khí “nói và làm” chứ không ai cần một lãnh đạo chỉ nói suông như Nguyễn Tấn Dũng hay chỉ biết “ngậm miệng” khi cần thiết nhưng khăng khăng bảo vệ giáo điều như Nguyễn Phú Trọng.

Từ đây, sau ĐH XII, trong những nghị quyết, những bài diễn văn của lãnh đạo, cán bộ các cấp sẽ tràn ngập những từ ngữ “đổi mới”, “hiện đại” để che đi những ‘tuyệt đối” đó. Nhưng “đổi mới” phải tuyệt đối không được làm mất đi tín lý giáo điều mà Nguyễn Phú Trọng và đảng của ông ta tin tưởng.

Giáo điều tạo quyền lực, quyền lực tạo ra tiền bạc. Tiền bạc lại tạo ra quyền lực riêng của nó. Đảng CS chiếm hữu tất cả. Bản thân tiền bạc không có gì là xấu, nhưng khi quyền lực do tiền bạc tạo ra, quay ngược lại, lấn lướt, làm giảm sức mạnh của giáo điều thì vấn đề bắt đầu phát sinh.

Quyền lực tiền bạc do giáo điều ban phát làm đảng viên CS ngày càng trở nên tham lam, lãng phí, tài nguyên đất nước bị bóc lột, chia chác, cạn kiệt. XH tha hóa đến mức không chịu đựng nỗi. Nguy cơ phẫn nộ của dân chúng có thể kéo theo sự hũy diệt giáo điều. Vì thế bằng mọi cách, quyền lực của tiền bạc phải bị chặn lại (chứ không tiêu diệt).

Dưới mắt Nguyễn Phú Trọng và đảng của ông ta, giáo điều CS là tín lý, là tuyệt đối, không thể bị xâm phạm tiêu diệt, chứ không phải lợi ích của đất nước và dân tộc.

Phần II

Trung cộng đang quảng bá cho con đường tơ lụa mới, trong đó con đường trên biển (the Maritime Silk Road) sẽ chạy dọc theo bờ biển VN, qua vịnh Thái Lan tới Phi Châu và đi xa hơn nữa. Con đường tơ lụa này sẽ giúp rất nhiều cho Tập Cận Bình đạt được “Giấc Mơ Trung Hoa” (the China Dream) của ông ta.

Con đường tơ lụa mới của TQ. Nguồn ảnh: internet

Nhưng VN với TPP và sự xoay trục của Mỹ có nguy cơ làm tan vỡ giấc mộng lớn của họ Tập, trừ khi VN trở thành 1 thể chế tự trị của TQ. Nếu ngày xưa tổ tiên của Tập Cận Bình thèm muốn VN một, thì ngày nay, với địa chính trị đặc thù của VN, Tập Cận Bình thèm muốn VN gấp ngàn lần.

Từ khi Trung cộng mở cửa đem tiền ra đầu tư nước ngoài, Trung cộng đã lũng đoạn, thao túng những nhà nước độc tài, tham nhũng tại đó để tha hồ vơ vét. Vơ vét tới mức hũy hoại nặng nề tài nguyên và môi trường của 49 nước Phi Châu, Myanmar và, tuy là đồng chí, VN không thể ngoại lệ.

Nhiều cuộc cách mạng đã xãy ra tại các nước đó (gần đây nhất là Myanmar). Nhưng tại VN thì không vì đảng CSVN chia xẽ chung giáo điều với đảng CSTQ (dù không hoàn toàn), đảng sẽ thẳng tay đàn áp để không bao giờ có cách mạnh nhung hay cách mạng màu nào được xãy ra tại VN.

Một đất nước đưọc lãnh đạo bởi một đảng giáo điều và quản lý bởi một nhà nước tham nhũng thì không là mồi ngon của nước này cũng là mồi ngon của nước khác, huống hồ đó là dã tâm của tên Đại Hán!

Cho nên, dù Nguyễn Tấn Dũng hay Nguyễn Phú Trọng làm TBT cũng vậy.

Gần 10 năm làm Thủ tướng, Nguyễn Tấn Dũng khiến đất nước bị kiệt quệ gần như phá sản, môi trường bị tàn phá nặng nề, cho phép TQ thực hiện hàng loạt những công trình trọng điểm chất lượng thấp với giá thành cao. Những tội ác đó, đảng CSVN không thể đứng ngoài vô can.

Nếu Nguyễn Tấn Dũng lên nắm quyền, Tập Cận Bình sẽ mua bằng tiền. Năm Cam (?) mà còn biết nói “cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền”, thì làm gì con cáo già họ Tập không biết?

Còn Nguyễn Phú Trọng? Suốt một thời gian dài là lãnh đạo, Nguyễn Phú Trọng không làm gì để thay đổi dù nhu cầu đất nước rất lớn và thế giới cũng thay đổi rất nhiều. Sự bảo thủ giáo điều của Trọng và đảng CS làm trì trệ và khốn đốn cả một dân tộc.

Trọng làm lãnh đạo, có lẽ họ Tập sẽ đở tốn hơn một chút. Kẽ sống bằng giáo điều thì vật chất xa hoa có thể bị xem là tội lỗi! Chỉ cần ca tụng tín lý của nó, nó sẽ trải thãm rước vào nhà. Và họ Tập đã làm điều đó nhiều lần với triều đại Trọng.

Dù gì, một đất nước bị cai trị bởi giáo điều và quản lý bởi một nhà nước tham nhũng, hay ngược lại, đất nước đó không là mồi ngon của nước này cũng là mồi ngon của nước khác. Và hiện nay, Trung cộng đang thèm muốn VN cho “Giấc Mơ Trung Hoa” của nó hơn bao giờ hết.

Phần III

Trở lại một chút với TPP. Trong trao đổi thương mại, TPP đòi hỏi các nước thành viên tham gia phải ưu tiên sử dụng nguồn nguyên liệu trong khối. TPP còn đi xa hơn đòi hỏi các nước thành viên phải có sự minh bạch, tôn trọng quyền sở hữu trí tuệ và giảm thiểu sự can thiệp của chính phủ (trong trao đổi thương mại).

Nếu đáp ứng được những yêu cầu trên, các nước thành viên sẽ hưởng lợi rất nhiều theo tiêu chuẩn quốc tế, không những về mặt KT mà còn về mặt XH. Tuy nhiên, nó đòi hỏi thành viên phải thay đổi cơ cấu quản lý của nhà nước cho phù hợp. TPP còn được xem như một đối trọng với những âm mưu của Trung cộng tại vùng Châu Á Thái Bình Dương.

Vậy TPP đối trọng lại với những âm mưu gì của Trung cộng?

Đó là Hiệp Ước Đối Tác Kinh Tế Toàn Diện Khu Vực (Regional Comprehensive Economic Partnership – gọi tắt là RCEP) bao gồm các nước ĐNA trong đó có VN và 6 quốc gia phát triển tại Châu Á như Úc, Nhật, Hàn Quốc, v.v…

Hiệp Ước Đối Tác Kinh Tế Toàn Diện Khu Vực (RCEP) không có những tiêu chuẩn khó khăn như TPP, nó chỉ là một hiệp ước nhằm thúc đẩy và tạo điều kiện trao đổi thương mại giữa các thành viên trong khối.

RCEP nếu thành công, sẽ tạo cơ hội rất tốt cho sự phát triển khu vực Châu Á Thái Bình Dương. Nhưng tham vọng của Trung cộng tại Biển Đông khiến các nước thành viên e dè vai trò của Trung cộng trong hiệp ước đó.

Để che đậy âm mưu Biển Đông, Trung cộng đưa thêm miếng mồi nhử KT khác. Đó là (1) đề nghị sử dụng đồng nhân dân tệ (the renminbi hay yuan) trong khu vực và (2) Trung cộng sẽ bỏ ra khoảng 40 tỹ đô la để xây dựng hai con đường tơ lụa mới, một trên đất liền (the Silk Road Economic Belt – SREB) và một trên biển (the Maritime Silk Road – MSR).

Hai con đường tơ lụa (SREB và MSR) này sẽ tạo ra những kênh vận chuyển nhanh với giá rẽ đi khắp thế giới cho tất cả các nước tham gia (Quy Nhơn của VN là một trong những điểm có thể được chọn để xây cảng). Khi đó, các nước nghèo, điều kiện thiếu thốn, có thể được hưởng lợi rất nhiều.

Đồng nhân dân tệ (the renminbi) sẽ tạo điều kiện để dàng cho các nước đang cần nguồn vốn rất lớn đến từ TQ, và nhất là giải quyết sự thiếu hụt ngoại tệ mạnh trong thâm hụt cán cân thương mại thường xuyên giữa các nước với TQ (hầu như tất cả các nước ĐNA đều bị thâm hụt mậu dịch với TQ).

Khó có điều gì chống lại được sự cám dổ của những miếng mồi đó và kiềm chế sức mạnh một khi nó đi vào hoạt động, trừ TPP và vai trò của Mỹ tại Châu Á Thái Bình Dương.

Trên bề mặt, những đề nghị của Trung cộng chỉ thuần túy là sự thỏa hiệp về KT nhằm tạo cơ hội cho hội nhập, phát triển KT và không quan tâm đến chuyện nội bộ của mỗi nước. Qua nó, Trung cộng hoàn toàn che dấu dã tâm về Biển Đông và âm mưu từng bước (hay nếu cần, chia với Mỹ) thống trị nền KT thế giới.

Phần IV

TPP là cơ hội lớn để VN “thoát Trung”. “Thoát Trung” là mong ước rất lớn của nhân dân VN yêu nước. “Thoát Trung” là thoát nạn mất nước. Nhưng “mong ước” đó đang gặp trở ngại từ chính giáo điều của đảng CSVN.

TPP là cơ hội để VN hội nhập thế giới thay vì chỉ hội nhập với TQ, trở thành thuộc địa của nó rồi mất hoàn toàn vào tay nó như Tây Tạng, Mông Cổ.

VN là một nước nghèo, lạc hậu, thế mạnh của VN chỉ là nông nghiệp và sức lao động trẻ. Nhưng truyền thống SX nông nghiệp của VN còn lạc hậu, tay nghề yếu và KT tư nhân manh múm, thiếu khả năng cạnh tranh, v.v…. Tất cả những điểm yếu đó có là trở ngại khiến VN không gia nhập được TPP không? Hoàn toàn không. Con nhà nghèo có chí, vẫn có thể học ĐH Harvard được như thường.

Trở ngại lớn nhất của VN là sự trì trệ và bảo thủ của đảng CSVN. QH của đảng CS sẽ họp để biểu quyết việc gia nhập TPP trong thời gian tới. Hãy chờ xem đảng CS sẽ đáp ứng những đòi hỏi cho việc gia nhập TPP như thế nào?

Nhưng gia nhập TPP chưa đủ! Muốn “thoát Trung” cần phải “thoát Cộng” mới đủ.

TPP là hiệp ước thương mại, không phải là hiệp ước liên minh phòng thủ chung. TPP cũng không ngăn cản quyền tự do chính trị của mỗi quốc gia.

Chính sách ngoại giao “ba không” hiện nay của đảng CSVN khiến sự xoay trục của Mỹ không giúp ích cho VN chống ngoại xâm. Vì thế, nếu VN gia nhập TPP, Trung cộng sẽ không cần phải ngăn cản.

Hơn thế nữa, nếu đảng CSVN tự nguyện trở thành khu tự trị của TQ sau khi gia nhập TPP, Trung cộng không những không bị thiệt hại mà còn đưọc lợi (cả hai đảng cùng lợi), đơn cử nhỏ, 80% nguyên liệu nhập từ Tàu, trong định nghĩa có thể phù phép nào đó, là nguyên liệu của VN. Vấn đề nhập siêu và thâm thủng ngân sách hoàn toàn biến mất.

Và xin nhớ, “tự trị” không có nghĩa là “lệ thuộc hoàn toàn”. Nó có thể biểu hiện công khai hoặc ẩn ngầm, dưới hình thức này hay hình thức khác, Hồng Kông là một thí dụ điển hình. Dĩ nhiên, một nhà nước độc tài không cần phải trưng cầu dân ý và cũng không cần cho dân biết về vấn đề đó.

TPP không phải là thuốc tiên trong khi con đường tơ lụa (trên biển – MSR) có thể đem nguồn tiền rất lớn từ TQ đến những công trình bến cảng, sân bay tại VN. Có phải chính vì thế mà Thủ tướng tương lai của VN, Nguyễn Xuân Phúc hứa sẽ cho mỗi tỉnh một sân bay?

Government’s first duty is to protect the people, not run their lives – Ronald Reagan.

Đảng CS dưới sự lãnh đạo của Nguyễn Phú Trọng có thể thay đổi sự cuồng tín giáo điều của nó để mở ra kỷ nguyên dân chủ tại VN không? KHÔNG! “Dân chủ thế này là cùng” là câu nói đầu tiên sau khi được tái cử TBT của Trọng.

Sự cuồng tín giáo điều nguy hiểm tới mức, những tên khũng bố rời bỏ hàng ngũ Al Qaeda hay ISIS vì biết nó sai, nhưng vẫn không thể từ bỏ giáo điều độc hại của nó. Nhìn vào thực tế những đảng viên đấu tranh dân chủ tại VN thì rõ, trong chừng mực nào đó, đó là sự cuồng tín!

Những kẽ cuồng tín khó có thể thay đổi được. Quá khứ là điều mà họ yêu thích chứ không phải hiện tại hay tương lai (Change is not what we expect from religious people. They tend to love the past more than the present or the future –  Richard Rohr).

Tiếng thầm thì, lẽ loi đó cách đây 5 năm bây giờ có nguy cơ được lặp lại. Nhưng nó có thể sẽ không còn thì thầm và lẽ loi nữa vì nó đang được phụ họa bởi những xuyên tạc lịch sữ từ những bài thuyết pháp của “Thích” Chân Quang, từ Trần Nhật Quang, từ một thanh niên đang học ĐH Cần Thơ. Nó đã được Nguyễn Tấn Dũng dọn đường từ lâu, nó được phụ hoạ gợi ý từ một tay tiến sĩ KT trong nước “cần tạo lộ trình” cho việc sử dụng đồng nhân dân tệ tại VN.

Giữa con đường khó khăn trước mắt, phải hy sinh cho dân tộc và con đường “êm ái”, quen thuộc đã được dọn sẵn, đảng CSVN sẽ chọn con đường nào?

Trung cộng đã từng là hậu phương lớn của đảng CSVN trong thời kỳ chống Mỹ, không có gì ngăn cản khi nó lại trở thành hậu phương lớn lần nữa. Nhưng lần này, Trung cộng không chỉ cần sinh mạng người VN, mà cần tất cả!

KẾT

Trong lịch sử VN, không có chế độ chính trị nào tàn phá con người và đất nước như chế độ CSVN hiện nay. Không có một đảng phái chính trị nào có nhiều cơ hội để sửa đổi như đảng CS. Những cơ hội đó đã lần lượt bị khước từ chỉ vì sự cuồng tín giáo điều của nó.

Thế giới thay đổi hàng ngày, nhân loại văn minh tiến bộ hàng ngày, nhưng âm mưu chiếm hữu nước ta của Tàu từ ngàn xưa vẫn còn đó, ngày càng thâm độc hơn.

Để đảng CS thao túng làm đất nước khốn đốn đến tận cùng như hiện nay và còn có nguy cơ mất nước là lỗi của tất cả chúng ta, những người VN. Nhưng lỗi lớn nhất thuộc về những trí thức, nhân sĩ, trong và ngoài nước.

“Hiền tài là nguyên khí quốc gia”. Trong hơn cả ngàn năm qua, chưa bao giờ đất nước ta có nhiều trí thức như hôm nay. Tổ Tiên chúng ta cũng không có nhiều kiến thức như chúng ta bây giờ, nhưng Tổ Tiên chúng ta chưa hề chịu khuất phục, chịu nhục với bất cứ kẽ nào xâm hại đến đất nước và dân tộc.

Vì đất nước, vì dân tộc, với truyền thống của cha ông, trí thức, đừng im lặng nữa, đừng thụ động nữa. Hãy hành động.

Phạm Khánh Chương
Ba Sàm

"...thể chế chính trị CS là rất chủ động BƯNG BÍT THÔNG TIN, không tự do ngôn luận, báo chí. Đây là một chủ trương XẤU, SAI LẦM CHẾT NGƯỜI, mà Đ/C Lê Duẩn (cực tả) và Đ/C Nguyễn Văn Linh (cực hữu) là những người đã chịu hậu quả tiêu biểu của căn bệnh chết người này và do đó đã phạm phải những sai lầm nặng nề..."


Kết quả của Đại hội XII làm cho nhiều nhân sĩ trí thức, dư luận trong nước và nước ngoài bất ngờ. Ngẫm kỹ lại, ai có học cũng thừa nhận rằng: Thực tiễn là chân lý. Lý luận chỉ dùng để hướng dẫn con người hướng tới chân lý và giúp giải thích thực tiễn, tức chân lý đó.

Vậy kết quả của Đại hội là thực tiễn đã xẩy ra. Vậy chắc rằng lý luận hướng các vị nhân sĩ trí thức chúng ta nghĩ tới kết quả khác với kết quả Đại hội có thể là lý luận chưa toàn diện, còn sai lệch, hoặc là lý luận thì đúng, nhưng chưa nắm vững, hay chưa hiểu kỹ thực tiễn, hoặc khi ghép vào thực tiễn thì chưa thật chuẩn xác, chưa đầy đủ.

Các Mác rất thông minh, sáng suốt. Nhưng mới đủ trí tuệ để giải thích rất chính xác phần lớn những hiện tượng cơ bản đã xẩy ra của CNTB giai đoạn đầu. Nhưng khi dự báo, tiên đoán tương lai, nhất là khi đưa ra lý luận Cách mạng Vô sản hướng dẫn Loài người đến tương lai là đã sai lầm tệ hại. Tại sao ? Tại vì Các Mác dù rất thông minh nhưng cũng chỉ là một cá nhân, chứ Nhân loại trong khối tư bản gồm hàng mấy tỷ người mới là “ông chủ” thật sự của thực tiễn, hay chân lý.

Tương tự, tại Việt Nam, cái gì đã xẩy ra, thì đã được các nhân sĩ trí thức giải thích khá rõ và đúng: Tại sao chúng ta đã đấu tranh thắng lợi với CN phong kiến, CN Thực dân đế quốc. Hồ Chí Minh đã “vận dụng sáng tạo” CN Mác – Lê nin như thế nào. Còn nay nước ta muốn tiến lên xã hội văn minh, Dân giầu, Nước mạnh, thì chúng ta nên đi theo Chế độ tự do dân chủ đa nguyên, chứ không nên tiếp tục đi theo CNCS ! Tại sao ? Tại vì (xin cho phép nhắc lại hơi dài dòng để phục vụ các đọc giả không chuyên n/c chính trị):

1/ CNTB là kết quả quá trình mò mẫm, trải qua bao đau đớn, chọn lọc, phát triển để tiến lên văn minh hiện đại, với những thực tiễn có thật (chân lý) của toàn thể Loài người. Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln ngay từ năm 1864 đã nói với nhân dân Mỹ: “Một chính phủ bởi dân, do dân và vì dân sẽ luôn luôn được nhân dân ủng hộ, sát cánh trong công cuộc bảo vệ an ninh và toàn vẹn lãnh thổ”. Còn CNCS chỉ là sáng tác rất bồng bột của một nhóm người thông minh, rất nhiệt tình, rất căm thù bóc lột TB tàn bạo, nhưng chưa có cơ sở thực tế nào giúp chứng minh cho những giải pháp cực đoan về xây dựng tương lai (ví dụ: bỏ chế độ tư hữu, cấm đa nguyên đa đảng, công nông lên độc quyền lãnh đạo . . .) của CNCS này được thực tiễn chấp nhận cả;

2/ CNTB đã tồn tại được trên 3 thế kỷ, đã đi dần từ thô thiển tiến dần lên văn minh hiện đại như ngày nay. CNCS mới tồn tại được gần một thế kỷ. Nơi triển khai mạnh mẽ nhất là Liên Xô và Đông u . . nhưng do lý luận, đặc bịêt là giải pháp thực hiện sai lầm trầm trọng, nên mới qua 70 năm đã bị/ tự tan rã hoàn toàn. Vừa qua, ở rất nhiều các nước TBCN, các Đảng CS vần tồn tại và được hoạt động tự do. Nếu CNCS là hay, có lý, thì hà tất phong trào CS thế giới đang ngày một thoái trào thảm hại, còn thế giới TB văn minh đang ngả dần theo CN xã hội dân chủ Bắc u, và Trung Quốc thì đang cố TÌM CÁCH THOÁT RA khỏi CNCS một cách toàn diện (Chủ tịch Tập Cận Bình đang rất thực tâm tìm đường “Thoát Trung” hoàn toàn, tức thoát khỏi cái xã hội TQ tồi tệ về văn hóa xã hội hiện nay)

3/ Trước tháng 8 năm 1945, phong kiến Việt Nam thực tế chưa có giai cấp công nhân. Những người YÊU NƯỚC VN đã sử dụng CNCS như là một công cụ tuyên truyền tập hợp quần chúng nghèo khổ đấu tranh cho độc lập dân tộc (tức ngộ nhận có thể dùng CNCS như “cái bè” qua con sông thuộc địa- phong kiến”). Sau đó, lại phải chịu hệ lụy CNCS một lần nữa khi phải dựa vào TQ và LX để kháng chiến dành độc lập thống nhất đất nước. Sự hiểu nhầm, lẫn lộn quá sâu của nhân dân VN sau mấy chục năm chiến đấu là: 1. VN cứ tưởng rằng thắng lợi của VN là thắng lợi của CN Mác – Lê .Thực ra, thắng lợi của VN chính là kết tinh của ý chí quật cường Dân tộc và sự thông minh của Đảng Lao Động VN. (thời kháng chiến 1947-1975 nếu hỏi các sĩ quan và chiến sĩ quân đội nhân dân VN rằng CNCS và CNXH là gì, thì chẳng mấy ai biết để trả lời (gần đây Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng còn nói có lẽ phải hết thế kỷ này cũng chưa qua được thời kỳ quá độ, và đã yêu cầu Hội đồng lý luận TƯ nghiên cứu để trả lời “CNXH là thế nào?); 2. VN đã phải mang ơn một chiều TQ và LX. Thực ra, VN đã trả giá (trả nợ LX và TQ) bằng đem xương máu giúp tăng uy thế cho LX và giúp TQ có được Hiệp ước Thượng Hải rất béo bở với Hoa Kỳ).

Nếu Cách mạng VN đã làm theo Đề cương CM dân tộc dân chủ của Hồ Chí Minh, còn Việt Minh đã đoàn kết toàn dân: Trí, nông, công, thương, binh, quan lại, việt kiều yêu nước; Nếu Chính phủ VNDCCH đã là chính phủ đa đảng phái, bao gồm phần lớn là trí thức và quan chức triều đình Huế, kể cả vua Bảo Đại, chứ không phải là chính phủ công nông như Nga Xô; Nếu Hiến pháp đầu tiên đã vận dụng tinh thần Hiến pháp Hoa Kỳ và Cộng hòa Pháp chứ không theo hiến pháp nước Nga của Stalin hay Trung Cộng; Nếu VN ngay sau khi mới thành lập đã đề nghị được gia nhập Liên hiệp Pháp, chứ không gia nhập phe Liên Xô, và mời Hoa Kỳ vào đầu tư phát triển kinh tế, chứ không mời nước Nga; Nếu sau này VN đã bỏ cơ chế tập trung quan liêu bao cấp để đi theo cơ chế thị trường và hội nhập với thế giới Tư bản . . . mà nếu Đảng ta coi những tư tưởng đó của Hồ Chí Minh và Đảng Lao Động VN là đã “vận dụng sáng tạo” CN Mác – Lê vào VN (!) thì quan niệm “sáng tạo” rất linh hoạt như vậy cũng rất có lợi cho đoàn kết trong nước và quốc tế (nên chúng ta không có ngại !)

Nhưng do mấy thế hệ lãnh đạo công nông sau này của Đảng CS chúng ta đã quá nhầm lẫn (sau 1975 đã bỏ qua gần hết phần sáng tạo của HCM để quay lại CN Mác – Lê chính gốc) , cuối cùng thực tế sai lầm hơn 30 năm qua đã giúp cho họ phần nào hiểu ra, nhưng vì sợ phật ý các bạn cũ, nên gần như chưa bao giờ dám nói rõ, thậm chí che dấu tất cả những điều dích dắc nhầm lẫn thuộc BẢN CHẤT kể trên. Còn nhân dân đông đảo do rất tin tưởng vào Đảng ta nên vẫn một lòng một dạ tin theo cái CHÍNH TRỊ MÁC LÊ của Đảng, chỉ chống những ai tham nhũng tiêu cực, mà không thấy QUỐC NẠN suy thoái xã hội, tham nhũng tiêu cực chỉ là HỆ QUẢ bề ngoài CỦA CÁI THỂ CHẾ CHÍNH TRỊ sai lầm ĐỘC ĐẢNG CS TOÀN TRỊ mất dân chủ này. Nhân dân ta và Đảng ta đã hiểu nhầm rất lớn nguyên nhân đem lại thành công cho đất nước ta (giai đoạn 1945 -1975)và vinh quang trong lãnh đạo chiến đấu vũ trang thiên tài của Đảng ta trước kia.

Ngày nay NHỮNG CÁI SẼ XẨY RA – thí dụ kết quả Đại hội XII – thì lại phụ thuộc hiểu biết và tâm trạng nhầm lẫn như đã nói trên của toàn dân, của hàng triệu đảng viên ở các miền quê mà hơn một ngàn đại biểu CHỈ BIẾT LĂN LỘN VỚI CUỘC SỐNG THỰC TẾ đại diện mang đến Đại hội. Chưa hết: Các nhà trí thức và cựu chí sĩ yêu nước nhiều người đã rất tích cực nhiệt thành trình bầy lý luận, hướng dẫn dư luận, vận động quần chúng nhận thức ra những sai lầm của chế độ chính trị. Song rất ít người dân có điều kiện đọc những thứ lý luận rất quan trọng đó trong các tập sách và tài liệu dầy cộp! Trong khi đó, Đảng lại có nhiều viện nghiên cứu, nhiều ban bệ đông đảo chuyên tâm ăn lương nhà nước đi tuyên truyền phiến diện và che dấu sai lầm của CNCS khắp mọi nơi, trực tiếp đến với mọi người dân, đặc biệt là những người có quyền lực trong bộ máy đảng và nhà nước. Tuyên truyền chính thức, chính quy và ngăn chặn theo kiểu cực đoan “khác ta là địch” của đảng và nhà nước về những nội dung nói trên đã đánh bạt mọi trao đổi, vận động chân thành và không biết thủ đoạn của các tư duy tiến bộ khách quan trong nước và từ nước ngoài…

Ngoài ra ta không thể không nói đến tác động rất mãnh liệt của môi trường thế giới. Chúng ta rất muốn độc lập, tự chủ để tiến lên, và như vậy cần phải thể hiện sự “trung lập”. Nếu ASEAN đã mạnh lên, còn ta đã vào TPP với Hoa Kỳ, thì TQ - vì quyền lợi dân tộc của họ - tất họ phải ép kì được đảng ta giữ CN Mác – Lê để kìm hãm nước ta và góp phần ổn định “tư tưởng” nhân dân trong nước họ, vì nếu ta bỏ được CN Mác – Lê và XHCN mô hình Stalin (dù là hình thức) thì ta đã quá thiên về phương Tây, mất trung lập !. Điều đó chắc chắn, trước mắt TQ không thể chấp nhận, chứ không phải vì TQ còn tin CN Mác - Lê. Xu thế tất yếu CN Mác Lê cũng sẽ thất bại hoàn toàn kể cả ở TQ, vậy để tạm cân bằng, giữ gìn hòa bình ổn định, đại hội Đảng ta đã sáng suốt đành phải chấp nhận tiến chậm hơn, đương nhiên như thế tất cũng sẽ mang đến khá nhiều khó khăn. . .

Một đặc điểm nữa của thể chế chính trị CS là rất chủ động BƯNG BÍT THÔNG TIN, không tự do ngôn luận, báo chí. Đây là một chủ trương XẤU, SAI LẦM CHẾT NGƯỜI, mà Đ/C Lê Duẩn (cực tả) và Đ/C Nguyễn Văn Linh (cực hữu) là những người đã chịu hậu quả tiêu biểu của căn bệnh chết người này và do đó đã phạm phải những sai lầm nặng nề. Bưng bít thông tin đã là nguyên nhân chính tạo ra LÒNG TIN MỘT CHIỀU MÙ QUÁNG, không rõ ta địch và thời thế đã thay đổi lớn, chính là nguyên nhân sâu xa TỰ MÌNH LÀM HẠI MÌNH của Đảng và nhân dân ta (Trái ngược hẳn với văn hóa tự do báo chí ngôn luận thời Cụ Hồ, và của các nước Tư bản văn minh). Bưng bít thông tin đã làm cho nhân dân và ngay đảng viên lãnh đạo cũng không hiểu hết thực trạng mọi mặt lý luận và thực tiễn trên thế giới, bản chất mọi câu chuyện trước đây tại Việt Nam, cũng như quan hệ của VN với TQ và với Thế giới những năm gần đây. Mặt khác “bưng bít thông tin” trong nội bộ cũng làm cho giới nhân sĩ trí thức tuy khách quan, nhưng không được biết TQ thực sự đã nói gì, làm gì, bắt ép gì Đảng ta, trong đó có thể có cả những thông tin mật xác đáng về TQ, quan hệ giữa TQ, Nga và Hoa Kỳ, và về môi trường ngắn hạn toàn cầu ? Như vậy cũng chứng tỏ TQ cố công đạo diễn, tác động ép buộc mạnh mẽ cực kỳ giỏi hơn các nhân sĩ trí thức yêu nước – và Hoa Kỳ - , còn chắc chắn Đ/C Nguyễn Phú Trọng và các đại biểu Đại hội XII đã “nắm vững nhiều thực tế sâu kín” hơn chúng ta, những người thụ động chịu sự bưng bít thông tin.

Trên đây là những NGUYÊN NH N CHÍNH làm cho kết quả của Đại hội XII khác hẳn với dự báo của giới “thạo tin bề ngoài” và giới nhân sĩ trí thức yêu nước vẫn khá trân trọng công lao thủa xưa của Đảng ta. 

Tóm lại, đại hội XII đã thắng lợi từ một góc nhìn rất thực tế. Kết quả Đại hội XII chứng tỏ rõ rằng, Thực tiễn của đất nước ta và tương quan trên thế giới mới chỉ cho phép Đảng ta thắng lợi đến như đã thấy, đạt được bước đi tổng quát, ổn định, tiến đến trình độ như Đại hội XII đã xác định được và nhân dân ta đang vui mừng chào đón. Chắc chắn các bước tiếp theo sẽ tiến bộ hơn, thậm chí, có thể tức nước vỡ bờ, có thể sẽ có đột biến, trùng với cả dự báo trong Kinh dịch. Đảng ta tạm thời chỉ cần nghiêm chỉnh thực hiện ngay những tư tưởng sáng tạo của Hồ Chí Minh (đã nói ở trên) trong thời gian sắp tới thì Nhân dân VN anh hùng, chắc chắn sẽ cùng Đảng Lao Động VN quang vinh (vì không thể chỉ cùng với công nông) vượt qua mọi khó khăn mới để tiếp tục tiến lên!

Hà Nội, ngày 27 tháng 1, 2016,
(có hoàn chỉnh thêm sau hội thảo của Diễn đàn Lý luận phát triển ngày 30 tháng 1, 2016)

© TS Vũ Duy Phú
 (Đảng viên lão thành)
Vietnam Institut of Development Studies (VIDS)
Email: vuduyphu36@gmail.com
(Sáng lập viên Viện VIDS và Diễn đàn Lý luận phát triển)
Tác giả gửi tới VA News từ Hà Nội, Việt Nam

Xem hay download bản gốc tại đây

Ông Tống Đào trao cho ông Trọng thư chúc mừng của Tổng bí thư kiêm Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình.

Tổng bí thư mới được tái bầu tuyên bố Việt Nam “sẽ tiếp tục hợp tác với Trung Quốc để củng cố mối quan hệ đối tác chiến lược toàn diện” giữa hai bên.

Trong cuộc gặp hôm qua với ông Tống Đào, đặc sứ của Tổng bí thư kiêm Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, ông Trọng còn nói thêm rằng Hà Nội sẽ hợp tác với Bắc Kinh để thúc đẩy “tư tưởng xã hội chủ nghĩa và duy trì hòa bình và thịnh vượng ở khu vực”.

Người đứng đầu đảng cầm quyền ở Việt Nam còn bày tỏ sự “biết ơn chân thành” tới ông Tập, và nói rằng Việt Nam “sẵn sàng làm việc với Trung Quốc để củng cố mối quan hệ truyền thống”.

Trước đó, ông Đào, Trưởng Ban liên lạc Đối ngoại Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, đã chuyển lời chúc mừng của ông Tập tới ông Trọng.

Theo báo chí Trung Quốc, trong thư, lãnh đạo của Trung Quốc “bày tỏ hy vọng rằng dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội và cải cách ở Việt Nam sẽ tiếp tục đạt được các tầm cao mới”.

Trong cuộc gặp với ông Trọng, ông Tống nói rằng Trung Quốc “sẵn lòng làm việc với Việt Nam để thực thi sự đồng thuận quan trọng giữa hai đảng, cũng như củng cố giao tiếp chiến lược và làm sâu sắc thêm hợp tác thực tiễn”.

Ngoài ra, vị đặc sứ còn nói thêm rằng Trung Quốc sẽ “mở rộng trao đổi, giao lưu nhân sự đồng thời củng cố trao đổi và phối hợp với Việt Nam ở cấp độ quốc gia và khu vực”.

Ngoài Việt Nam, ông Tống còn tới thăm Lào, khi quốc gia Đông Nam Á này vừa kết thúc kỳ đại hội đảng, và bầu ông Bounnhang Vorachit, 78 tuổi, vào chức Tổng bí thư.

Cũng giống như Hà Nội, chính quyền Vientiane được coi là có quan hệ kinh tế và ngoại giao gần gũi với nước láng giềng khổng lồ Trung Quốc.

Đại hội đảng 12 ở Việt Nam kết thúc hôm 28/1, với việc ông Trọng, người mà các nhà phân tích nước ngoài coi là thân Bắc Kinh, được bầu lại làm Tổng bí thư.

Tuyên bố “bất ngờ” được “tín nhiệm” tại vị của ông Trọng đã gây tranh cãi trên mạng xã hội vì ông được các nhà quan sát cho là người duy nhất chạy đua vào cương vị người đứng đầu đảng sau khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, người được coi là thân phương Tây, xin rút.

Theo Xinhua, China Daily, VOA

TPP được kỳ vọng sẽ mang lại nhiều thay đổi cho kinh tế, phát triển và cải cách thể chế ở Việt Nam.

Bộ trưởng Công Thương Vũ Huy Hoàng dẫn đầu phái đoàn sang Úc và New Zealand chuẩn bị ký kết TPP, theo truyền thông Việt Nam.

Ngày 4/2, Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) sẽ chính thức được ký kết tại thành phố Auckland, New Zealand.

“Đoàn Việt Nam có nhiều đại diện doanh nghiệp. Thứ trưởng Bộ Công Thương Đỗ Thắng Hải khẳng định TPP mang lại rất nhiều lợi ích, mà đối tượng hưởng lợi nhiều nhất chính là doanh nghiệp,” Website CafeBiz hôm 30/1 tường thuật.

“Việc kết thúc đàm phán để ký kết TPP là quan trọng, nhưng việc tiếp theo là làm thế nào để mọi đối tượng, trong đó có doanh nghiệp, người dân, biết được nội dung có liên quan để tận dụng lợi thế, đồng thời có biện pháp hạn chế khuyết điểm.

"Đây là vấn đề không phải chỉ của Bộ Công thương mà là công việc của các bộ ngành, địa phương, hiệp hội, doanh nghiệp và của người dân”, ông Hải được trang điện tử này dẫn lời, nói.

  Nội dung hiệp định vẫn giữ được những lợi ích cho các đối tượng tham gia, trong đó người dân, doanh nghiệp Việt Nam cũng được hưởng lợi

Thứ trưởng Đỗ Thắng Hải
Việc ký kết TPP diễn ra trong bối cảnh Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, sắp mãn nhiệm sau Đại hội Đảng 12.

Ông Đỗ Thắng Hải khi trả lời tờ VnExpress tại cuộc họp báo Chính phủ chiều 29/1 cũng cho biết sẽ 'không có nhiều thay đổi' khi Việt Nam tham gia ký vào ngày thứ Năm tới đây so với các thông báo từ trước.

“Nội dung hiệp định vẫn giữ được những lợi ích cho các đối tượng tham gia, trong đó người dân, doanh nghiệp Việt Nam cũng được hưởng lợi”, ông Thứ trưởng được dẫn lời, nói.

“Nội dung hiệp định vẫn giữ được những lợi ích cho các đối tượng tham gia, trong đó người dân, doanh nghiệp Việt Nam cũng được hưởng lợi”, quan chức này khẳng định với truyền thông Việt Nam.

Tờ VnExpress cho hay sau khi 'báo cáo Chính phủ và được Bộ Chính trị đồng ý', sáng 30/1, đoàn Việt Nam do Bộ trưởng Công Thương dẫn đầu sẽ tới Australia và New Zealand với chương trình công tác 'nhằm đẩy mạnh hợp tác kinh tế' và trong khuôn khổ chuyến đi, đoàn sẽ tham dự lễ ký kết chính thức hiệp định vào ngày 4/2.

Bộ trưởng Công Thương Vũ Huy Hoàng dẫn đầu phái đoàn sang Úc và New Zealand chuẩn bị ký kết TPP

Phát biểu tại họp báo, đại diện Bộ Công Thương cho rằng một trong những thành tựu lớn nhất trong kinh tế đối ngoại năm qua của Việt Nam chính là tham gia nhiều hiệp định kinh tế mà TPP là đáng chú ý nhất, vẫn theo trang báo điện tử này.

'Thay đổi to lớn'

Trước đó, trong một trả lời phỏng vấn với BBC từ Hà Nội, Tiến sĩ Nguyễn Quang A nói:

“Tôi nghĩ rằng những việc lớn như TPP thì không có một ông nào khởi xướng hoặc có công làm nên, vì cả ban lãnh đạo Việt Nam phải nhất trí thông qua, có chủ trương để làm chuyện ấy”.

“Do vậy, kết quả Đại hội Đảng 12 cũng như sự ra đi của ông Dũng không có tác động gì đáng kể đến tình hình kinh tế Việt Nam vì cơ bản là không có sự thay đổi chính sách”, nhà hoạt động dân sự nói.
Trong bài dự báo về tình hình chính trị - kinh tế Việt Nam trên trang Australian Financial Review cuối năm ngoái, tác giả Thomas Jandl viết:

"Năm 2016 mang tính then chốt để Hà Nội điều chỉnh cơ cấu chính trị trong nước cho phù hợp với vị trí mới của Việt Nam trong kiến trúc kinh tế và an ninh toàn cầu".

“Việc hoàn tất đàm phán TPP đặt Việt Nam vào khối 12 nước cần tuân thủ một loạt các quy tắc thương mại, đầu tư chung, đồng thời đòi hỏi Việt Nam phải thực hiện những thay đổi to lớn ở trong nước.

  Việt Nam đã hoàn thành đàm phán hợp tác thương mại tự do với EU hay TPP, hay là VN - Hàn Quốc, hàng loạt hiệp định thương mại tự do đã ký kết, hoặc đã hoàn thành đàm phán, tuy nhiên tác động tích cực chưa đến ngay, mà nó có thể trong 1-2 năm tới. Tuy nhiên VN có tận dụng được các cơ hội đó hay không là một chuyện khác

PGS. TS. Phạm Thế Anh
"Các doanh nghiệp nhà nước, vốn được bảo hộ mạnh mẽ, nay sẽ phải nỗ lực để tồn tại nếu không muốn bị loại khỏi cuộc chơi, bởi họ nay sẽ cùng chung chịu sự điều chỉnh của các quy định áp dụng cho khối tư nhân”, ông Jandl viết trên tờ báo tài chính của Úc.

Khi so sánh với khối kinh tế tư nhân, tác giả nói rằng cả tính hiệu quả lẫn tính thiết thực trong việc sử dụng vốn của khối kinh tế nhà nước hoàn toàn thua kém, đặc biệt là nếu so với các doanh nghiệp tư nhân vừa và nhỏ.

Thế nhưng khối quốc doanh cho đến nay vẫn được nhận những thị phần to lớn về tín dụng và các hợp đồng làm ăn của chính phủ, và điều đó đã khiến cho nền kinh tế bị trì trệ.

Tận dụng được cơ hội?

Trong một trao đổi với BBC gần đây nhìn lại kinh tế năm qua và dự phóng trong toàn năm 2016, trong đó có bối cảnh TPP và Việt Nam, một nhà kinh tế học từ Đại học Kinh tế Quốc dân, PGS. TS. Phạm Thế Anh nói:

"Trong năm qua, có mấy sự kiện đáng nổi bật như sau, thứ nhất là sự hồi phục kinh tế, hồi phục kinh tế đã diễn ra trên diện rộng hơn, tức là trên nhiều ngành nghề hơn, nhưng đáng chú ý nhất vẫn là hồi phục ở ngành xây dựng và những ngành liên quan kinh doanh bất động sản, nó hơi chênh lệch so với những ngành khác.

Với TPP Việt Nam lần đầu tiên tham gia đồng thiết kế từ đầu một Hiệp định hợp tác có tầm cỡ quốc tế thế hệ mới.

"Ngành sản xuất có hồi phục so với năm trước, nhưng không phải là quá cao, và mức hồi phục của cả nền kinh tế thì chủ yếu diễn ra trong lĩnh vực xây dựng và kinh doanh bất động sản.

"Triển vọng tăng trưởng cả năm 2015 có thể đạt ở mức khoảng 6,6% đến 6,7% cho cả năm 2015, mức này là mức cao hơn so với kỳ vọng đầu năm, tuy nhiên gần đây, chỉ số quản trị nhà mua hàng (chỉ số PMI) của Việt Nam, đối với ngành sản xuất của Việt Nam, thì lại xấu đi; trong ba tháng gần đầy đều ở dưới ngưỡng 50 điểm, tức là ngưỡng trung lập.

"Nó phản ánh triển vọng kinh tế trong những năm sau có vẻ là xấu đi, không được tốt như những tháng đầu năm hay gữa năm, cái này có thể phản ánh đà hồi phục tăng trưởng của kinh tế Việt Nam có thể là hụt hơi. Đó là cái lo ngại.

"Thế còn vấn đề khác như là thương mại hay đầu tư quốc tế, thì nó chưa có gì nổi bật cả, mặc dù trong năm qua Việt Nam đã hoàn thành đàm phán hợp tác thương mại tự do với EU hay TPP, hay là Việt Nam - Hàn Quốc, thì hàng loạt hiệp định thương mại tự do đã ký kết, hoặc đã hoàn thành đàm phán, tuy nhiên tác động tích cực chưa đến ngay, mà nó có thể trong một hai năm tới.

"Tuy nhiên thì Việt Nam có tận dụng được các cơ hội đó hay không, thì nó là một câu chuyện khác," chuyên gia về kinh tế vĩ mô Phạm Thế Anh nói với BBC.

Theo BBC

Thông tin về 'bí mật chính phủ' trong các bức email với địa chỉ riêng của bà Clinton diễn ra vào lúc cao điểm vận động tranh cử của bà.

Hai mươi hai bức thư điện tử được gửi qua máy chủ không bảo đảm an toàn của bà Hillary Clinton trong lúc bà đang là Ngoại trưởng chứa đựng những bí mật của chính phủ, theo giới chức Mỹ.

Bộ Ngoại giao nói các tin nhắn đã được xếp loại "tối mật" và không thể được gửi đi.

Phát ngôn viên John Kirby nói các thư điện tử (email) này đã không được đánh dấu ‘mật’ vào thời điểm chúng được gửi.

Vụ việc bà Clinton sử dụng email cá nhân khi đang là Ngoại trưởng đã đeo đẳng chiến dịch ứng viên tranh cử Tổng thống Hoa Kỳ của bà.

Thông tin nhạy cảm

  Các bức thư đã được xếp hạng "tối mật", vì chúng sẽ gây ra thiệt hại "đặc biệt nghiêm trọng" cho an ninh quốc gia nếu công bố

Bộ Ngoại giao Mỹ
Bà Clinton, người đang tìm kiếm sự đề cử của đảng Dân chủ cho cuộc bầu cử năm 2016, đã bị chỉ trích vì sử dụng một máy chủ vi tính cá nhân khi trao đổi các email công việc lúc còn tại vị.

Theo yêu cầu của bà, hàng ngàn email đã được Bộ Ngoại giao công bố.

Nhưng đây là lần đầu tiên nhiều bức thư của bà được tuyên bố là ‘mật’.

Bộ phận vận động tranh cử của bà Clinton đã phản ứng tức giận trước thông báo và yêu cầu các email phải được công bố đầy đủ.

Thông báo của giới chức được đưa ra ba ngày trước khi bà Clinton tham dự cạnh tranh ứng viên đề cử trong một cuộc đấu quan trọng ở Iowa.

Bà Hillary Clinton đang trong một đợt cao điểm vận động cho vị trí ứng viên đề cử của đảng dân chủ cho cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ tới đây.

Các bức thư đã được xếp hạng "tối mật", vì chúng sẽ gây ra thiệt hại "đặc biệt nghiêm trọng" cho an ninh quốc gia nếu công bố, Bộ Ngoại giao Mỹ nói.

Các quan chức tình báo nói với hãng tin Mỹ Associated Press rằng 37 trang có thể chứa những thông tin nhạy cảm được gọi là các "chương trình tiếp cận đặc biệt" – những dự án bí mật chẳng hạn như các cuộc không kích không người lái hay nghe lén của chính phủ.

Gửi hay chỉ nhận?

Không rõ liệu bà Clinton có gửi các thông tin "tối mật" này đi hay là bà chỉ nhận được chúng mà thôi.

  Nội dung "tối mật" sẽ không được công bố, thậm chí là một phần

John Kirby, Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao
Trước đây, các thông tin nhạy cảm đã được biên tập trước khi các thông điệp, thư từ được công bố, nhưng ông Kirby nói thư điện tử "tối mật" sẽ không được công bố, thậm chí là một phần.

Các đối thủ của bà Clinton đã buộc tội bà đặt an ninh của nước Mỹ trước rủi ro khi bà sử dụng một hệ thống máy tính không bảo đảm an ninh.

Ứng viên hứa hẹn cho chức vụ Tổng thống đã thừa nhận rằng quyết định của bà sử dụng một máy chủ thư điện tử riêng tại nhà của bà ở New York là một sai lầm.

Bộ Ngoại giao đã công bố một loạt các email của bà Clinton vào tối thứ Sáu.

Tuy nhiên cơ quan này vẫn chưa công bố khoảng 7.000 trang các thư điện tử từ máy chủ riêng của bà.

Giới chức tại Bộ Ngoại giao Mỹ đã yêu cầu có thêm thời gian để kiểm tra các thông điệp, thư từ do bị ảnh hưởng bởi trận bão tuyết gần đây tấn công Washington.

Họ đã yêu cầu công bố loạt cuối cùng của các bức thư điện tử vào ngày 29/2, là thời điểm sau khi diễn ra sự kiện liên quan cuộc đua ứng viên với cửa ải tranh đấu quan trọng của bà Clinton ở Iowa.

Theo BBC

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã được Đại hội 12 của Đảng CSVN đồng ý 'cho rút' khỏi danh sách nhân sự bầu vào Ban chấp hành Trung ương khóa mới.
Thủ tướng Việt Nam ông Nguyễn Tấn Dũng 'đã hoàn tất' hai nhiệm kỳ và đã 'thi thố hết tài năng' với kết quả 'thực sự không khả quan' trước khi ông rời khỏi cơ cấu quyền lực mới của Đảng Cộng sản Việt Nam, sau quyết định 'đồng ý cho rút' của Đại hội 12, theo một nguyên Đại biểu Quốc hội của Việt Nam.

Trao đổi với BBC ngay sau khi kỳ Đại hội họp từ ngày 21-28/01/2016 quyết định xong dàn lãnh đạo mới mà trong đó ông đương kim Thủ tướng không có tên trong Ban chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị khóa 12, Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết, người từng thách thức Thủ tướng Dũng từ chức vì trách nhiệm với các vụ Vinashin vỡ nợ, phá sản trước đây tại Quốc hội VN, nói:

"Về phía Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, thì tôi nghĩ ông cũng đã hoàn tất hai nhiệm kỳ của mình, tổng cộng là 10 năm, có tài gì thì cũng đã thi thố rồi, và kết quả thì chúng ta cũng đã thấy thực sự là không được khả quan.

"Nền kinh tế của Việt Nam thì hiện nay càng ngày càng xuống dốc và về mặt ngân sách nhà nước thì có thể nói hiện nay là rỗng không, nếu không muốn nói con số nợ công là khủng khiếp.

  Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, thì tôi nghĩ ông cũng đã hoàn tất hai nhiệm kỳ của mình, tổng cộng là 10 năm, có tài gì thì cũng đã thi thố rồi, và kết quả thì chúng ta cũng đã thấy thực sự là không được khả quan

GS. Nguyễn Minh Thuyết
"Thế thì tôi nghĩ là ông kết thúc công việc cũng được rồi và về cá nhân tôi, tôi cũng không lưu luyến, nhưng mà tôi nghĩ dù sao ông Nguyễn Tấn Dũng cũng sắp sửa thôi chức Thủ tướng, cho nên tôi cũng không muốn bình luận nhiều về ông nữa.

"Và tôi nghĩ rằng qua trường hợp của ông Nguyễn Tấn Dũng thì những người khác, mình lên cầm quyền và nhất là cầm quyền trong một giai đoạn rất là khó khăn của kinh tế và tài chính Việt Nam, thì phải rút được rất nhiều bài học từ những người tiền nhiệm," nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng Việt Nam nói với BBC.

Tập trung quyền bính

Khi được hỏi đâu là nguyên nhân thực sự của việc Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng không còn trong cơ cấu Bộ Chính trị và Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam sau Đại hội 12, Tiến sỹ Nguyễn Quang A, nhà quan sát và vận động cho xã hội dân sự và dân chủ hóa ở Việt Nam, nói:

"Tôi nghĩ rằng người ta đã chuẩn bị mấy năm rồi, với quy định 244 thì ai cũng hiểu rằng ông Dũng sẽ khó mà trụ lại được, mà thực sự không chỉ có ông Dũng, mà còn rất nhiều người khác nữa, toàn bộ Bộ Chính trị (khóa 11) còn lại có 7 người và 9 người ra về.

Theo một số dự phóng, Thủ tướng tương lai của Chính phủ Việt Nam hậu Thủ tướng Tấn Dũng, người sẽ được Đảng CSVN giới thiệu ra bầu cử trong tháng Năm, là một đương kim Phó Thủ tướng.

"Tôi nghĩ chuyện ấy cũng là một chuyện bình thường.

"Và tôi cũng chia sẻ ý kiến của anh Thuyết là thực sự ông Dũng có thể là một người rất khéo nói, nhưng mà nếu chúng ta để ý đến cái việc làm của ông ấy, thì thấy rằng sự khéo nói đấy với cái sự dở làm, thì nó đi ngược nhau rất là nhiều.

"Tôi nói thí dụ về chính sách kinh tế, các Tập đoàn Kinh tế là tác phẩm của ông ấy và kết quả như thế nào thì ai cũng rõ.

"Hệ thống ngân hàng mà bây giờ nó be bét như bây giờ, tôi nghĩ đấy cũng một phần lớn là tác phẩm của ông ấy, thực sự là tác phẩm của hai ông Thống đốc và hai ông Thống đốc về sau là Thống đốc (Nguyễn Văn) Giàu và Thống đốc (Nguyễn Văn) Bình, thì tôi nghĩ chỉ là những người gọi là đi quét dọn, dọn dẹp hệ thống mà thôi.

"Nhưng mà những người mà phải đương đầu thì nhiều khi người ta lại bị dư luận đổ lỗi cho, thì nếu xét về tất cả những thành tích, thì tôi nghĩ là ông Dũng rút lui như thế là tốt cho ông ấy và cũng tốt cho cả đất nước nữa.

"Bởi vì quyền bính mà được tập trung quá lớn vào tay một người và người đấy mà có những chính sách về kinh tế, về xã hội mà nó trật một cái, thì lúc đó tai họa rất là lớn," ông Quang A nói với BBC.

Tập trung dân chủ

  Tôi nghĩ là ông Dũng rút lui như thế là tốt cho ông ấy và cũng tốt cho cả đất nước nữa. Bởi vì quyền bính mà được tập trung quá lớn vào tay một người và người đấy mà có những chính sách về kinh tế, về xã hội mà nó trật một cái, thì lúc đó tai họa rất là lớn

TS. Nguyễn Quang A
Tiến sỹ Hà Hoàng Hợp, nhà nghiên cứu cao cấp thuộc Viện Chiến lược Quốc tế (IISS) và Viện Đông Nam Á (ISEAS) tại Singapore chia sẻ quan điểm về nguyên nhân chính của việc Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng 'ra đi'. Ông nói với BBC:

"Nó có rất nhiều nguyên nhân của nó, những nguyên nhân về mặt năng lực về mặt thời gian công tác, rồi về mặt hiệu quả công tác, về mặt năng lực lãnh đạo thì đã thấy mọi người nói rồi, nhưng về mặt cấu trúc và về mặt thực hành chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam thì nó có một điểm mà chúng ta nên xem, để mà trở thành lãnh đạo, hay là để mà đứng ra ứng cử vào một chức vụ nào đó thì cái nguyên tắc căn bản nhất của nó là nguyên tắc phải có thực hành cạnh tranh chính trị, phải dựa trên một nguyên tắc là cạnh tranh chính trị.

"Và nguyên tắc cạnh tranh chính trị đặt ra tất cả những tiêu chuẩn rất rõ ràng, minh bạch và ai cũng công nhận để cho cái đó, cho việc được ứng cử và được bầu. Thế thì năm 1946 thì Hồ Chí Minh sửa cái chữ gọi là 'cạnh tranh chính trị' thành một cái từ chỉ ở Việt Nam có thôi gọi là 'thi đua yêu nước'. Thế thì từ đó đến giờ cái này xảy ra núp dưới các thực hành về mặt nguyên tắc tập trung dân chủ của Đảng. Chúng ta nên nhớ lại rằng các Đảng Dân chủ, Xã hội, người ta cũng theo nguyên tắc tập trung dân chủ.

"Thế nhưng các nguyên tắc của các đảng Dân chủ, Xã hội ở bên ngoài Việt Nam thì được thực hành trong bối cảnh đa nguyên, ở Việt Nam, nguyên tắc tập trung dân chủ không phải ở trong bối cảnh đó, cho nên nó mới nảy sinh ra Quyết định 244 vừa rồi, mà điều 244 vừa rồi bao gồm tất cả mọi thứ và cuối cùng nó dẫn đến cái việc là Thủ tướng Chính phủ không thể tái cử."

Nhà báo Trần Nhật Phong cho rằng trách nhiệm cuối cùng trong nhiều vấn đề phải là của Tổng Bí thư Đảng chứ không phải của Thủ tướng điều hành Chính phủ.

Khi được hỏi nếu giả định ông Nguyễn Tấn Dũng trở thành Tổng Bí thư của Đảng CSVN, thì cơ cấu nhân sự lãnh đạo cao cấp của Đảng có khác so với ban lãnh đạo đã được Đại hội 12 bầu ra, với Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tái đắc cử, hay là không, TS. Hà Hoàng Hợp nói:

"Thực ra từ Hội nghị Trung ương 13 người ta đã có kế hoạch rồi, người ta đã có kế hoạch khác rồi, cho nên bây giờ, đương nhiên mà giả định là ông Nguyễn Tấn Dũng lên Tổng Bí thư thì chắc cái cơ cấu nó phải khác... Nó khác rằng là Thủ tướng sẽ khác, Chủ tịch Nước sẽ khác và kể cả Chủ tịch Quốc hội sẽ khác, và cơ cấu của Nhà nước, tức là của Quốc hội và của Chính phủ sẽ khác... Nhưng cơ cấu của các tỉnh sẽ không khác, vì cơ cấu của các tỉnh được làm từ dưới lên trên, thì người ta đã làm xong rồi," nhà phân tích chính trị Việt Nam nói thêm.

Trách nhiệm một phần

Từ California, Hoa Kỳ, đạo diễn, nhà báo tự do Trần Nhật Phong bình luận về 'khả năng' và 'trách nhiệm' của ông Dũng, cũng như nêu quan điểm về rốt cục bất luận 'ai lên, ai xuống' thì Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản cầm quyền sẽ đi tới đâu. Ông Phong nói:

  Đương nhiên mà giả định là ông Nguyễn Tấn Dũng lên Tổng Bí thư thì chắc cái cơ cấu nó phải khác... Nó khác rằng là Thủ tướng sẽ khác, Chủ tịch Nước sẽ khác và kể cả Chủ tịch Quốc hội sẽ khác, và cơ cấu của Nhà nước, tức là của Quốc hội và của Chính phủ sẽ khác

TS. Hà Hoàng Hợp
"Tôi có hai ý và một trong hai ý, lúc nãy một trong các vị khách có nói là vấn đề 'khả năng' của ông Dũng, thì tôi nghĩ ông Dũng chỉ chịu trách nhiệm có một phần cho cái gì nó đã xảy ra cho Việt Nam trong thời gian qua, nhưng người cuối cùng chịu trách nhiệm chính vẫn là ông Nguyễn Phú Trọng chứ không phải (là) ông Dũng.

Lý do là bởi vì cơ chế của Việt Nam, khi các vị muốn nắm một chức vị nào đó ở trong cơ chế, thì quý vị phải là Đảng viên, vậy thì Tổng Bí thư là người cuối cùng chịu trách nhiệm cho những tiêu cực của Đảng viên đó chứ không phải ông Thủ tướng của Chính phủ.

"Ông Thủ tướng Chính phủ bổ nhiệm, nhưng với điều kiện người đó phải là đảng viên, do đó tôi cho rằng trách nhiệm chính là phần của ông Nguyễn Phú Trọng chứ không phải là ông Nguyễn Tấn Dũng đâu.

"Ông Nguyễn Tấn Dũng chỉ là Thủ tướng điều hành chính phủ thôi, còn ông Nguyễn Phú Trọng là Tổng bí thư Đảng, là người gạn lọc ai có thể trở thành Đảng viên và tại sao có những tiêu cực đó. Đó là điểm thứ nhất.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tự xin rút tên khỏi danh sách đề cử bầu nhân sự vào Ban chấp hành Trung ương Đảng CSVN tại Đại hội 12 dù đã được nhiều đoàn đại biểu địa phương tiến cử

"Điều thứ hai, tôi cho rằng điều tiêu cực nhiều hơn là sự bầu bán lần này và ai cũng nghĩ rằng Việt Nam sẽ có thay đổi, tôi cho rằng thay đổi của Việt Nam chỉ mang tính chất chắp vá thôi, tức là những lỗ hổng nào thì vá, vá, vá và cứ tiếp tục vá, mà không có sự thay đổi toàn diện xã hội.

"Mà với sự bầu bán lần này, tôi cho rằng phía Việt Nam cũng sẽ lặp lại bài toán đó."

Dù ai lên ai xuống

Và đạo diễn, nhà báo tự do từ Mỹ nói thêm:

"Còn nhớ thời gian trước đây, khi Việt Nam gia nhập vào WTO (Tổ chức Thương mại Thế giới), quý vị thấy cũng có nhiều áp lực, nhiều thành phần xã hội, kể cả quốc tế áp lực Việt Nam thay đổi cơ chế đó để có thể hội nhập, nhưng mà cuối cùng khi họ vào được WTO rồi, thì mọi việc lặp lại như cũ.

  Tôi nghĩ ông Dũng chỉ chịu trách nhiệm có một phần cho cái gì nó đã xảy ra cho Việt Nam trong thời gian qua, nhưng người cuối cùng chịu trách nhiệm chính vẫn là ông Nguyễn Phú Trọng

Nhà báo, đạo diễn Trần Nhật Phong
Lần này TPP (Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương) thì cũng như vậy thôi, họ cứ tìm cách họ lấn, họ né và họ tránh được cái nào, hay cái đó, thí dụ Công đoàn Độc lập họ tránh không được, thì họ đẻ ra một thứ khác để có thể hợp pháp.

"Hoặc là những vấn đề khác họ lại lấy lý do văn hóa, cơ chế, con người để họ tiếp tục quyền tự do ngôn luận của người ta, hay là giới hạn những sự phát triển của xã hội, do đó tôi cho rằng sự thay đổi của Việt Nam không có nhiều dưới thời của ông Nguyễn Phú Trọng sắp tới là vì họ chỉ thay đổi theo kiểu chắp vá chứ không thay đổi toàn diện xã hội.

Do đó tôi cho rằng là có thể Đại hội lần này làm cho người ta hào hứng một chút vì tới giờ chót không ai biết được người nào lên, người nào xuống, tuy nhiên rồi người ta cũng thấy nó sẽ đi vào vết cũ và không có gì thay đổi cả," đạo diễn, nhà báo từ Hoa Kỳ nói với BBC.

Tại Đại hội 12 của Đảng CSVN, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã xin rút tên khỏi danh sách được nhiều đoàn Đại biểu từ các địa phương tiến cử vào Ban chấp hành Trung ương Khóa mới. Ông sẽ tiếp tục đảm nhận nốt chức vụ hiện nay tại Chính phủ ít nhất cho tới sau khi Việt Nam tiến hành kỳ bầu cử Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp ở toàn quốc dự kiến vào tháng Năm tới đây.

Theo BBC

Ông Nguyễn Phú Trọng tái đắc cử chức Tổng bí thư Đảng CSVN ở Đại hội 12.
Rồi cũng qua đi màn bầu bán nhân sự đại hội ĐCSVN và những bàn tán ồn ào quanh nó.

Nhiều người trong số hơn 1500 đại biểu trên số 4,5 triệu đảng viên đã lục tục ra về trên những 'khoang hạng nhất quyền lực', nơi mà họ có thể lim dim mắt thoải mái nghĩ về những món quà Tết 'hậu hĩnh' mà sắp đến họ có thể được nhận từ 'thuộc cấp, đệ tử'.

Ông Trọng thắng cũng vậy mà ông Dũng đi cũng thế, bởi vì “bàn tiệc chỉ dành riêng cho họ - các đảng viên” – như lời của một nhà báo ngoại quốc, ông Thomas Bass đăng trên tờ Foreign Policy mới đây.

Quân khu thủ đô và công an Hà Nội cũng vậy. Trên dưới 5.200 binh lính và công an có nhiệm vụ “bảo vệ đại hội đảng” chống biểu tình cũng sẽ có số đông ra về với gia đình của họ hoặc về doanh trại trong tiếng thở phào: lượng dân oan đã được thu gom, phần lớn trong số đó chẳng còn đủ sức lê thân sau cả 15 – 20 năm mòn mỏi sống cảnh màn trời chiếu đất để mong tìm sự công bằng từ những cấp cao nhất.

Tiếng kêu của họ là vô vọng. Vô vọng vì đại hội đã vẫn luôn “thành công rực rỡ”, vẫn “quán triệt, kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin”, vẫn “16 chữ vàng”, vẫn “4 tốt, 5,6,7 tuyệt vời”… Điều mà nhiều người cho rằng là những khẩu hiệu 'sáo rỗng'.

Còn vô vọng là vì “Cán bộ và nhân dân cả nước đang kỳ vọng vào lá phiếu đầy tinh thần trách nhiệm của các đại biểu để Đảng ta có một Ban lãnh đạo gồm những người trí tuệ, tài năng và đôi bàn tay sạch, đủ bản lĩnh, tận tâm tận lực đưa đất nước tiếp tục sự nghiệp đổi mới” như bài báo trên Dân Trí và VOV mới đưa.
Nhưng cái được gọi là “nhân dân cả nước” kia không bao gồm số người thất thểu ngoài kia, không bao gồm những nông dân mất đất, những ngư dân mà toàn bộ gia sản chìm dưới lòng Biển Đông sau lần 'chạm mặt' bạn vàng với những cú đâm thẳng của 'Tàu lạ'.

Cái “nhân dân cả nước” ấy là tất cả những người còn lại sắp bận bịu với chuyện Tết nhất sắp đến, với những bữa tiệc tất niên, những bàn nhậu 'phê phủ', 'quắc cần câu'.

“Đại hội thành công rực rỡ” sẽ chẳng làm thay đổi được những phận đời như gia đình ngư dân Trương Đình Bảy, người bị “tàu lạ” bắn chết hồi tháng 11. Công lý cũng sẽ chẳng đến với những dân oan như Đoàn Thanh Giang, Trương Thị Quý, Cấn Thị Thêu v.v...

  Ông Dũng đã làm được gì ngoài một câu nói khá trễ tràng trong chuyến thăm Philippines năm 2014, khi những cuộc biểu tình lớn hiếm hoi của dân chúng nổ ra tại VN phản đối Trung quốc vụ HD-981?

Đoàn Xuân Tuấn
Qua những lời bàn tán, đồn đoán mới rộ lên mấy tuần rồi về nhân sự 'chóp bu' của đảng, có thể dễ dàng nhận thấy rằng số người dân và cả các nhà đấu tranh dân chủ và nhân quyền - dù rằng họ chẳng có chút quyền gì, tiếng nói gì, vai trò gì trong chuyện bầu bán này - ủng hộ ông Nguyễn Tấn Dũng hơn xa Nguyễn Phú Trọng.

Thực chất sự lựa chọn

Một lý do dễ hiểu có lẽ là trong sự 'tồi tệ', người ta phải chọn cái 'ít tồi tệ hơn'. Thế nhưng sự lựa chọn đó thực chất biểu hiện điều gì?

Một bên là ông TBT Nguyễn Phú Trọng, ngoài chuyện ông được coi là một người giáo điều, bảo thủ và “kiên định CNCS”, ông cũng còn được cho là đại diện cho những thành phần sẵn sàng 'thỏa hiệp, sẵn sàng cúi đầu' trước những lấn áp của Trung Quốc đối với Việt Nam, chỉ để giữ an toàn cho đảng và giữ ghế cho mình. (Điều này sẽ không khó để chứng minh qua những phát biểu gần đây của ông trước và sau đại hội Đảng.)

Có người lại cho rằng ông Trọng là người quyết liệt với nạn tham nhũng. Tuy nhiên nhìn vào những thành quả của ông Trọng sau bấy nhiêu năm làm trưởng ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng thì ta thấy những gì ông làm được hết sức khiêm tốn nếu không nói là 'bất lực', bất chấp những tuyên bố này kia của chính ông.

Phía bên kia, ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thực chất cũng không hơn gì ông Trọng bao nhiêu trong cái ý chí đề kháng Trung Quốc.

Ông Dũng được cho là người đã tạo nhiều điều kiện để người Trung Quốc có mặt khắp nơi ở Việt Nam trong những dự án khổng lồ như Bauxite Tây Nguyên, Formosa Hà Tĩnh v.v...

Ông Dũng cũng còn được coi là người đại diện cho những gì là 'tham nhũng, gia đình trị, tư bản thân hữu'.

Thế nhưng quần chúng hầu như sẵn sàng quên đi những điều đó chỉ vì ông Dũng tỏ ra 'cứng rắn' với Trung Quốc hơn ông Trọng.

Đã có dư luận cho rằng có một cuộc 'cạnh tranh quyết liệt' vị trí Tổng bí thư trong kỳ đại hội 12, điều mà giới chức ĐCSVN nhiều lần bác bỏ.

Nhưng thực sự ông Dũng đã làm được gì ngoài một câu nói khá trễ tràng trong chuyến thăm Philippines năm 2014, khi những cuộc biểu tình lớn hiếm hoi của dân chúng nổ ra tại VN phản đối Trung quốc vụ HD-981: “chủ quyền lãnh thổ, chủ quyền biển đảo là thiêng liêng, nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó”?

Để rồi chỉ hơn một năm sau đó, khi kêu gọi các nước ủng hộ Việt Nam tại Diễn Đàn Kinh tế biển ở Lisbon, Bồ Đào Nha, ông Dũng đã chẳng dám nêu đích danh Trung Quốc trong toàn bài phát biểu của mình dù chỉ một lần.

Hy vọng 'nảy mầm'

Quan sát mạng xã hội, nhiều người tỏ ra thất vọng khi ông Nguyễn Phú Trọng vẫn tại vị và ông Nguyễn Tấn Dũng phải ra đi sau Đại hội 12.

Đối với họ, Việt Nam có vẻ sẽ ngày càng lệ thuộc hơn vào Trung Quốc dưới tay triều đình ông Trọng. Biển đảo có lẽ sẽ mất dần và cái ngày Việt Nam trở thành 'một Tân Cương, Tây Tạng' không còn xa. Thế nhưng, nếu ta quay lại cái lý do số đông quần chúng VN ủng hộ ông Dũng ở trên thì ta có thể thực sự tự cho phép mình lạc quan hơn hay không.

Tôi nghĩ là không. Vì sao?

Vì nếu chỉ vì một câu nói mị dân của ông Nguyễn Tấn Dũng mà người ta có thể sẵn sàng tha thứ, quên đi chuyện 'tham nhũng, tư lợi' và mong muốn ông tiếp tục nắm quyền thay vì ông Nguyễn Phú Trọng bởi vì với họ, 'kẻ thù chính', kẻ thu hút sự quan tâm hàng đầu của họ là Trung Quốc.

  “Every cloud has a silver lining” – trong hiểm hoạ luôn tàng ẩn một cơ hội.

Ngạn ngữ Anh
Cho nên, ông Trọng và 'bộ sậu' của ông ta sẽ không chỉ phải đối đầu với các “đồng chí” của mình trong hàng ngũ đảng mà là sức mạnh của quần chúng nếu như ông có động thái quá nhún nhường và lùi bước trước những tham vọng lấn chiếm của Trung Quốc.

Như người Anh thường nói: “Every cloud has a silver lining” – trong hiểm hoạ luôn tàng ẩn một cơ hội.

Với một giàn lãnh đạo nhiệm kỳ mới mà trong đó có không ít tướng công an, có thể chính quyền sẽ tỏ ra cứng rắn hơn với giới hoạt động dân chủ, nhân quyền. Có lẽ sẽ không ít bắt bớ, hành hung, tù ngục…

Thế nhưng, bằng vào mức độ theo dõi và quan tâm của người dân trong thời gian qua, chúng ta có thể nói một cách lạc quan rằng càng đè nén thì sức bật lại càng lớn.

Với các phương tiện truyền thông xã hội hiện đại, chính quyền sẽ phải đối mặt với một công chúng Việt Nam mà nay đã ngày càng trở nên đông đảo hơn, tự tin hơn, có tiếng nói mạnh mẽ, thống nhất hơn và bắt đầu biết đòi hỏi chính quyền phải có trách nhiệm hơn.

Và bởi vậy, giới cầm quyền sẽ phải ngày càng e dè hơn trước dân trong những hành động của mình.

Hy vọng rằng đây sẽ là thời gian nảy mầm và lớn mạnh của những hạt giống Dân chủ ở Việt Nam cho một giai đoạn mới, tuy còn cam go, nhưng là điều bất khả đảo ngược trên mảnh đất hình chữ S.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng và lối hành văn của tác giả, đang sinh sống tại Anh quốc

Đoàn Xuân Tuấn
Gửi Portsmouth, Anh quốc
Theo BBC
 
Top ↑ Copyright © 2011. Tiếng Chim Việt - All Rights Reserved
Welcome to Tiếng Chim Việt